Trong lòng Đàm Khải tự nhiên cũng khó chịu. Trước đây bị Hoắc Duy đè đầu cưỡi cổ, trong lòng đã có chút ý nghĩ, sau khi tận thế bùng nổ, lòng người đã hỏng, Đàm Khải cũng không cho rằng việc mình ra tay tàn nhẫn một chút thì có gì sai.
Chỉ là thực lực của Hoắc Duy quá mạnh, bên cạnh lại có Xuân Miên, trước đây trông như một con cùi bắp, bây giờ cũng đã biến thành vương giả. Đội của họ cũng đã thu nạp thêm người mới, thực lực tạm thời vẫn chưa rõ. Đàm Khải rất quý mạng, cũng không định mạo hiểm.
Hơn nữa, chỉ cần anh ta trở thành thủ lĩnh của khu an toàn, sau này còn sợ không đối phó được Hoắc Duy sao? Một ngày nào đó, anh ta sẽ đứng trên đỉnh cao của vương giả, mà Hoắc Duy ngoài việc thần phục ra, không còn lựa chọn nào khác.
Nghĩ đến cảnh tượng ngày đó, Đàm Khải ánh mắt sâu thẳm, lắc đầu nói: "Chúng ta đi đường của chúng ta, đi về phía bắc."
Có tin tức từ bên ngoài truyền đến, nói là chính phủ chuẩn bị khoanh vùng xây một khu an toàn ở phía bắc. Vốn dĩ Đàm Khải cảm thấy đây là một cơ hội cho mình, chỉ là vì trong lòng khó chịu nên mới đuổi theo đến tận đây. Nếu Hoắc Duy cũng có ý định quay về thị trấn Trường Ninh, họ không tiện đối đầu trực diện, vậy thì tạm thời tránh đi vậy.
Nghe Đàm Khải nói vậy, Tôn Mẫn nói không thất vọng là giả, nhưng lại không thể biểu hiện ra bộ dạng quá dã tâm.
"Vâng, đều nghe theo anh." Tôn Mẫn mỉm cười mở miệng, trong lòng thật ra đã đang chửi mẹ người ta. Dĩ nhiên, người bị chửi là mẹ của Hoắc Duy. Đáng tiếc, Hoắc Duy đã lên đường trở về, căn bản không thể nào biết được.
-
"Phía trước là con đường vào thị trấn rồi." Đến ngã rẽ vào thị trấn, Hoắc Duy khẽ thở phào, lẩm bẩm nói.
Đoạn đường này, tuy đi bằng xe máy điện nhưng vì có Hoắc Duy dẫn đường nên họ đi khá an ổn, chỉ thỉnh thoảng phải xử lý mấy con xác sống. Lúc này, vừa nghe sắp vào thị trấn, Cao Linh Linh và Tống Cố cũng đều thở phào nhẹ nhõm.
Má ơi, cuối cùng cũng có thể nghỉ một chút. Dù thật ra cũng mới đi được hai ngày, nhưng hoảng quá đi mất. Đặc biệt là đối với một người đã trạch trong nhà một tháng như Cao Linh Linh mà nói, đoạn đường này gà bay chó sủa, quá mạo hiểm!
Dù là vậy, cô cũng không hối hận vì mình đã bước ra khỏi nhà. Bởi vì nếu không phải cô có tầm nhìn xa trông rộng mà bước ra, bây giờ cô sẽ đang ở trong bụng con xác sống nào, chính cô cũng không biết. Rốt cuộc, xác sống đã biết bò lên lầu, thậm chí còn biết leo cây, nhà cô ở tầng ba, cô muốn chạy thế nào? Dựa vào việc bắn ra mấy bọt nước để tấn công sao? Đừng đùa nữa!
"Nguy hiểm có lẽ sẽ rất nhiều, chúng ta cần phải cẩn thận một chút." Xuân Miên biết trong thị trấn có lẽ sẽ không yên bình, rốt cuộc gần núi, động vật và thực vật biến dị không biết có bao nhiêu, cho nên cố ý nhắc nhở một câu.
Vẫn là Hoắc Duy dẫn đường, Cao Linh Linh và Tống Cố ở giữa, Xuân Miên bọc hậu.
