Thế giới 13 - Chương 5: Bá chủ đại dương

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:28:08

Vừa nghĩ đến hải cẩu, trong đầu cô đã tự động nảy ra suy nghĩ: "Thịt của mấy con nhóc này ngon phải biết, đặc biệt là phần mỡ bụng vừa mềm vừa béo, ăn vào thì sướng tê người!" Nhận ra mình đang nghĩ gì, Xuân Miên câm nín tự chửi thầm: "Sao mình lại tha hóa nhanh thế nhỉ? Rõ ràng trước đây mỗi lần thấy hải cẩu mình đều nghĩ,"Ui con này đáng yêu quá, muốn xoa đầu ghê"." Thôi thì cũng tốt, nhập vai sâu một chút mới có thể cảm nhận được suy nghĩ thật của người ủy thác. Hắn ta rốt cuộc muốn làm gì? May mà hình tượng thường ngày của người ủy thác là một hoàng tử u sầu ít nói, nên dù Xuân Miên không lắm mồm như những con khác, cũng chẳng ai thấy lạ. Cùng lắm thì mẹ cô, bà Arlene, sẽ quẫy đuôi hỏi một câu cho có lệ: "Sao không ăn đi, nghĩ gì đấy?" Nói xong một câu, bà liền quay sang ríu rít với cô con gái còn lại, bật chế độ "loa phường" hằng ngày. Hiện tại, thứ duy nhất Xuân Miên cảm nhận được là một danh sách thực đơn đang dần được mở khóa, ví dụ như gan các loại và món thịt hải cẩu chưa được nếm thử. Ngoài ra thì chẳng còn gì khác. Thân thể này đã đến tuổi trưởng thành, nói đơn giản là có thể đi tìm một em gái để sinh con rồi. Nhưng Xuân Miên cẩn thận cảm nhận, lại chẳng thấy mình có chút ham muốn trần tục nào, vậy là không muốn sinh sản, hay là phải chờ thêm? Mà khoan đã, khỉ thật, mình là cá đực mà! Có tuyến tình cảm thì được, chứ tuyến sinh sản thì xin kiếu... Cả đàn đều là anh em họ hàng, con cháu của một bà ngoại, nên nếu có nảy sinh tình cảm thì cũng hơi khó xử. Vậy đàn khác thì sao? Nghe tụi Hà Luân bảo, cách đây không xa là đàn của Elizabeth, hai đàn là hàng xóm thường xuyên qua lại. Chẳng lẽ phải ra tay với con gái nhà hàng xóm à? Xuân Miên thầm nghĩ: "Sợ là mình "cứng" không nổi mất!" - Ăn xong, cả đàn tản ra, để mặc cho nước biển cuốn đi mùi máu tanh. Lũ cá voi không lặn dưới đáy nữa mà bắt đầu ngoi lên mặt nước để thở. Vài con hiếu động còn biểu diễn kỹ năng nhảy khỏi mặt nước, có lẽ vì không có thiên địch lại có cả đàn bên cạnh nên chúng chơi rất vui vẻ. Lần trước ngoi lên, Xuân Miên chỉ lo thở nên không có thời gian quan sát kỹ xung quanh. Mình đang ở vùng biển nào? Mùa gì? Nhiệt độ ra sao? Đàn của mình có thói quen di cư không? Tất cả những điều này đều cần phải phân tích cẩn thận, vì không có ký ức nên cô rất sợ bị lộ tẩy. Sau khi lên mặt nước hít thở, Xuân Miên nhìn ra xa qua làn nước trong vắt. Cách đó không xa có những tảng băng trôi, xem ra đây là vùng địa cực rồi. Nhưng là Nam Cực hay Bắc Cực? Xuân Miên nhìn chằm chằm một lúc lâu, cô thấy hải cẩu, hải tượng, kỳ lân biển, cá mòi, cá bơn, cá ốt me... và ở rất xa, phải dùng thêm chút tinh thần lực để tăng cường thị giác mới có thể thấy được... gấu Bắc Cực! Nhìn thấy loài vật này, Xuân Miên biết