Thế giới 10 - Chương 1: Vợ trước trọng sinh rồi

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:20:01

Khi Xuân Miên vừa trở lại ngôi nhà Tinh Tế của mình, Niệm Nhược cứ nhìn cô chằm chằm với đôi mắt sáng lấp lánh, hồi lâu không nói tiếng nào. Mãi đến lúc Xuân Miên vừa mấp máy môi định lên tiếng, Niệm Nhược mới giơ ngón tay cái lên: "Khắc bảy chữ "Xuân Miên bá cháy" lên cái cửa nát này!" Dứt lời, cô lập tức bị Môn Chi Linh dùng một cơn gió cuốn đi mất. Xuân Miên ngơ ngác nhìn theo, sau đó quay sang Môn Chi Linh: "Các ngươi lại giở trò gì đấy?" Do dòng thời gian ở Tu Tiên giới kéo rất dài, nên chuyến này Xuân Miên đi hơi lâu. Chắc không phải vì rảnh quá nên họ lại bày trò gì mới đấy chứ? Nghe Xuân Miên hỏi vậy, Môn Chi Linh bất đắc dĩ xòe đôi tay khẳng khiu của mình ra: "Cô tốt nhất nên đi hỏi con robot của cô ấy, không thể dạy dỗ nó tử tế hơn được à?" Xuân Miên ngớ ra. Cô khó hiểu quay đầu nhìn robot của mình. Vừa nhận được ánh mắt của chủ nhân, con robot lập tức đổi đôi mắt thành hình trái tim nhỏ đáng yêu: "Tặng chủ nhân ngàn tim tim! Xin hãy khắc chữ "chủ nhân bá cháy" lên cái cửa nát này!" Môn Chi Linh cạn lời. Thiệt tình, nó muốn đấm con robot kia ghê! Đợi lúc Xuân Miên không có ở đây, nó nhất định phải cắt phăng dây điện của con robot này. Cho chừa cái thói ngông cuồng! Môn Chi Linh âm thầm nghiến răng, còn Xuân Miên thì tỏ ra hết sức bình thản trước màn "thổi cầu vồng" hằng ngày của con robot nhà mình. Dù sao chương trình của nó cũng do chính cô lập trình, chuyện này quá đỗi bình thường. Xuân Miên lười đôi co, cô quay sang xem bảng tổng kết trước. 490. 000. Ối chà! Trúng mánh lớn rồi. Xuân Miên khá hài lòng với con số này, cũng không uổng công cô ở thế giới kia hơn một trăm năm! Thấy vẻ mặt Xuân Miên hớn hở, Môn Chi Linh dè dặt hỏi: "Đi tiếp chứ?" Xuân Miên giơ tay làm dấu OK, sau đó tiến đến vặn tay nắm cửa. Một đoạn cốt truyện dài hiện lên trên tấm bảng vỡ của Môn Chi Linh. [Triệu Hương Mai có mơ cũng không ngờ, có ngày mình được quay lại thời điểm vừa mới lấy chồng. Kiếp trước, cũng vào lúc này, cô vì thấy cuộc sống buồn tẻ, chán ngán, chồng lại không ở bên, nên thấy tủi thân vô cùng. Thế là cô đã đi theo bạn của em trai, lén lút qua lại với hắn. ] [Cô cứ ngỡ gã đó thật lòng yêu mình, nên đã vứt bỏ tất cả để cao chạy xa bay cùng hắn. Nào ngờ, kết cục cuối cùng là cô phải mang thân bệnh tật, nghèo túng trở về quê cũ. ] [Ngày cô trở về, cũng là lúc người chồng cũ vinh quy bái tổ. Đứng bên cạnh anh ta là người vợ cưới sau khi cô bỏ đi. Nghe đồn, người chồng vốn khô khan của cô lại hết mực yêu thương người vợ này. Nghe đồn, cô vợ đó rất dịu dàng. Nghe đồn, cả nhà chồng đều rất hài lòng về cô dâu mới. Nghe đồn... ] [Từng chữ "nghe đồn" như dao cứa vào tim Triệu Hương Mai. Cô căm hận