Như vậy, cô ta có thể đổ hết trách nhiệm lên đầu Xuân Miên, dùng nước bọt dư luận dìm chết con khốn này!
Nếu tiện tay rạch cho Xuân Miên vài nhát, tốt nhất là rạch nát mặt, cô ta muốn xem thử, Tôn Bảo Thuật hay bà cụ Tôn có còn muốn giữ một đứa con dâu mặt sẹo hay không?
-
Triệu Hương Mai giắt con dao phay vào người, đằng đằng sát khí tiến thẳng về Thôn Trước.
Bây giờ đang là lúc cao điểm ngày mùa, ai nấy đều bận tối mắt tối mũi ngoài đồng để làm công. Hơi sức đâu mà lo chuyện khác nữa?
Dạo này Triệu Hương Mai vốn chẳng còn tâm trí đâu mà đi làm công điểm. Nếu không phải do cô ta mặt dày, e là đến cơm cũng chẳng có mà ăn.
Giờ cô ta chuẩn bị chơi một vố khô máu, không chừa đường lui cho chính mình, mà cũng chẳng cho Xuân Miên lối thoát!
Chỉ có điều, dao thì giấu rồi, nhưng cái bộ mặt đen như đít nồi của cô ta lại quá đáng sợ.
Thành ra vừa mới mò vào Thôn Trước, cô ta đã bị ông đội trưởng phát hiện có điểm bất thường. Ông liền khống chế, áp giải cô ta về nhà họ Tôn.
Trên đường bị áp giải về nhà họ Tôn, Triệu Hương Mai không cam lòng, cứ gân cổ lên gào thét.
Nội dung gào thét cũng chỉ luẩn quẩn mấy câu chửi Xuân Miên cướp chồng, là con điếm này nọ. Nói chung là mắng chửi cực kỳ khó nghe.
Mấy thím mấy bà áp giải cô ta về Cối Xay Nhỏ thật ra cũng hoang mang tột độ.
Rốt cuộc là vì cớ gì mà Triệu Hương Mai lại cứ khăng khăng Xuân Miên và Tôn Bảo Thuật có một chân với nhau nhỉ?
Kể từ vụ Triệu Hương Mai kéo đến tẩn nhau hồi mùa đông năm ngoái, đúng là có không ít thím, bà âm thầm để ý Xuân Miên.
Và rồi họ phát hiện ra, quỹ đạo hoạt động mỗi ngày của cô gái nhỏ này ngoan ngoãn đến mức không thể ngoan hơn.
Đến giờ đi làm công, đúng giờ tan tầm. Về đến nhà, nếu không phải lúi húi bên bếp lò thì cũng loanh quanh cạnh chuồng gà. Giờ nghỉ trưa còn theo Chu Ngọc Đình lên núi nhặt ít cỏ khô hoặc quả thông.
Trên đường đi lại thường xuyên gặp các chị em khác, mắt của bà con đều nhìn chằm chằm, Xuân Miên có thể chạy đi đâu được chứ?
Cô gái nhỏ này quá là thành thật, đúng là không hề chạy đi đâu khuất tầm mắt họ.
Cho nên, có phải Triệu Hương Mai điên rồi không?
Triệu Hương Mai trông điên quá rồi. Trạng thái tinh thần hiện giờ cũng không ổn. Cả người cô ta trông y hệt một mụ điên.
Đem so với một Xuân Miên ngoan ngoãn, yếu đuối, lại thêm tình làng nghĩa xóm, các thím tự nhiên thấy Triệu Hương Mai toàn nói phét. Chắc là cô ta bị vướng vào tâm ma gì đó không thoát ra được nên mới la lối om sòm.
Nghe nói dạo này đang ầm ĩ ly hôn?
Nói không chừng, Tôn Bảo Thuật thực sự có người bên ngoài. Rốt cuộc anh ta chạy xe vận tải quanh năm bên ngoài, có ai ở ngoài hay không, dân làng sao mà biết được?
Người bên ngoài thì Triệu Hương Mai không bắt được, nên mới chọn quả hồng mềm dễ bóp để trút giận à?
