"Làm phiền bà còn nhớ thương, tôi sống khá tốt, có việc mời nói." Xuân Miên không khách khí đáp rồi vẫn việc mình mình làm.
Bà Hứa sửng sốt vì không ngờ Xuân Miên từ trước trung thực nay lại kiên cường. Bà ta nghĩ Xuân Miên có chỗ dựa, cho nên mặt khó coi và giọng sắc bén hơn: "Mày bám được đùi vàng nào rồi nên nói chuyện hoạnh họe với người lớn đúng không? Đúng là thứ không ra gì!"
Xuân Miên lập tức trả lời lại: "Tôi là thứ không ra gì, thì thứ sinh ra tôi, hẳn là cũng không phải thứ gì tốt." Bà Hứa tức đỏ mặt, cắn răng chửi Xuân Miên là "đồ chó" "mất dạy" các thứ rồi kéo dài một hơi, lạnh lùng nói: "Như Châu muốn đính hôn, mày làm chị gái, mày bỏ ra thêm mười vạn tệ cho em nó cũng coi như tạm được!"
Xuân Miên bật cười trước giọng điệu thản nhiên như đúng rồi của bà Hứa. Bà ta đòi 100. 000 tệ mừng cưới cho em gái, và điều này có lẽ là có tham chiếu vì năm ngoái nguyên chủ đã gửi về 80. 000 tệ, là số tiền chắt chiu từ hồi đại học. Nguyên chủ làm vậy để trả lại công ơn sinh thành dưỡng dục vì cô không thể hòa hợp với gia đình này.
Vì vậy, Xuân Miên nói rõ: "Tôi sẽ không trốn tránh trách nhiệm phụng dưỡng sau này, nhưng chuyện không liên quan thì dù một xu cũng không đưa!"
"Mày... mày... mày! Như Châu là em gái ruột của mày đấy! Mày mà lại nhẫn tâm đến thế à? Mày đợi đấy, đi mà nói chuyện với bố mày đi!" Bà Hứa nói xong thì cúp điện thoại.
Xuân Miên lười chẳng buồn để ý tới bà ta, nhưng chỉ lát sau, điện thoại lại đổ chuông. Vẫn là số của bà Hứa gọi đến, nhưng chắc là người khác trong nhà dùng điện thoại của bà Hứa gọi.
Xuân Miên cũng không định né tránh, nhấc máy.
Vừa nhấc máy, giọng nói lớn tiếng nổi trận lôi đình của ông Hứa đã vang lên: "Hứa Oanh Oanh, có phải gan mày lớn lắm rồi không? Còn dám cãi lời mẹ mày? Sao không chịu thêm tiền sắm sửa cho em mày? Tao nói cho mày biết, phải thêm cho Như Châu mười vạn, thiếu một xu cũng không xong với tao đâu."
"Mấy người cứ nói đi, tôi nghe thêm một câu nữa thôi là coi như tôi thua." Xuân Miên bình tĩnh đáp lại, không hề có ý giận dữ.
Lòng nguyên chủ đối với những người trong nhà này đã sớm nguội lạnh, cô ấy cũng chẳng bận tâm gì nhiều, chỉ thấy như một màn hề kịch. Xuân Miên là người ngoài cuộc, lại càng không có cảm xúc gì khác.
Cho nên, mặc kệ cái thứ "tình thương của cha" nhà họ Hứa đó gào thét ra sao, ai rảnh mà chiều chuộng họ chứ?
Chắc là ông ta không ngờ tới,"người cha" này đã đích thân lên tiếng mà Xuân Miên lại còn dám không nghe lời. Ông Hứa sau khi nghe Xuân Miên nói xong, đờ đẫn mất nửa ngày, định mở miệng nói tiếp thì phát hiện điện thoại đã bị cúp!
Ông Hứa tức giận đến mức đá đổ cái ghế bên cạnh, trong miệng không ngừng lẩm bẩm chửi rủa, nhưng lại sợ làm Hứa Như Châu giật mình, cuối cùng đành phải cắn răng căm hận. Gọi lại thì phát hiện không liên lạc được, vì Xuân Miên đã chặn số của họ.
