Hiện tại, Xuân Miên không có thời gian để tâm đến quán trọ này, việc cấp bách là phải lên núi xử lý lũ thổ phỉ trước. Sau khi đánh thức một tên và tra ra được vị trí của chúng, cô lập tức dẫn theo hơn chục hộ vệ lực lưỡng cùng hành động.
Đương nhiên, để bảo vệ Triệu Thư Quân và đề phòng kẻ địch giở trò dương đông kích tây, cô đã cẩn thận cắt cử vài cao thủ ở lại, còn mình thì dẫn theo những người khác đi. Cả đoàn người tức tốc lên núi trong đêm, thẳng tiến đến trại Gió Lớn khét tiếng gần đó.
Lũ thổ phỉ tối nay chính là đám sơn phỉ trong trại này, chúng đã cấu kết với lão chủ quán từ lâu. Hễ phát hiện "cá lớn" như đoàn của Xuân Miên, lão sẽ cho người đi báo tin, sau đó đại đương gia sẽ cử người xuống núi hành động.
Lão chủ quán nhờ vậy mà vớt vát được chút cháo, coi như kiếm cơm qua ngày. Vì phi vụ nào cũng trót lọt nên chúng hợp tác với nhau rất êm xuôi.
Quan trọng nhất là quan huyện của cái thành nhỏ này biết tỏng mọi chuyện nhưng vẫn làm ngơ. Cho dù có người báo quan thì cuối cùng vụ việc cũng bị cho chìm xuồng. Bởi mục tiêu của chúng rất rõ ràng, đều là khách qua đường chứ không phải dân định cư lâu dài. Mà khách thương hồ ai cũng bận trăm công nghìn việc, chẳng hơi đâu mà dây dưa lâu vào một chuyện.
Một vài người bị dồn đến đường cùng, cuối cùng còn phải nhảy xuống con sông bên cạnh thị trấn để tự vẫn. Từ miệng tên thổ phỉ bị đánh thức, họ moi được không ít tin tức. May mà Triệu Thư Quân còn ngất, chứ không chắc lại tức hộc máu.
Vùng lân cận Ôn thành này có lẽ do tri phủ vốn chẳng phải người tốt, đúng là thượng bất chính hạ tắc loạn. Các quan nhỏ bên dưới đa số cũng chẳng an phận gì. Thị trấn này thực chất đã ra khỏi địa phận Ôn thành, nhưng vì nó nằm không xa Bùn thành, mà nghe đâu hai vị tri phủ lại là bạn tốt của nhau, nên tình hình ở đây cũng hỗn loạn chẳng kém.
Thực tế, Ôn thành cách kinh thành không quá xa, vậy mà quan viên đã dám lộng hành đến thế, đủ thấy tình hình của Đại Vũ hiện giờ mục ruỗng đến mức nào. Triệu Thư Quân tuy có lòng nhưng hoàng đế lại chẳng chịu trao quyền. Thân là Thái tử mà quyền hành của chàng bị kìm kẹp đến nghẹt thở.
Ấy vậy mà hoàng đế vẫn đa nghi, luôn cho rằng con trai mình không muốn đợi ông băng hà mà định soán ngôi sớm. Vì thế, dù lòng biết rõ vụ Thái tử mưu phản là oan uổng, cuối cùng ông vẫn xử lý một cách mập mờ.
Thật ra, khi nghe phải tấn công trại Gió Lớn giữa đêm, các hộ vệ cũng hơi chột dạ. Nhưng rồi nhìn thấy Xuân Miên một tay xách sáu người, hai tay xách mười hai người mà không hề thở dốc, cả đám lại thấy xấu hổ cho bản thân. Mấy gã đàn ông to cao lực lưỡng như họ mà lại không bằng một cô nương nhỏ bé.
Cơ mà họ cũng chẳng dám hó hé nửa lời. Chưa nói đến thân phận Vương phi của cô, chỉ riêng sức mạnh này thôi đã đủ khiến họ câm như hến rồi.
Trại Gió Lớn có lẽ vì nhiều năm chưa từng nếm mùi thất bại nên vô cùng tự mãn. Tối nay vừa cử người xuống núi, trên trại đã rục rịch chuẩn bị tiệc ăn mừng. Vùng Ôn thành và Bùn thành năm ngoái gặp thiên tai, năm nay cuộc sống người dân cũng chẳng khá khẩm hơn. Mùa đông khắc nghiệt khiến mọi thứ càng thêm khó khăn, ấy vậy mà tri phủ còn tự ý tăng thuế, đẩy bà con vào cảnh lầm than.
Trái ngược hoàn toàn, trên núi lúc này lại rượu thịt ê hề. Bữa tiệc của chúng linh đình, thịt thà ê hề.
Đám thổ phỉ này tuy chẳng phải dân trâm anh thế phiệt gì, nhưng lối sống xa hoa của chúng thật sự quá đối lập và đáng ghê tởm so với người dân.
Theo lời tên thổ phỉ bị đánh thức, chúng như một lũ ung nhọt được quan phủ địa phương mắt nhắm mắt mở cho qua. Khi không vớ được con mồi béo bở nào đi ngang, chúng liền xuống tay với cả những phú hộ trong thành lẫn dân thường.
Cướp tiền cướp của đã là chuyện nhẹ, chúng còn bắt đi không biết bao nhiêu thiếu nữ trong làng. Các cô gái trẻ đẹp chẳng dám ra khỏi cửa, vì một khi bị Trại Gió Lớn để mắt tới thì coi như đời tàn. Ngay cả những thiếu phụ xinh đẹp cũng khó thoát khỏi nanh vuốt của chúng.
Nhiều cô gái thà chết không chịu nhục, người thì đập đầu vào tường, vào cột, kẻ thì cắn lưỡi tự vẫn. Hơn nửa số đó đã chết ngay khi bị làm nhục trên núi, số còn lại dù không tìm đến cái chết cũng bị chúng tra tấn cho tới chết!
Tên lâu la thành thật khai báo: "Nhị đương gia có lắm trò tàn độc, nhiều cô nương rơi vào tay gã đều không sống qua nổi một đêm."
Gã biết mình khó thoát chết, chỉ mong được khoan hồng để có cơ hội xuống núi làm lại cuộc đời."Tất nhiên chỉ là tạm thời thôi, đợi đám hiệp khách này đi rồi, mình sẽ tìm cách tập hợp lại đám lâu la mới." Thời buổi khó khăn, muốn lên núi làm cướp đâu có thiếu người. Gã chẳng thấy mình sai gì, chỉ thấy vận đen đủi vì tối nay đụng phải thứ dữ!
Xuân Miên lặng lẽ lẻn lên núi, quẳng đám thổ phỉ bị trói chặt ra cạnh đống củi. Trời rét căm căm, gió bấc gào thét, dù mặc áo bông dày cộp cũng chẳng mấy chốc mà cóng đến thấu xương. Cô chẳng thèm bận tâm đến sống chết của chúng.
"Tưởng thành thật khai báo là thoát được sao?" Xuân Miên thừa sức nhìn ra ánh mắt láo liên của tên kia, rõ ràng là đang toan tính chuyện xấu. Loại mầm họa này giữ lại làm gì chứ?
Để rồi cuối cùng, người chịu khổ vẫn là những người dân thấp cổ bé họng!
"Tôi đi thăm dò địa hình trước, mọi người tạm thời đừng hành động." Xuân Miên dặn dò mười hộ vệ rồi lặng lẽ lẻn đi.