ngay mình đang sống ở gần Bắc Cực. Ngoài ra, ở phía xa còn có sói Bắc Cực và cáo Bắc Cực đang ẩn nấp, càng củng cố thêm cho phán đoán của cô. Nhìn dáng vẻ hơi gầy gò của con gấu Bắc Cực, Xuân Miên bắt đầu suy tư. Gấu Bắc Cực gầy, lại đang là ban ngày, rất có thể đây là thời kỳ ngày vùng cực ở Bắc Cực, vậy khả năng cao đang là mùa hè. Tất nhiên cũng có thể là cuối xuân đầu hè, hoặc cuối hè đầu thu, điều này cần quan sát thêm vài ngày nữa mới chắc chắn được. Xuân Miên thử dùng cơ thể mình để cảm nhận nhiệt độ, nhưng... Da dày quá, không thấy lạnh, xin cảm ơn! Ăn no rửng mỡ xong, bầy cá voi cọp liền bắt đầu tiết mục giải trí tiêu khiển. Dù gì cũng là bá chủ đại dương, lại còn là cái đám loa phường chính hiệu, nên ăn xong mà không có gì làm thì ngứa ngáy lắm. Thế là cả đám quyết định... đi hành một đứa trẻ con! Thế rồi, Xuân Miên chỉ biết trơ mắt đứng nhìn cô em gái cùng mẹ của mình là Mai, bị cả đám cá voi cọp tung hứng qua lại như một quả bóng, lúc thì bị đuôi hất văng lên, lúc thì bị sóng nước đẩy xuống, cứ lên lên xuống xuống không hồi kết. Mai: "..." Cảm giác cuộc đời thật vô nghĩa. Mai bây giờ mới chín tuổi, còn lâu mới đến tuổi trưởng thành, đúng chuẩn một con non chính hiệu. Vì là đứa nhỏ tuổi nhất trong đàn hiện tại, nên không bắt nạt nó thì bắt nạt ai bây giờ? Cả một vùng biển bị náo động bởi những màn tung hứng và những bọt nước bắn lên tung tóe, khiến cho những kẻ qua đường khác vừa nghe thấy tiếng hay nhìn thấy bóng dáng cá voi cọp là theo bản năng quay đầu bỏ chạy, sợ bị va phải hoặc tệ hơn là trở thành bữa ăn tiếp theo của chúng. "Ơ kìa? Cái đồ nhát gan kia chạy đi đâu đấy?" "Nó chạy làm gì thế nhỉ?" "Hay là mình đuổi theo đi?" "Vừa ăn no xong lười động đậy quá." "Vận động một chút là đói ngay ấy mà!" "Nói có lý, Khải Hi, tới nào, xông lên!" - Đám trai trẻ chơi một lúc thấy chán liền chuẩn bị đi gây sự tiếp. Xuân Miên vừa ngoi lên thở rồi lặn xuống thì đã nghe thấy tiếng đám anh em rủ rê. "Tới liền." Xuân Miên không từ chối mà rất thức thời nhập bọn cùng cả đám. Hà Luân vừa phát hiện một con cá mập Greenland, nhưng đối phương đã chạy mất. Dù bây giờ không đói, nhưng cậu ta thấy khó chịu trong người, vì thế phải đi bắt nạt nó mới hả dạ. Ừm, rất ra dáng cá voi cọp! Hà Luân liền dẫn theo đám anh em của mình lên đường đuổi theo con cá mập Greenland, thỉnh thoảng còn phát ra sóng âm để thông báo cho các đàn hoặc các bạn bè gần đó: "Có một con cá mập Greenland đang chạy trốn kìa, đuổi theo nó đi, thịt nó!" Xuân Miên cảm nhận được những dao động trong nước, sau đó một giọng nói truyền đến: "Ở bên này, hướng Tây Bắc." "Đúng rồi, chính là nó, đừng có sợ, tụi mình cũng đuổi theo nào!" - Hệ thống ngôn ngữ của cá voi cọp quả là lợi hại, chúng thậm chí có thể giao tiếp với những người bạn ở cách xa cả nghìn dặm, và đối phương cũng có thể trả lời ngay tức thì.