Nói đùa chứ, quay ngược lại 20 năm trước, nguyên chủ còn phải bới đất tìm ăn, ngày ba bữa được hai bữa no là may lắm rồi, lấy đâu ra tư cách mà kén chọn?
Thấy Xuân Miên vẫn giữ thái độ điềm nhiên, không hề tỏ ra kiêu ngạo hay ỷ lại vào mối quan hệ với Kính Vương phủ, Vi Lộ quan chủ thầm đánh giá cô là người trầm ổn, đáng tin cậy.
Thế nên, tên Trình Bắc Nghĩa vong ơn bội nghĩa kia làm sao mà đấu lại được Xuân Miên cơ chứ.
Vương phi hí hửng mang chậu hoa giả về phủ, định bụng sẽ đặt trong phòng mình để ngắm nghía.
Nhưng Trì Dương quận chúa đời nào chịu!
"Đây là quà bạn thân con tặng con mà, sao Mẫu phi lại đòi mang về phòng người chứ?" Trì Dương ôm chặt chậu hoa không buông.
Đúng lúc đó, Kính Vương gia trở về.
Phe Vương phi được tiếp thêm viện binh hạng nặng. Trì Dương quận chúa "một cây làm chẳng nên non", đành ngậm ngùi bại trận.
"Thanh Nhạc, đi thôi, không thèm chơi với hai người họ nữa."
Trì Dương hậm hực hừ hai tiếng, rồi ôm cái hộp đồ chơi to đùng và cái ghế Lỗ Ban "chiến lợi phẩm" từ vườn hoa của Xuân Miên, kéo theo Thanh Nhạc huyện chúa chạy tót về viện của mình.
"Tỷ tỷ, đi chậm chút thôi." Ở trong phủ không có người ngoài, Thanh Nhạc huyện chúa cũng thoải mái gọi tiếng tỷ tỷ.
Nàng xách váy chạy theo muốn hụt hơi mới kịp Trì Dương quận chúa, vừa chạy vừa lo lắng nhắc nhở sợ tỷ tỷ ngã.
"Chạy nhanh lên, lát nữa mấy ông anh trai về tới nơi là đống đồ chơi này không giữ được đâu!" Trì Dương còn lạ gì cái nết của cả nhà mình nữa?
Giờ phải nhanh chóng mang về viện giấu đi, tuyệt đối không để ai nhìn thấy.
Nếu không mấy ông anh trời đánh kia chắc chắn sẽ mò đến cướp cho bằng sạch!
Thanh Nhạc nghe vậy thấy cũng có lý, bèn rảo bước nhanh hơn, bám sát gót Trì Dương.
Hai cô gái nhanh chóng biến mất về phía viện của Trì Dương, bắt đầu công cuộc nghiên cứu mấy món đồ chơi mới lạ.
Còn ở chủ viện, Kính Vương gia sau khi Trì Dương đi khỏi mới ngớ người ra khi biết chậu hoa này là... đồ giả.
"Giả mà lại có mùi thơm á? Ta không tin!" Kính Vương gia không tin, nhưng vì tiếc hoa đẹp nên không nỡ đưa tay sờ thử.
Thế là ông ghé sát mũi vào ngửi lấy ngửi để, rồi lại nheo mắt soi mói hồi lâu, cuối cùng cũng phát hiện ra chút manh mối.
"Hình như... là giả thật..." Lúc này Kính Vương gia mới dám rờ nhẹ một cái, quả nhiên xúc cảm hoàn toàn khác với hoa thật.
Xác nhận xong, ông không kìm được thốt lên: "Tay nghề của người thợ này đúng là tuyệt diệu! Cả cái đám thợ ở Công Bộ gộp lại cũng không bằng một góc chậu hoa này!"
Kính Vương gia không hề nói quá. Nghề mộc của Xuân Miên thực sự tinh xảo và khéo léo vô cùng. Làm hoa giả mà giống y như thật từ cành đến nhụy, đủ thấy trình độ thượng thừa đến mức nào.
