Bởi vì bản thân quá tỏa sáng, cho nên nhà họ Dư sẽ theo bản năng mà xem nhẹ xuất thân ban đầu của cô, thậm chí còn cảm thấy, đối phương chính là một đóa hoa sen trong bùn, có thể nở rộ xinh đẹp như vậy, đủ thấy bản thân có một tâm tính kiên định và năng lực vượt trội.
Một cô gái như vậy, ai mà không thích chứ?
"Nói cũng phải." Bà Dư cũng cảm thấy, khi thân thế không thể sánh bằng người khác, thì ít nhất, năng lực cũng phải tương xứng, như vậy mới không bị người ta tùy ý coi thường. Nếu không, cho dù có Cố Tư Thâm che chở, những ngày tháng sau này của Tống Tiểu Ngải cũng sẽ không dễ chịu.
Hơn nữa, kiểu người cần đàn ông thật lòng che chở như thế này, lỡ như có một ngày, tình yêu của hắn không còn nữa, hoặc hắn chia sẻ tình yêu đó cho người khác, Tống Tiểu Ngải phải làm sao? Không có sự sủng ái của đàn ông, muốn gia thế không gia thế, muốn năng lực không năng lực, cô ta sẽ làm thế nào để đứng vững trong giới này? Cô ta sẽ làm thế nào để giữ được thân phận bà Cố của mình?
-
Hai người tùy ý trò chuyện một lúc, sau đó nghe thấy tiếng ồn ào ở cách đó không xa.
Xuân Miên thầm nghĩ, đến rồi, đến rồi, màn kịch hay nhất đến rồi!
Cố Tư Thâm vừa để Tống Tiểu Ngải lại để đi xã giao một bên, cô ta đã gặp chuyện. Lần đầu tiên đến một nơi như thế này, trong lòng Tống Tiểu Ngải vô cùng căng thẳng, nhưng Cố Tư Thâm lại không thể cứ mãi dắt cô theo bên mình được. Chờ đến khi cô bị lẻ loi một mình, một vài tiểu thư nhà giàu có tính tình không tốt liền sai khiến họ hàng hoặc mấy cô con riêng trong nhà mình đi tìm Tống Tiểu Ngải gây sự. Đương nhiên, trong số đó cũng có vài người chỉ đơn thuần muốn hóng chuyện nên mới xúm lại.
Lúc này, Tống Tiểu Ngải đang bị vây quanh ở giữa. Đứng đối diện cô là hai cô gái trẻ mặc lễ phục, một trong số đó đang cười nhạo: "Bộ lễ phục này của tôi, giá hơn một trăm nghìn đấy, là hàng đặt riêng. Bị cô làm đổ rượu vang lên, coi như bỏ đi rồi."
Giọng điệu cô gái tuy mang vẻ trêu chọc, nhưng nét mặt lại vô cùng cao ngạo.
Xuân Miên có ý muốn xem kịch, cho nên nhanh chóng điều chỉnh lại góc độ một chút rồi đứng từ xa quan sát. Mọi người ở đây đương nhiên không thể như xem kịch ngoài đường mà trực tiếp vây kín lại. Họ đều đứng túm năm tụm ba, chỉ là trông có vẻ đông người chứ không thật sự chen chúc thành một đám. Cho nên, Xuân Miên và bà Dư chỉ cần điều chỉnh vị trí một chút là có thể nhìn thấy tình hình bên đó, thậm chí vì khoảng cách không xa nên còn có thể nghe được âm thanh.
Trong bữa tiệc này, Tống Tiểu Ngải đã bị một cô gái thích Cố Tư Thâm nhắm tới. Đương nhiên, đối phương không tự mình ra tay, mà sai một người họ hàng của mình qua gây chuyện. Tống Tiểu Ngải đi giày cao gót đứng không vững, lại vì không có Cố Tư Thâm bên cạnh nên cử chỉ có chút hoảng loạn. Điều này đã cho cô gái kia cơ hội. Cô ta giả vờ bị Tống Tiểu Ngải va phải, sau đó Tống Tiểu Ngải luống cuống, trực tiếp hất rượu vang lên bộ lễ phục của đối phương.
