Chị dâu cả và bà nội đều không có nhà, Nhị Oa không ai trông. Tinh thần của Vương Tiểu Thúy lại không tốt, nên đành để Chu Ngọc Dung trông em. Hơn nữa, cô bé cũng không biết khâu đế giày.
"Đây đây, làm chung làm chung." Chu Ngọc Đình vừa nghe thấy Xuân Miên cũng có việc làm, không ngồi không, liền hăng hái hẳn lên.
Hai chị em mỗi người ôm một rổ kim chỉ, thỉnh thoảng lại trò chuyện vài câu.
-
Một lúc lâu sau, bên ngoài đột nhiên vang lên một trận ồn ào, hình như còn có tiếng phụ nữ la hét thất thanh. Chu Ngọc Đình giật mình run tay, kim đâm thẳng vào ngón tay.
"Trời ơi, có chuyện gì vậy?" Chu Ngọc Đình vừa ngậm ngón tay bị đâm, vừa vội vàng xuống giường, xỏ vội giày lao ra ngoài xem.
Chu Ngọc Dung cũng là đứa hóng hớt, thuận tay quẳng Nhị Oa vào lòng Xuân Miên, nói qua loa: "Chị cả, chị trông hộ em chút."
Nói rồi, cô bé cũng nhảy tót xuống đất chạy đi hóng chuyện.
Xuân Miên thì không vội, trong lòng đã đoán mường tượng được tình hình. Triệu Hương Mai vận khí tốt hơn người ủy thác, mệnh lớn, chắc là được ai đó phát hiện rồi?
Xuân Miên bên này khâu thêm được một lớp đế giày nữa thì Chu Ngọc Đình và Chu Ngọc Dung mới cuộn chặt áo bông, chạy về phòng.
Vừa về đến nơi, cả hai vội vàng xoa xoa tay, rõ ràng là bị cóng nặng.
Chu Ngọc Đình vừa run cầm cập vừa nói lia lịa: "Là cô dâu mới nhà họ Tôn! Không biết làm sao mà bị ngã trên núi, bị thím Năm với mọi người nhìn thấy, khiêng thẳng về thôn rồi."
"Em vừa nhìn, người bà ta cứng đờ ra rồi, không biết có chết cóng không nữa? Trời hôm nay mà ra ngoài đứng một lúc, khéo cũng đông thành cục đá." Chu Ngọc Dung nói xen vào, vừa nói vừa ôm tai: "Lúc nãy phải quàng khăn mới phải. Không biết tai có bị cóng hỏng không, em không muốn bị cước đâu."
"Phỉ phui phỉ phui, đừng nói bậy." Chu Ngọc Đình vội ngắt lời, sau đó quay sang nói với Xuân Miên: "Chắc là không chết đâu. Nhưng mà ngã không nhẹ, nghe nói có một bên chân mềm oặt, máu trên quần đông cả thành đá rồi."
"Tự dưng, bà ta chạy sang thôn mình làm gì nhỉ?" Biết Triệu Hương Mai ngã không nhẹ, Xuân Miên khá hài lòng, nhưng vẫn giả vờ không hiểu, khẽ hỏi một câu.
Hai cô em gái cũng không nghĩ nhiều. Chu Ngọc Dung thì không biết gì, còn Chu Ngọc Đình thì biết sơ sơ, dù sao thì Bác Ba gái chính là đội trưởng đội hóng hớt của thôn. Chuyện đông nhà tây, chẳng có gì là bác ấy không biết.
Chỉ là thời đại này đã hạn chế sự phát triển của bác ấy. Nếu mà ở thời hiện đại, bác ấy dứt khoát là máy đào tin đồn tuyến đầu luôn.
Bác Ba gái từng có chiến tích vì để hóng chuyện mà tối tối còn núp sau góc tường nhà người ta!
Đương nhiên, nếu không phải bác ấy tự kể, cũng chẳng ai biết bác ấy từng hy sinh đến mức đêm mùa đông không ngủ, chạy đi hóng chuyện, đến nỗi nửa người dưới cóng đến tê dại mới chịu về.
Nhưng được cái Bác Ba gái miệng không bép xép. Chuyện hóng được phần lớn chỉ kể cho con gái mình nghe, chứ không dễ gì đi kể cho người khác. Kể cả khi tham gia hóng hớt, bác ấy cũng chỉ nói những chuyện mà cả thôn đều đã biết.