Sau khi chặn số, cả thế giới đều thanh tĩnh, Xuân Miên ném điện thoại sang một bên rồi tiếp tục gõ chữ.
Còn chuyện nhà họ Hứa à? Ai mà quan tâm chứ?
Ở quê, đúng là có tục lệ chị em gái thêm tiền mừng hay quà mừng cho nhau vào ngày cưới, nhưng việc thêm của hồi môn này chỉ mang ý nghĩa chúc mừng, lấy may, mong điều tốt lành, và mọi người cũng đều làm trong phạm vi khả năng của mình.
Nếu gia cảnh không tốt, có khi tám trăm đến một ngàn đồng đã là đủ. Vì là cho nhau, nên cũng không cần phải quá câu nệ.
Nếu gia cảnh tốt hơn, số tiền có thể nhiều hơn một chút, rồi đối phương sẽ trả lại sau này, thực ra chỉ là làm theo thông lệ mà thôi.
Nhưng, Xuân Miên không tin nhân phẩm người nhà họ Hứa, càng không tin Hứa Như Châu, thế nên, thêm mười vạn à?
Chưa nói đến việc cô có hay không, cho dù là có, cô cũng sẽ không thêm!
-
Chương còn lại, Xuân Miên viết rất nhanh. Có lẽ là vì những kẻ tệ hại ở ngay bên cạnh, nên khi xây dựng hình tượng những nhân vật phản diện này, Xuân Miên viết đặc biệt trôi chảy, đến lúc trừng trị chúng thì cô viết càng thêm sảng khoái, hả hê!
Viết xong, cập nhật chương hàng ngày, hoàn thành nhiệm vụ xong, Xuân Miên lại xe nhẹ đương quen mở game lên.
Mấy ngày nay cô chỉ chuyên đi hành hạ Là Kỳ Kỳ Nha. Hôm nay online, hội của đối phương đều không thấy đâu, Lệnh Thưởng Kim vẫn còn, nhưng không ai thèm nhận nữa.
Bởi vì bọn họ phát hiện, căn bản không giết được người như Xuân Miên, mà còn lãng phí quá nhiều thời gian của họ.
Không ai đuổi giết, Xuân Miên cũng không vì thế mà thả lỏng cảnh giác. Dù sao thì nhóm Là Kỳ Kỳ Nha không online, nhưng mà... Nam cặn bã hay tiểu tam đều vẫn còn đó!
Bọn họ chăm chỉ cày game ghê! Điều làm Xuân Miên ngạc nhiên là, tên nam cặn bã ngoài đời đã bị "bóc phốt" tan nát rồi mà vẫn còn tâm trí vào game chơi à?
Mấy ngày gần đây, tuy cô chuyên tâm hành hạ nhóm Là Kỳ Kỳ Nha, nhưng tiện đường cũng kiếm được không ít nguyên liệu, giờ đây có thể chế tạo một mẻ trang bị.
Đồ trên người cô tạm thời chưa cần thay, nhưng nếu làm ra đồ tốt thì vẫn có thể bán kiếm tiền!
Trong trò chơi, dây lưng khó ra đồ hiếm, nhiều người chơi hệ "sinh hoạt" thà dùng nguyên liệu vào các vị trí như quần áo, mũ hơn là chế tạo dây lưng.
Bởi vì nếu không ra đồ hiếm, thì coi như lần chế tác này lỗ vốn! Nhưng Xuân Miên hơi bướng bỉnh, quyết định thử vận may của mình một lần.
Lượt đầu tiên nhận được ba mươi cái dây lưng, chỉ có một cái là năm sao, thuộc tính cũng không nổi bật. Lần chế tác này xem như lỗ hết cả vốn, thê thảm thật!
Xuân Miên cũng không nản lòng, nhanh chóng chuẩn bị nguyên liệu, làm tiếp!