Dù Hoắc Duy vẫn quen thuộc với đường sá, nhưng mà... tận thế đã bùng nổ một tháng, các cửa hàng và kiến trúc ven đường đều đã bị phá hủy rất nhiều. Ngay cả con đường trong thị trấn cũng đầy ổ gà ổ voi, không dễ nhận ra cho lắm.
Hoắc Duy vào thị trấn liền ngơ ngác một lúc lâu, lúc này mới phân biệt ra được phương hướng về nhà mình.
"Bên này." Anh ra hiệu một chút rồi đi tiên phong ở phía trước. Cao Linh Linh và Tống Cố vội đổi hướng đuổi kịp. Đoạn đường này nhờ có dị năng hệ Sét của Hoắc Duy nên điện của xe máy điện vẫn đủ dùng.
"Gàooo!" Bốn người vừa mới phân rõ phương hướng, đi chưa đến mười lăm phút đã bị một con thú to khỏe chặn đường.
Nó đột nhiên từ một con phố khác nhảy qua, là nhảy qua thật sự. Quá trình nhảy lên ước chừng phải xa ba mét. Cú nhảy này làm đất rung núi chuyển, rất nhiều xác sống đều bị thu hút tới. Dù giữa các loài có sự áp chế về thực lực, nhưng xác sống hiện giờ chỉ vừa mới có trí tuệ, vẫn chưa được xem là quá thông minh. Dù cảm nhận được nguy hiểm, nhưng chúng cảm thấy mình cậy đông đánh hội đồng, sợ ai chứ? Cho nên, nghe thấy động tĩnh, ngửi thấy mùi, chúng liền không ngừng từ nơi không xa vây lại.
"Mẹ nó chứ, tại sao vậy?" Cao Linh Linh nhìn lũ xác sống đang vây lại ở cách đó không xa, gầm nhẹ một tiếng. Tống Cố ở bên cạnh cũng vẻ mặt bất đắc dĩ.
Lại phải đánh nữa sao? Cậu là một con gà yếu, cậu có dễ dàng gì đâu? Dị năng hệ Phong của cậu, hai ngày nay tuy đã luyện tập nhiều, nhưng nhiều nhất cũng chỉ hữu dụng để chạy trốn, đến một con xác sống còn không thổi bay được! Đúng, chính là cùi bắp như vậy! Lúc này nhìn con thú to khỏe trước mắt, còn có lũ xác sống ở cách đó không xa, cậu cũng rất tuyệt vọng.
"Đây là loài gì vậy?" Hoắc Duy đã xuống xe, đồng thời đẩy xe về phía sau một chút, nghi hoặc lên tiếng. Tống Cố tuy hoảng hốt, chân cũng run lợi hại, nhưng tay lại vô cùng nhanh nhẹn thu xe máy điện của họ vào trong không gian.
Con thú to khỏe nhảy qua, tạm thời cũng không phát động tấn công, có lẽ là đang cân nhắc chênh lệch thực lực giữa hai bên, hoặc là đang lựa chọn góc độ tấn công.
"Trông giống như lửng mật, nhưng chuyện này không khoa học chút nào!" Xuân Miên nhìn chằm chằm một lúc, sau đó rút ra cây gậy lau nhà yêu quý của mình.
Nghe cô nói vậy, Hoắc Duy vẻ mặt như bị sét đánh, biểu cảm đó dường như đang nói: Cô đang nói mê sảng gì vậy?
Lửng mật là đại ca đầu cua thảo nguyên cơ mà, nó không nên xuất hiện ở đây. Nhưng nghĩ lại lời Xuân Miên nói,"chuyện này không khoa học", rõ ràng cô cũng biết loài này không nên xuất hiện ở đây. Nhưng cố tình lại xuất hiện.
Chỉ là bây giờ đã là tận thế, còn có nơi nào là "không nên" nữa. Thành phố Tấn bây giờ nóng như cái lò, đại ca đầu cua thảo nguyên ngàn dặm xa xôi chạy đến đây ở tạm một chút, dường như cũng không có gì không đúng. Chỉ là, nó đến đây bằng cách nào?