Thế giới 18 - Chương 31: Nông trại hạng nhất tinh tế

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:43:12

Đừng tưởng cơ giáp của đội vận chuyển chỉ biết chở rau đi bán. Thật sai lầm! Đã mang tiếng là cơ giáp mà không được chiến đấu thì còn gì là mặt mũi của cỗ máy chiến tranh? Vì vậy, chỉ cần điều chỉnh thông số một chút, cả đội an ninh và đội vận chuyển đều có thể tham chiến ngon lành! Xuân Miên cũng nhân cơ hội ngàn năm có một này để kiểm tra thực chiến thành quả huấn luyện vất vả hơn một tháng qua của quân dân Tân Tinh. Mọi người đều rất phấn khích, máu chiến dâng trào nhưng không quên tuân thủ kỷ luật chỉ huy. Xuân Miên ngồi điềm tĩnh trong phòng điều khiển trung tâm, bao quát toàn bộ tình hình qua màn hình lớn. Đối phương vẫn đang lượn lờ quan sát, có lẽ là vì e ngại dàn pháo hạt nhân lù lù mà cô đặt công khai ở bãi đáp. Thú Nhân vốn khét tiếng tàn bạo, đã tác oai tác quái ở các hành tinh xa xôi nhiều năm, hành tinh rác số 9 trước đây cũng từng là nạn nhân bị chúng quấy nhiễu, cướp bóc. Cho nên, bàn chuyện hòa bình, thương lượng với lũ cướp này ư? Không đời nào! Đối phương chưa ra tay thì mình cũng án binh bất động chờ chết sao? Cũng không thể nào! Tiên hạ thủ vi cường! Theo lệnh của Xuân Miên, đội an ninh tiên phong đi trước, đội vận chuyển bọc lót yểm trợ phía sau. Mọi người bắt đầu dàn trận thế gọng kìm rồi chia thành nhiều đợt tấn công thử lửa hai mươi chiếc cơ giáp kia. Đợt tấn công đầu tiên chỉ nhằm mục đích thăm dò thực lực và phản ứng của đôi bên. Nếu đối phương thấy mình yếu thế hơn, biết khó mà lui, biết đâu chúng sẽ bỏ chạy giữ mạng! Ngược lại, nếu chúng thấy ta yếu, có lẽ chúng sẽ còn chần chừ, khinh địch một lúc. Xuân Miên cố tình ra hiệu cho đội an ninh "diễn sâu", giữ lại một chút sức mạnh thật sự để dụ địch! Có lẽ chúng cho rằng hỏa lực của một hành tinh mới nổi cũng chẳng ra gì. Dù sao nơi này trước kia cũng chỉ là một bãi rác vô danh, dù có trồng được rau thì đã sao? Trồng rau thì cũng mới bán được khoảng một tuần, kiếm được bao nhiêu tiền để trang bị vũ khí xịn chứ? Nhìn hỏa lực phản công yếu ớt này, lại liếc qua dàn pháo hạt nhân im lìm kia, có khi chúng chỉ được đặt ở đó để hù dọa trẻ con, bên trong có đạn thật hay không còn chưa biết chừng. Thủ lĩnh Thú Nhân dẫn đầu đợt tập kích lần này thấy vậy liền cười khẩy khinh bỉ, ra lệnh qua bộ đàm: "Tấn công toàn lực! Tập trung hỏa lực bắn nát cái bãi đáp đó cho ta! Cướp sạch kho lương thực!" Hắn tự tin cảm thấy phe mình nắm chắc phần thắng. Mục tiêu của chúng là bãi đáp, không phải vì nó quan trọng về chiến thuật, mà là để phá hủy cái dàn pháo hạt nhân "giả cầy" chướng mắt kia cho rảnh nợ! Bị tấn công mà đối phương không những không rút lui, ngược lại còn hung hăng có ý định đánh tới