Đã thế kỹ thuật nhuộm màu cũng quá đỉnh, chưa kể đến hệ thống tỏa hương tinh vi bên trong...
Sau khi ngụy trang 360 độ không góc chết, đến cả người sành hoa như Kính Vương gia cũng bị lừa, đủ thấy chậu hoa này "thật" đến mức nào!
"Chàng đoán xem, chậu hoa này do ai làm?" Thấy Vương gia trầm trồ như vậy, Vương phi mỉm cười hỏi đố.
Bị vợ hỏi khó, Kính Vương gia trầm ngâm suy nghĩ một hồi lâu, rồi mới dè dặt đưa ra một cái tên với vẻ mặt vi diệu: "Chắc không phải là Trình Bắc Nghĩa đấy chứ?"
Tên đó đúng là có vài ý tưởng hay ho, nhưng tay nghề thủ công tinh xảo thế này thì Kính Vương gia chưa từng nghe nói hắn biết làm.
Nhưng nhỡ đâu hắn chỉ đạo ý tưởng rồi thuê thợ giỏi làm thì sao?
Cũng không phải là không có khả năng.
Chỉ là vừa nghĩ đến việc chậu hoa này có thể liên quan đến Trình Bắc Nghĩa, sự yêu thích của Kính Vương gia lập tức giảm đi một nửa.
Thực sự là ông không thể nào ưa nổi cái tên tiểu nhân vong ân phụ nghĩa đó!
-
Nghe Kính Vương gia đoán già đoán non, Vương phi bật cười, phẩy nhẹ chiếc khăn tay: "Chàng cũng khéo đoán thật đấy, nhưng hắn á? Hắn mà xứng sao? Ta chưa từng nghe nói hắn có tài lẻ gì hơn người cả."
Thấy vợ phủ nhận, sắc mặt Vương gia mới tươi tỉnh hơn đôi chút.
Rất nhanh sau đó, Vương phi thốt ra một cái tên khiến ông ngã ngửa.
"Đây là tay nghề của Lý Cẩm Nương. Nói tên này chắc chàng không biết, nhưng nói là người vợ cả vừa hòa li của Trình Bắc Nghĩa thì chắc chàng nhớ." Vương phi ân cần giải thích thêm về thân phận của Xuân Miên.
Đàn ông mà, mấy ai để ý đến tên thật của vợ người khác, cùng lắm chỉ biết người đó là phu nhân nhà ai, xếp thứ mấy trong nhà mà thôi.
Biết tên húy của nữ quyến nhà người ta là điều tối kỵ, trừ khi có quan hệ họ hàng thân thiết.
Kính Vương gia quả thực mù tịt về cái tên Lý Cẩm Nương, thậm chí cái tên Lý Phất Cẩm, do Trình Bắc Nghĩa đặt, ông cũng chẳng hay.
Ông là người đàn ông đã có vợ con đề huề, tự nhiên đi soi mói tên vợ người khác làm gì, rảnh quá hóa rồ à?
Ông vốn không phải kẻ phong lưu háo sắc, đối với Vương phi luôn giữ sự kính trọng nhất mực. Hai trắc phi trong nhà cũng là người cũ thu nạp từ trước khi Vương phi về làm dâu, sau đó cứ thế mà sống thôi.
Từ khi Vương phi bước chân vào cửa, Kính Vương gia "tu tâm dưỡng tính" hẳn, tuyệt đối không trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài, ngay cả thông phòng cũng chẳng nạp thêm cô nào!
Giờ nghe Vương phi tiết lộ sự thật, Vương gia kinh ngạc đến mức há hốc mồm. Ông nhìn chằm chằm chậu hoa, rồi lại nhìn Vương phi, hồi lâu sau mới thốt lên đầy cảm thán: "Trình Bắc Nghĩa đúng là kẻ có mắt như mù! Có núi vàng núi bạc trong nhà không biết hưởng, lại khăng khăng vứt bỏ để đi ôm cục đất sét về làm bảo bối!"