Thế giới 18 - Chương 32: Nông trại hạng nhất tinh tế
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
undefined09-02-2026 23:43:15
"Mẹ kiếp, không thể nào? Ảo giác à?" Tên thủ lĩnh lòng vẫn chưa hết sợ hãi, nhìn chỗ bảng điều khiển đã biến mất vào hư không rồi lại ngước lên bầu trời đêm đen kịt, nhất thời không hiểu chuyện quái gì đang xảy ra.
Những tên thú nhân khác cũng hoảng loạn tột độ. Ban đầu, khi thủ lĩnh bảo "kèo thơm" có thể đánh, chúng còn đang mơ mộng sau đêm nay sẽ vớ bẫm một mẻ lớn rồi phất lên đổi đời. Giờ đây chúng nhận ra, không những chẳng vớ bẫm được gì mà có khi còn mất mạng như chơi!
Bọn thú nhân muốn phản kháng nhưng bị pháo hạt nhân bắn cho không còn manh giáp, te tua như xơ mướp, cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn giơ tay đầu hàng để đội an ninh và đội vận chuyển tóm gọn.
Tuy chú Lưu căm hận lũ thú nhân đến tận xương tủy nhưng cũng không tự ý xử lý. Bây giờ chủ tinh cầu là Xuân Miên, dù cô chỉ là một cô nhóc vắt mũi chưa sạch trong mắt nhiều người, nhưng chú đã quyết định ủng hộ thì giờ phải tuân thủ kỷ luật, nghe theo lệnh cô.
Sau khi trói gô gần ba trăm tên thú nhân và gom đống cơ giáp ve chai của chúng vứt vào bãi rác, chú Lưu, với tư cách là đội trưởng đội an ninh, đã nghiêm chỉnh đến báo cáo công việc.
"Tổng cộng bắt giữ 319 tên địch, thu được hai mươi cơ giáp hỏng hóc nặng, 260 quả đạn pháo còn sử dụng được và 177 quả đã bị vô hiệu hóa."
Chú Lưu báo cáo rất chi tiết tình hình sau trận chiến với Xuân Miên. Mọi thứ ở Tân Tinh vẫn đang trong giai đoạn dò dẫm, đây là lần đầu tiên nghênh địch thực chiến nên cô cũng chưa biết phải xử lý đám tù binh này thế nào cho hợp lý.
"Chú Lưu, cháu tạm thời chưa rõ luật phải xử lý ngoại xâm thế nào, nhưng chắc chắn không thể dung túng kẻ ác. Chú hãy cùng các tiểu đội trưởng thảo luận thâu đêm để đưa ra một phương án cụ thể, sáng mai trình lên cho cháu. Chúng ta sẽ xem xét rồi quyết định có thực thi hay không." Xuân Miên nghĩ, việc mình không thạo thì cứ giao cho người có năng lực và kinh nghiệm.
Nếu chuyện gì cũng đến tay chủ tinh cầu thì cô xin kiếu, mệt chết mất! Chú Lưu không ngờ Xuân Miên lại tin tưởng giao cho mình một quyền hạn lớn như vậy. Chú vừa kích động, vừa có chút cảm động khó tả. Chú nghĩ, chắc hẳn cô đã nhận ra sự căm phẫn dồn nén của mình nên mới giao quyền xử lý cho chú để giải tỏa.
Không muốn Xuân Miên phải suy nghĩ nhiều, trước khi đi, chú Lưu giải thích: "Mẹ của Lượng Lượng từng là bạn học của chú. Con bé không tự nguyện kết hợp với thú nhân mà bị chúng cưỡng ép... Sau đó mới có Lượng Lượng. Sinh nó xong thì mẹ nó hóa điên, rồi bệnh chết không lâu sau đó. Chú thấy thằng bé đáng thương nên mới mang về nuôi."