cùng, Xuân Miên thấy vậy bèn mỉm cười lạnh lùng! Cá cắn câu rồi! "Lũ thú nhân khốn kiếp này đúng là đáng ghét mà! Chết không chừa!" Chú Lưu vốn đã có ấn tượng cực kỳ tệ hại về bọn chúng, lúc này chỉ biết nghiến răng ken két, hằn học nói với Xuân Miên. "Không sao đâu chú Lưu, bình tĩnh đi ạ. Hôm nay chúng đừng hòng thoát một mống nào, cháu hứa!" Tuy không rõ nội tình ân oán năm xưa nhưng Xuân Miên cảm nhận được cơn giận dữ thực sự của chú Lưu. Dứt lời an ủi, cô liền ngồi xuống ghế chỉ huy, ánh mắt sắc lạnh. Bọn thú nhân định tập trung hỏa lực vào điểm đáp, nhưng đạn của chúng vừa bay ra khỏi nòng thì pháo hạt nhân của Tân Tinh đã đồng loạt khai hỏa gầm vang. Ầm! Ầm! Ầm! Hai luồng đạn chạm trán giữa không trung, kẻ mạnh hơn tất thắng! Đạn pháo của đối phương chỉ là loại tiêu chuẩn trang bị sẵn trên cơ giáp, uy lực kém xa pháo hạt nhân hạng nặng. Vì vậy, pháo hạt nhân đã giành chiến thắng áp đảo sau cú va chạm nảy lửa, không chỉ đánh tan đòn tấn công của địch mà dư chấn khủng khiếp còn lan tới cả đội hình cơ giáp của chúng. Pháo của Xuân Miên là phiên bản cải tiến đặc biệt do cô tự tay "độ", uy lực vượt trội hơn hẳn các loại đại trà trên thị trường chợ đen. Ngay cả lớp giáp kiên cố của thú nhân cũng bị sức ép làm bong tróc ra từng mảng sơn lớn, rung lắc dữ dội. Vấn đề là, một loạt đạn này vừa dứt thì loạt tiếp theo đã ập đến như sóng thần. Nếu loạt đầu tiên dùng để đánh chặn, phá đòn tấn công của chúng, thì loạt thứ hai chính là đòn phản công hủy diệt toàn diện! Đến khi bọn thú nhân phát hiện trên thân cơ giáp quý giá của mình đã xuất hiện những vết nứt li ti do chịu lực quá lớn thì tất cả đều ngớ người ra. Đặc biệt là tên thủ lĩnh, hắn nhìn bộ dạng thảm hại của cỗ máy chiến đấu mà mắt trợn tròn như muốn lòi ra ngoài vì kinh hãi. Mãi một lúc sau, hắn mới hoàn hồn, lẩm bẩm trong vô thức: "Đó... đó không phải là đồ trang trí sao? Sao bắn rát thế?" Hắn đã lầm to tai hại khi nghĩ rằng dàn pháo hạt nhân đó chỉ là mô hình để làm cảnh dọa khỉ. Hắn vừa dứt lời, làn pháo thứ ba lại ập tới không cho chúng kịp thở. Không chỉ vậy, đội an ninh Tân Tinh cũng đã xuất kích toàn lực, tạo thành thế gọng kìm siết chặt. Một bên là pháo hạt nhân nã đạn, một bên là bầy cơ giáp và chiến hạm vây công tứ phía, thử hỏi bọn thú nhân chạy đằng trời? Hơn nữa, hầu hết cơ giáp của chúng đều đã trúng đạn bị thương, động cơ hỏng hóc, muốn quay đầu bỏ chạy cũng chẳng dễ dàng gì! Hôm nay đúng là ngày tàn của chúng! Bảng điều khiển trên cơ giáp của tên thủ lĩnh thậm chí còn bị một quả pháo hạt nhân tiếp theo bắn cho "bay màu" đúng nghĩa đen... Bay màu thật luôn! Nếu không phải hắn phản ứng nhanh như chớp, liều mạng lùi lại vài bước thì có lẽ đã tan biến thành cát bụi cùng cái bảng điều khiển xấu số đó rồi.