Trương Duyệt lúc này cũng đang rất mông lung.
Xuân Miên cảm thấy, đây là một cơ hội không tồi.
Một cô gái tốt như vậy, sao có thể để một gã cặn bã hủy hoại được chứ?
Vì đã phát hiện ra chuyện của Trương Duyệt, Xuân Miên lại tích cực đến phim trường thêm một chuyến. Ngoài Lý Nặc đi theo, lần này bà còn mang theo hai vệ sĩ cao to vạm vỡ.
Tuy Xuân Miên cảm thấy mình có thể nhẹ nhàng một chọi mười, nhưng Lý Nặc lại không nghĩ vậy. Cô đã bóng gió nhắc nhở bà rằng Cố Tư Thâm gần đây dường như đã bị suy sụp, tâm trạng không tốt, tính tình cũng trở nên cáu bẳn, nói không chừng sẽ có hành động gì đó. Hơn nữa, còn có loại người như Cố Dân, lỡ như có động thái gì, Xuân Miên và Lý Nặc chỉ là hai người phụ nữ chân yếu tay mềm, nếu thật sự đối đầu, chắc chắn sẽ chịu thiệt.
Biết Lý Nặc lo lắng, Xuân Miên suy nghĩ một chút rồi cũng đồng ý thuê hai vệ sĩ đi cùng.
Nhưng tạm thời cũng không phát hiện có ai nổi điên.
-
Đến phim trường, vì phim mới khai máy, mà Trương Duyệt lại là nữ phụ có nhiều phân cảnh, cho nên lịch quay của cô được xếp từ rất sớm. Lúc này cô vừa quay xong một cảnh và đang xuống để dặm lại lớp trang điểm, trong khi tổ đạo diễn đang quay cảnh của nam nữ chính.
Xuân Miên chào hỏi một trong các phó đạo diễn, đối phương liền cử người đi gọi Trương Duyệt. Trương Duyệt còn chưa kịp dặm lại lớp trang điểm đã phải mặc nguyên bộ trang phục diễn đến gặp bà.
Đây là một bộ phim cổ trang, đề tài liên quan đến trạch đấu, cung đấu, không có các yếu tố huyền huyễn. Bởi vì những yếu tố huyền huyễn đòi hỏi phải có kỹ xảo hậu kỳ. Mà ai cũng biết, hiệu ứng kỹ xảo cũng đồng nghĩa với hiệu ứng đốt tiền. Một đoàn phim chiếu mạng nhỏ bé như họ không thể đốt nổi. Cho nên, vẫn là nên thành thật quay những cảnh quay bình thường thôi.
Trương Duyệt là nữ phụ, trang điểm vẫn rất ổn, trang phục cũng khá đẹp. Người sĩ diện như ông Đổng đã đầu tư một khoản lớn, sao có thể để đoàn phim làm qua loa được? Hơn nữa, đạo diễn cũng muốn tạo ra một bộ phim có trang phục và đạo cụ hóa trang thật đẹp, cho nên chỉ cần tiền bạc dư dả, đắt một chút cũng không sao. Bộ trang phục diễn này của Trương Duyệt, vải vóc rất tốt, tay nghề cũng tinh xảo.
Bản thân Trương Duyệt cũng vô cùng cẩn thận, rốt cuộc đây là lần đầu tiên cô được đảm nhận vai nữ phụ. Vai diễn này có được là nhờ cô đã cùng ông Đổng ăn vài bữa cơm, xem vài bộ phim. Nếu không phải nghe nói ông Đổng là một người đứng đắn, các cô gái qua đó thật sự chỉ đơn thuần là tiếp chuyện ăn uống, chơi bời, Trương Duyệt cũng không dám thật sự vì một vai nữ phụ mà cúi đầu. Rốt cuộc, cô đã có bạn trai.
Lúc này nghe nói nhà đầu tư muốn gặp mình, Trương Duyệt có chút kinh ngạc. Kể cả ông Đổng có đến đây, chắc cũng sẽ không gọi cô, rốt cuộc cô đã là chuyện quá khứ. Người ông Đổng thích bây giờ là một cô gái khác trong đoàn phim, một người chỉ có vài cảnh quay và vài câu thoại. Cô gái nhỏ kia hôm nay cũng không có ở đây, cho nên đây là lại nghĩ đến mình sao?