Dừng lại một chút, chú Lưu hít một hơi thật sâu để kìm nén cảm xúc rồi nói tiếp: "Chú thực sự không tài nào có thiện cảm với lũ thú nhân chỉ biết cướp bóc giết chóc. Nếu phương án xử lý có quá nặng tay, Linh Linh cháu cứ xem xét điều chỉnh lại, đừng trách chú tàn nhẫn. Chú thật sự không thể tha thứ cho chúng được."
Không chỉ vì chuyện riêng của Lượng Lượng, mà còn vì những tội ác tày trời trong quá khứ của lũ thú nhân nhiều không đếm xuể. Nếu để chú Lưu kể tội, chú có thể nói ba ngày ba đêm không hết!
Nhìn dáng vẻ đau khổ của chú Lưu, Xuân Miên mỉm cười an ủi: "Chú Lưu đừng nghĩ nhiều, cứ làm theo lẽ phải. Tội ác của thú nhân cháu cũng từng chứng kiến. Nếu không có mẹ và chú Phong bảo vệ, có lẽ cháu đã trở thành một người mẹ của Lượng Lượng thứ hai rồi. Vì vậy, khi trừng trị kẻ ác, không cần nương tay. Nhân từ với kẻ thù chính là tàn nhẫn với bản thân mình!"
Nghe Xuân Miên nói vậy, chú Lưu yên tâm hơn hẳn. Chú gật đầu chào cô rồi quay người đi triệu tập các tiểu đội trưởng của mình. Cả đội an ninh cứ ngỡ sau trận chiến thắng lợi chỉ cần đi tuần vài vòng là được về ngủ khì, ai ngờ còn phải họp khẩn!
Chú Lưu gọi toàn bộ thành viên đội an ninh đến để cùng nhau bàn bạc. Chú cảm thấy nếu chỉ có mình và vài tiểu đội trưởng thì ý kiến sẽ không đủ đa dạng và khách quan. Vừa nghe nói được quyền quyết định cách xử lý lũ thú nhân, ai nấy đều phấn khích hẳn lên như được tiêm doping!
Lúc này lưng không đau, chân không mỏi, tinh thần phơi phới, mắt đứa nào đứa nấy sáng rực như đèn pha, còn sáng hơn cả đèn dạ quang chiếu sáng bên ngoài.
Trong lúc đội an ninh đang thảo luận sôi nổi, Xuân Miên đã đến bãi rác để xem xét những chiếc cơ giáp hỏng. Rác ở bãi giờ chẳng còn lại bao nhiêu, gần như đã được cô "phù phép" đổi hết thành hạt giống và phân bón. Vẫn còn một phần hạt giống chưa gieo trồng, cô định đợi sau đợt thu hoạch này, khi mọi người có động lực và niềm tin rồi sẽ khai phá thêm đất mới.
Nếu cứ bắt họ quần quật làm mà không thấy lợi ích hay hy vọng, mọi người sẽ rất dễ mất niềm tin và làm việc một cách đối phó, tiêu cực. Vì vậy, lợi ích thực tế, tương lai xán lạn, hy vọng và ánh sáng mới là động lực để mọi người tiến về phía trước. Xuân Miên không phải là một người lãnh đạo chỉ biết "vẽ bánh" trên giấy, hứa hươu hứa vượn. Cho nên, bước đầu tiên của việc khai hoang mở rộng là phải để mọi người cảm nhận được hơi ấm của đồng tiền trong túi.
Sáng hôm sau, chú Lưu khẽ khàng đến tìm Xuân Miên để báo cáo về phương án mà họ đã vắt óc suy nghĩ suốt đêm qua.
Đối với bọn thú nhân, quan điểm nhất quán là: không khoan nhượng!
Lũ cầm đầu đầu sỏ chắc chắn phải xử tử hết để răn đe. Còn đám lâu la tép riu bên dưới thì có thể bắt đi lao động khổ sai vĩnh viễn. Dù sao nông trường cũng đang thiếu nhân lực trầm trọng. Cứ gắn vòng cổ điện tử kiểm soát lên người chúng, rồi bắt làm việc bán sống bán chết là được!