Thế giới 18 - Chương 8: Nông trại hạng nhất tinh tế

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:42:08

Do đó, chuyện lôi kéo Xuân Miên về phe mình hoàn toàn không thể thực hiện vì chẳng ai liên lạc được với chính chủ. Hiện tại, các công ty giải trí khác đều đang chĩa mũi dùi vào Vĩnh Hoành Truyền Thông, ngồi rung đùi chờ xem kịch vui. Nếu Vĩnh Hoành còn dám ho he làm trò mèo, chắc chắn sẽ bị bóc phốt lên mạng ngay lập tức. Thế là Vĩnh Hoành Truyền Thông, dù tức đến nổ phổi, vẫn phải cắn răng nuốt cục tức này xuống. Chuyện sau đó, Xuân Miên chỉ thỉnh thoảng ngó qua xem náo nhiệt cho vui. Đôi lúc cao hứng, cô còn đăng bài trong siêu thoại của mình. Trước đây vì bị công ty quản lý chặt chẽ và phải giữ hình tượng tiểu hoa đán cao sang, cô không bao giờ có thể làm những việc gần gũi như vậy. Giờ đây Xuân Miên đã là người tự do. Thấy những người hâm mộ trung thành vẫn còn ở lại, cô thỉnh thoảng sẽ tương tác với họ. Một Xuân Miên như vậy lại khiến người hâm mộ cảm thấy vô cùng chân thật. Trước kia, cô đẹp tựa tiên nữ xa vời, chỉ có thể ngắm từ xa chứ không thể chạm tới. Giờ đây,"chị đẹp" lại ở ngay bên cạnh, bình dị và gần gũi, thử hỏi sao fan không mừng như điên cho được? Ngoài việc tương tác với fan, Xuân Miên còn đang dùi mài kinh sử, nghiên cứu các bộ luật của thời đại tinh tế này. Rồi cô phát hiện ra một điều thú vị: hành tinh rác thực ra cũng có cơ hội "rũ bùn đứng dậy", xin trở thành một hành tinh lạc hậu có tên tuổi đàng hoàng. Tuy nhiên, miếng bánh ngon thì thường khó nuốt. Việc này đi kèm với những điều kiện ràng buộc cực kỳ khắt khe! Các hành tinh rác có thể tự do nộp đơn xin chuyển đổi để thoát khỏi cái mác ô danh. Nhưng trong vòng ba năm thử thách, hành tinh đó phải đạt được những bước phát triển và thành tựu nhất định. Liên hành tinh có một bộ phận chuyên giám sát môi trường sẽ tiến hành khảo sát gắt gao việc này. Một khi không đạt chuẩn, hành tinh đó sẽ bị giáng cấp trở lại thành hành tinh rác và bị cấm nộp đơn xin chuyển đổi trong vòng 20 năm tới. Yêu cầu khắc nghiệt như vậy nên trong ký ức của nguyên chủ, chưa từng có hành tinh nào làm nên kỳ tích. Bởi lẽ, những nơi bị xếp vào loại "rác" đa số đều có đất đai chết, môi trường độc hại, không phù hợp để sinh sống. Vì vậy, việc phát triển chúng nói thì dễ hơn làm gấp vạn lần. Hơn nữa, sau một thời gian dài phát triển công nghiệp, thực vật trong thời đại liên hành tinh đã trở nên vô cùng hiếm hoi. Nhiều loài cây cổ xưa của Trái Đất nay đều được trưng bày trong viện bảo tàng như những báu vật quốc gia. Vậy người dân liên hành tinh sống bằng gì? Đơn giản thôi: dung dịch dinh dưỡng! Nguồn chiết xuất đương nhiên là từ những loài thực vật ít ỏi còn sót lại. Dung dịch dinh dưỡng chiết xuất hoàn toàn tự nhiên có giá trên trời. Loại mà dân thường dùng hàng ngày đều được pha thêm các chất phụ gia hoặc dưỡng chất tổng hợp để có mức giá bình dân hơn. Xuân Miên mất ròng rã ba ngày để di chuyển từ hành tinh trung tâm đến hành tinh rác số 9. Đối với thời đại liên hành tinh nơi phi thuyền và chiến hạm có thể nhảy bước không gian để tung hoành khắp vũ trụ, ba ngày quả là một hành trình dài đằng đẵng! Sau khi đáp xuống, Xuân Miên ngẩng đầu nhìn quanh khung cảnh tiêu điều trước mắt. Cỏ cây cực kỳ thưa thớt, lác đác vài bụi cây có sức sống mãnh liệt đến lạ thường, nhưng chúng cũng chẳng có giá trị chiết xuất gì. Nói trắng ra là: cây cứ sống phần cây, người cứ sống phần người, nước sông không phạm nước giếng. Ngoài vài mảng xanh hiếm hoi đó, những nơi khác đều trơ trụi hoặc bị bao phủ bởi những đống phế liệu khổng lồ. Vì là nơi tiếp nhận rác thải từ các hành tinh khác nên bầu không khí ở đây nồng nặc mùi... khó tả, chẳng hề dễ chịu chút nào. Đặc biệt là khu vực gần trạm phi thuyền - cũng là điểm tập kết rác chính - cách đó không xa là những ngọn núi rác chất cao ngất trời! Ở đây có đủ loại rác thượng vàng hạ cám. Người dân hành tinh rác sống sót được cũng nhờ vào chúng. Trong đống hỗn độn đó có rất nhiều rác thải sinh hoạt như dung dịch dinh dưỡng quá hạn hoặc hàng lỗi không đạt chuẩn. Thỉnh thoảng, họ còn may mắn vớ được chút "rác" rau củ quả, nhưng phần lớn đều đã thối rữa, chỉ để mọi người nhìn cho biết thêm về thế giới bên ngoài mà thôi. Ngoài ra còn có đủ loại phế liệu máy móc. Người dân ở đây có trí tuệ sinh tồn của riêng mình. Họ nhặt nhạnh phế liệu về, mày mò sửa chữa, lắp ráp lại, rồi tích cóp đến một số lượng nhất định thì mang ra chợ đen ở hành tinh lạc hậu gần đó bán đổi lấy ít tiền sống qua ngày. Tóm lại, tuy đống rác này trông chướng mắt và bốc mùi, nhưng lại là "nồi cơm" nuôi sống người dân nơi đây. Nếu không có những núi rác này, cuộc sống của họ có lẽ còn chẳng duy trì nổi! "Linh Linh!" Xuân Miên đang say sưa ngắm... đống rác thì nghe thấy tiếng một người phụ nữ gọi từ phía xa. Cô quay đầu lại, thấy một người phụ nữ trùm khăn bông kín mít đang đứng cách đó không xa vẫy tay với mình, vừa vẫy vừa chạy tới. Người phụ nữ tên là Bách Anh, là mẹ - hay nói đúng hơn là mẹ nuôi của nguyên chủ. Thân thế của nguyên chủ khá lận đận. Cô bị cha mẹ ruột nhẫn tâm bỏ rơi trên hành tinh rác ngay từ khi còn đỏ hỏn, may mắn được bà Bách Anh, lúc đó đang đi nhặt rác, thương tình đem về nuôi nấng như con đẻ. Một chân của Bách Anh có tật nên đi lại hơi khập khiễng. Xuân Miên không muốn bà phải vất vả nên vội chạy như bay tới, ôm chầm lấy người mẹ nuôi tần tảo này. "Về là tốt rồi, về là tốt rồi."