Nghĩ đến khả năng này, các thím lại thấy bất bình. Thế là giọng điệu khi nói chuyện cũng chẳng còn khách khí nữa.
Nếu không phải nể nang cô ta đang mang thai, có khi tay họ đã siết mạnh thêm chút nữa rồi.
Xuân Miên cũng chỉ xa xa liếc nhìn bóng dáng điên cuồng đó một cái, rồi thôi.
-
Vẫn là Chu Ngọc Đình mặt mày tái mét, hớt hải chạy tới nói với Xuân Miên: "Chị phải cẩn thận mụ điên nhà họ Tôn kia. Chẳng biết bả bị cái gì nhập, cứ khăng khăng chị muốn cướp chồng bả. Vừa rồi em thấy bả tóc tai rũ rượi xông tới, bộ dạng hung dữ lắm. Nếu không phải ông đội trưởng phát hiện, có khi bả xông thẳng ra đồng rồi."
Nói đến đây, Chu Ngọc Đình hít một hơi, sắc mặt vẫn còn đen kịt: "Cái khác thì em không sợ. Chỉ sợ bả lấy cái bụng ra ăn vạ. Mình không đụng vào cũng thành tình ngay lý gian. Sau này thấy bả thì chị né xa xa, tránh rước hoạ vào thân."
Bản tính Chu Ngọc Đình vốn đanh đá, chẳng sợ mấy trò này.
Nhưng cô ấy lại sợ Xuân Miên vốn tính tình hiền lành sẽ bị thiệt thòi. Bởi vậy cô mới dặn đi dặn lại, chỉ sợ lúc mình không để mắt tới, Xuân Miên lại gặp chuyện.
"Ừ, chị biết rồi." Xuân Miên ngoan ngoãn gật đầu. Cô hơi cụp mắt xuống, che đi ánh nhìn lạnh như băng.
Triệu Hương Mai đây là tính ở nhà họ Tôn không tìm thấy lối thoát, nên muốn kéo mình chết chung hay gì?
"Mụ đàn bà đó điên thật rồi, ngay cả người nhà mình cũng hãm hại." Chu Ngọc Đình lại sôi máu: "Em mới hóng được, vụ của Triệu Nhị nhà bả với con Tôn Thục Tú, cũng là do một tay bả đạo diễn đấy."
Chu Ngọc Đình bực bội nói tiếp: "Nghe đồn bả nói với Tôn Thục Tú là người khác, cuối cùng lại đẩy chính anh hai mình vào. Chẳng phải sợ anh hai mình ế vợ nên mới bày ra cái chiêu thất đức đó sao."
Nhắc tới Triệu Hương Mai, Chu Ngọc Đình lại tức đến hít thở không thông. Chẳng biết nhà mình gặp vận gì mà dính phải mụ điên này.
Cô ấy phải đợi dịu đi một lúc mới nói tiếp: "Mà con Tôn Thục Tú kia ngay từ đầu cũng chẳng phải thứ tốt lành gì. Em đồ rằng con mụ nhà họ Triệu kia thù oán gì anh hai mình nên mới chọn cho hạng đàn bà như thế."
"Con đó lấy chồng rồi mà vẫn không an phận. Nghe nói dạo này lại tòm tem với một lão già độc thân ở Thôn Đá Lớn, bị người ta bắt tận tay. Ấy thế mà nó cũng chẳng lo, còn bô bô bảo cùng lắm thì ly hôn. Dù sao nhà họ Triệu bọn họ cũng đâu phải lần đầu ầm ĩ chuyện ly hôn."
Nói đến đây, Chu Ngọc Đình bỗng bật cười. Cô ấy chép miệng một cái rồi lại mở miệng: "Nói thật, con Tôn Thục Tú này nói chuyện đúng là chuyên xát muối vào vết thương. Mụ điên Triệu Hương Mai kia mà nghe được câu này, chắc phải phát điên tăng xông mất nhỉ?"
Khi mâu thuẫn giữa anh em Gã Lười, Tôn Thục Tú với anh em nhà họ Triệu ngày càng lớn, sức chịu đựng của họ sẽ giảm xuống. Như vậy, cái kim trong bọc giấu bấy lâu nay có khả năng sẽ lòi ra.