Trước khi nhìn thấy Xuân Miên, Trương Duyệt vẫn có chút bất an. Nhìn thấy bà rồi, cô mới sực nhớ ra, mấy hôm trước đám diễn viên quần chúng hình như có bàn tán một chuyện. Đoàn phim của họ lại có một bà lớn đầu tư.
Cho nên, vị bà lớn này lại có sở thích gì đây? Nếu đều giống như ông Đổng thì tốt rồi, chỉ cần tiếp chuyện ăn uống, không cần cô làm gì khác. Nếu không phải...
Nghĩ đến đây, Trương Duyệt mím môi.
-
"Ngồi đi." Thấy người đã đến, Xuân Miên ra hiệu, bảo cô ngồi xuống chiếc ghế gấp nhỏ bên cạnh mình.
Không còn cách nào, phần lớn ghế ở phim trường đều là loại ghế gấp đơn giản này. Dù sao cũng chỉ là một đoàn phim chiếu mạng, những đạo cụ có thể lên hình đều rất tinh xảo, còn tất cả những đạo cụ không cần lên hình thì đều có thể đơn giản hóa hết mức. Trừ phòng nghỉ của mấy diễn viên chính có ghế ngồi bình thường, những nơi có thể nhìn thấy bên ngoài đều là ghế gấp. Đến đạo diễn còn ngồi ghế gấp, những người khác sao dám đòi hỏi?
Xuân Miên cũng không kén chọn, rất tùy ý ngồi xuống. Trương Duyệt lại càng không, nghe Xuân Miên nói, cô ngoan ngoãn ngồi sang một bên.
Nếu nói Tống Tiểu Ngải thuộc kiểu bạch liên hoa trong sáng, thì Trương Duyệt lại thuộc tuýp người có vẻ đẹp sắc sảo, quyến rũ. Đặc biệt là sau khi trang điểm, đôi mắt kia cực kỳ hút hồn, dung mạo cũng mang tính công kích rất mạnh.
Thấy Trương Duyệt có vẻ hơi căng thẳng, Xuân Miên ra hiệu cho Lý Nặc và vệ sĩ lùi về phía sau một chút, để lại không gian riêng cho hai người. Lúc này bà mới nhẹ giọng mở miệng: "Tôi là Vệ Vân Thư. Cái tên này cô có lẽ cũng không quen thuộc. Tôi nói một cái tên khác, có lẽ cô sẽ biết. Cố Tư Thâm là con trai tôi."
Vừa nghe đến cái tên Cố Tư Thâm, Trương Duyệt đột nhiên ngẩng đầu lên.
Trước đây cô không quen thuộc với cái tên này, cũng chỉ mới biết trong khoảng thời gian gần đây. Đó là bạn trai của Tống Tiểu Ngải!
Nhớ tới Tống Tiểu Ngải, chân mày Trương Duyệt bất giác nhíu lại, trên mặt là vẻ ghét bỏ và chán ghét không hề che giấu. Bản thân đã có bạn trai mà còn luôn tìm cách chạy sang phía Đường Hằng. Trương Duyệt dĩ nhiên là không thích cô ta. Nhưng cô cũng đủ lý trí để biết, Đường Hằng cũng chẳng phải dạng tốt đẹp gì. Nếu không, sao người ta gọi một tiếng là đi ngay được?
Chỉ là cô đã dồn nén tình cảm cho Đường Hằng quá nhiều. Thật sự bảo cô nhẫn tâm chia tay, cô lại có chút không nỡ, nhưng nhiều hơn vẫn là sự không cam lòng.
Dựa vào cái gì chứ? Rõ ràng mình mới là người ở bên cạnh Đường Hằng nhiều nhất. Tống Tiểu Ngải chẳng qua chỉ là hàng xóm lúc nhỏ, sao lại trở thành nữ thần "bạch nguyệt quang" trong lòng anh ta, sao lại trở thành người anh ta nhung nhớ không quên?