Bộ lễ phục của cô gái kia màu vàng nhạt, bị rượu vang dính vào vạt váy trông đặc biệt rõ ràng, mùi rượu lại còn nồng nặc. Tuy nói là do đối phương cố ý, nhưng Tống Tiểu Ngải vốn dĩ có thể tránh được. Nhưng ai bảo cô ta đi giày cao gót mà cứ như không biết đi đường cơ chứ?
Đối với chuyện này, Xuân Miên cảm thấy có quá nhiều điểm để chê, không biết nên bắt đầu từ đâu.
Cô gái kia chủ động lên tiếng, Tống Tiểu Ngải sợ đến mức lùi lại phía sau, nước mắt lập tức tuôn rơi. Cô ta lí nhí nói bằng giọng yếu ớt, đáng thương và bất lực: "Không, không liên quan đến tôi... không phải tôi... tôi không có."
Bài ca chối tội ba bước quen thuộc, đúng là phong cách của Tống Tiểu Ngải.
Cô gái kia cũng không có ý định buông tha cho Tống Tiểu Ngải. Vốn dĩ còn đang cười, lúc này nghe Tống Tiểu Ngải nói vậy liền lạnh mặt: "Rượu là cô hất lên, nhiều người như vậy đều thấy, cô còn không thừa nhận à?"
"Rõ ràng là cô đi không đúng mà." Tống Tiểu Ngải theo bản năng phản bác một câu.
-
Cố Tư Thâm vốn dĩ đã không yên tâm về Tống Tiểu Ngải. Lúc này vừa thấy tình hình bên đó, lại nhìn quanh không thấy cô đâu, trong lòng hắn liền đập thịch một tiếng.
Sau khi nói một tiếng xin lỗi với vị tổng giám đốc đang giao lưu, Cố Tư Thâm xoay người đi về phía đó. Vì trong lòng sốt ruột, cho nên bước chân của hắn cũng nhanh hơn không ít.
Vị tổng giám đốc bị bỏ lại phía sau, đối với chuyện này chỉ biết thầm lắc đầu. Quá mức hành động theo cảm tính, đặt ở trên thương trường chỉ có danh lợi này, đúng là không được. Cố Tư Thâm cũng không biết, vị tổng giám đốc mà hắn muốn hợp tác, vì biểu hiện lần này của hắn mà ấn tượng đã rớt xuống đáy vực.
Khi nhìn thấy người gặp chuyện quả nhiên là Tống Tiểu Ngải, Cố Tư Thâm chỉ cảm thấy trong lòng đau xót. Đặc biệt là khi nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt, đáng thương và bất lực của cô đang lùi lại phía sau, còn hai người phụ nữ kia lại đang từng bước ép sát, cơn nóng giận của Cố Tư Thâm lập tức bùng lên!
"Tiểu Ngải!" Cố Tư Thâm bước lên một bước, trước tiên cẩn thận đánh giá Tống Tiểu Ngải một lượt. Thấy cô không sao, lúc này hắn mới kéo cô ra sau lưng mình, ánh mắt lạnh như băng nhìn hai cô gái đang đứng đối diện.
Lúc Cố Tư Thâm dọa người, khí thế vẫn rất đủ, quả thực đã dọa cho hai cô gái kia phải chùn bước. Các cô vốn dĩ chỉ là con tốt thí mạng, bản thân cũng không có thực lực gì, bị Cố Tư Thâm lườm một cái, tự nhiên là sợ đến mức phải lùi lại.
Lúc này, trí thông minh của Cố Tư Thâm lại một lần nữa online.
Nhìn hai cô gái kia, hắn lạnh lùng, ánh mắt cũng sâu hơn không ít. Hắn đoán rằng, hai người này có lẽ chỉ là đi ké nhà ai đó vào đây, chứ không phải tiểu thư của gia tộc nào ở Lương Thành.