Chu Ngọc Đình đoán, biết đâu chừng Triệu Hương Mai vội vã đi tìm tình cũ. Thế nên mới vừa cưới xong, bà ta đã lon ton chạy tới đây để lén lút gặp gỡ người tình.
Chỉ là cái thời buổi này, quan hệ nam nữ bị kiểm soát rất nghiêm ngặt. Đặc biệt là với người đã có gia đình, làm ra chuyện như vậy thì mất mặt vô cùng. Sơ sẩy một chút là bị tóm đi tống vào tù ngay.
Chu Ngọc Dung nhỏ hơn hai chị hai tuổi, tính tình ham chơi. Chu Ngọc Đình sợ em gái mình miệng không kín, nên dù trong lòng có suy đoán cũng không nói ra.
-
Tới gần chạng vạng, trong sân lại vang lên tiếng nói chuyện. Vương Tiểu Thúy đã nằm trong buồng cả buổi trưa, vừa nghe thấy âm thanh này, bà giật mình bật dậy, lao vội ra ngoài chỉ bằng mấy bước dài.
Tốc độ đó nhanh đến nỗi Xuân Miên chỉ thấy hoa cả mắt. Giây tiếp theo, cô đã nghe thấy tiếng của Vương Tiểu Thúy ở ngoài sân.
Xuân Miên: "..."
"Nữ hiệp, thân thủ tốt quá!"
"A, là chị dâu Ngọc Hải về rồi." Chu Ngọc Đình vừa nghe là nhận ra ngay. Nhà mình có anh trai, nhà các chú các bác cũng có anh trai. Mọi người quen gọi các chị dâu bằng tên anh mình cho dễ phân biệt.
Xuân Miên và Chu Ngọc Dung cũng vội buông đồ đang làm trong tay xuống giường sưởi. Vừa mới bước xuống, họ đã thấy chị dâu cả bế Đại Oa đang bơ phờ đi vào, Chu Ngọc Hải theo sát phía sau.
"Anh cả, chị dâu. Sao rồi anh? Đại Oa." Xuân Miên lên tiếng chào, rồi nhìn sang Đại Oa.
Đại Oa lí nhí gọi một tiếng: "Cô cả." Xong liền mếu máo không nói gì nữa.
"Không sao, thằng bé bị hoảng thôi, lát nữa gọi vía là ổn. Bà nội cũng không sao, không gãy xương, chỉ bị dập phần mềm. Bác sĩ bảo cứ nằm nghỉ hai ngày rồi hẵng hoạt động. Người già hồi phục chậm, bị dập cũng phải cẩn thận. Bố với bác cả mai là về." Chị dâu cả còn chưa kịp mở miệng, Chu Ngọc Hải đã giành nói trước.
Nói xong, anh còn vỗ vỗ vai chị dâu cả: "Em bế Đại Oa về buồng tây ngủ một lát đi."
Mọi người đều đã thức trắng một đêm. Cả đám người đi như vậy, tuy có giấy giới thiệu, nhưng cũng chẳng ai nỡ ở nhà khách hay mấy chỗ tương tự. Tốn tiền lắm.
Thế là tất cả đành chen chúc vật vờ ở hành lang bệnh viện cả đêm. Giờ ai cũng mệt rũ cả rồi. Chu Ngọc Hải nghĩ mình là đàn ông, còn gắng gượng được một lúc để báo tình hình cho nhà, chứ chị dâu cả mệt đến mức mắt cũng không mở nổi.
Chỉ vì không yên tâm con nên chị mới ráng ôm nãy giờ.
"Vâng." Chị dâu gật đầu chào Xuân Miên, một tay ôm Đại Oa, tay kia cũng đón luôn Nhị Oa, rồi đi về phía buồng tây.
Nhà họ Chu có tổng cộng bốn gian, ngoài một gian nhà chính, còn lại là hai gian phía đông và một gian phía tây. Gian phía tây là của gia đình bốn người nhà Chu Ngọc Hải. Gian phía đông sát nhà chính là của ông bà, còn buồng trong là của Xuân Miên và Chu Ngọc Dung.