nghĩ: "Nếu lúc trước mình không bỏ đi, tất cả những thứ này đã thuộc về mình, là của mình!"] [Ôm nỗi oán hận và hối tiếc ngập trời đó, Triệu Hương Mai đã chết trong một mùa đông tuyết rơi trắng xóa. ] [Chẳng thể ngờ, khi mở mắt ra lần nữa, cô lại quay về đúng lúc vừa mới gả đi, chồng còn chưa về nhà. Lúc này, cô chưa bị cuộc sống cô đơn làm mờ mắt, cũng chưa bỏ trốn cùng gã khốn nạn kia. Mọi thứ vẫn còn kịp. ] [Nghĩ lại kiếp trước, người chồng đó cuối cùng đã trở thành một nhà tài phiệt nổi tiếng trong nước. Anh ta còn đối xử với người vợ sau vô cùng dịu dàng, săn sóc. Nghĩ đến tất cả những điều đó... bây giờ vẫn còn thuộc về mình, nỗi oán hận trong lòng Triệu Hương Mai vơi đi không ít. ] [Nhưng, như vậy vẫn chưa đủ!]... Phần lớn cốt truyện sau đó đều kể về việc Triệu Hương Mai trừng trị gã khốn kia ra sao, rồi lợi dụng nhà chồng để chống lại cái gia đình lắm tài nhiều tật của mình thế nào. Tóm lại, đây là câu chuyện về một bà vợ cũ vừa độc vừa ngu của kiếp trước tái sinh, rồi đột nhiên IQ tăng vọt gấp trăm lần, quét sạch mọi chướng ngại. Dĩ nhiên, cuối cùng bà ta cũng không quên cùng người chồng đã bỏ lỡ ở kiếp trước có một cái kết viên mãn, còn sinh được hai đứa con! - "Oa!" Xem xong, Xuân Miên không vội vặn mở cửa ngay. Cô cười cười hỏi Môn Chi Linh: "Ngươi nói xem, nếu để chồng bà ta biết chuyện kiếp trước, liệu anh ta có ói cả cơm tối hôm qua ra không?" Môn Chi Linh: [... ] Xuân Miên cũng không mong Môn Chi Linh trả lời. Cô im lặng một lát, rồi híp mắt cười: "Ta cứ thấy cốt truyện này cung cấp không đủ, hay nói đúng hơn là đang cố tô hồng cho mụ đàn bà độc ác này. Kiếp trước vừa ngu vừa độc, kiếp này coi như hối cải làm người, mà chỉ trừng trị gã khốn kia là xong sao? Ngươi có thấy, trong các mối quan hệ, còn thiếu một nhân vật rất quan trọng không?" Nói xong, Xuân Miên chỉ cười mà không nói thêm, cũng chẳng thèm để ý đến vẻ mặt trừu tượng của Môn Chi Linh. Giây tiếp theo, tay nắm cửa tự động vặn mở. - Cánh cửa mở ra nhưng hồi lâu không thấy động tĩnh gì. Xuân Miên cũng không sốt ruột, cô lùi lại vài bước, ung dung ngồi xuống chiếc ghế sô pha đơn của mình, yên lặng chờ đợi. Một lúc lâu sau, cửa mới có chút động tĩnh. Người bước vào là một phụ nữ trông vừa già vừa gầy. Chân trái của bà ấy dường như có tật nên đi lại hơi chậm, đây cũng là lý do hồi nãy giờ cửa không có động tĩnh. Sau khi chậm rãi di chuyển vào trong, người phụ nữ dừng lại, cố gắng lấy lại hơi rồi mới lịch sự hỏi: "Xin hỏi, tôi có thể ngồi ở đây được không?" Bà ấy đang hỏi Môn Chi Linh, vì bà muốn dựa vào cạnh cửa. Môn Chi Linh: [... ] Thôi vậy, trông đối phương cũng thật đáng thương. Hơn nữa, trong số bao nhiêu người đã đến đây, đây là người duy nhất lịch sự hỏi xin phép nó có được ngồi không. Môn Chi Linh vẫy vẫy tay: "Tùy bà."