Đặc biệt là bài thơ ở cuối truyện, sự châm biếm, mỉa mai trong đó quả thực muốn xé toạc trang sách mà lao ra khắp hang cùng ngõ hẻm kinh thành!
[Chàng đã tám mươi nàng còn mười tám.
Tóc bạc kề vai má phấn hồng.
Đêm vắng uyên ương nằm sóng đôi.
Một cành hoa lê đè hải đường. ]
Bài thơ này quả thực là tuyệt bút!
"Hu hu, ta thề từ nay không bao giờ mắng Đông Pha tiên sinh viết dâm thư nữa! Đây là tuyệt tác cảnh tỉnh người đời!"
"Bài thơ này khiến người ta chỉ muốn quỳ xuống bái phục. Không được, bây giờ ta phải đi dập đầu tạ lỗi với Đông Pha tiên sinh ngay đây! Cốp cốp cốp!"
"Ta mở sách ra với lòng đầy phẫn nộ, nhưng khi gấp sách lại thì trong lòng chỉ còn sự kính sợ!"
"Hu hu hu, chuyện xưa kể quá hay, văn phong quá đỉnh. Không được, ta phải nhịn ăn sáng để dành tiền mua một cuốn về cất làm của gia bảo!"...
Ban đầu đám thư sinh định bới lông tìm vết, ai ngờ đọc xong lại thành fan cuồng. Cả kinh thành bắt đầu dấy lên phong trào làm thơ, viết từ để ca tụng vị "Đông Pha tiên sinh" bí ẩn này.
Đúng vậy, câu chuyện của Xuân Miên dựa trên điển tích bài thơ "Nhất thụ lê hoa áp hải đường" của Tô Đông Pha, sau đó phóng tác thêm.
Vì không phải là tác phẩm gốc của mình nên Xuân Miên lấy luôn bút danh là Đông Pha tiên sinh.
Đại Vệ triều là một thế giới song song, không có những danh nhân văn hóa này, nên coi như Xuân Miên đang làm marketing miễn phí cho cụ Tô ở dị giới vậy.
Cái miệng và ngòi bút của đám thư sinh chính là vũ khí truyền thông sắc bén nhất.
Thế nên chưa đầy ba ngày, cả kinh thành ai ai cũng biết đến cuốn thoại bản có cái tên nghe thì dung tục nhưng nội dung lại cực phẩm này!!!
Hơn nữa, tác giả còn là một kỳ tài, bài thơ kết truyện viết hay đến mức đọc xong chỉ muốn quỳ xuống lạy!
Đúng vậy, tuyệt diệu đến thế cơ mà!
Lúc đầu, mọi người còn chưa nhận ra tính chất châm biếm sâu cay của câu chuyện, bởi vì đám thư sinh mọt sách cũng ít khi quan tâm đến mấy chuyện tình yêu "hoàng hôn" của giới quyền quý.
Nhưng khi cuốn thoại bản được lan truyền rộng rãi, rất nhiều phu nhân, thiên kim tiểu thư nhà quan lại cũng tò mò tìm đọc.
Vừa đọc đến bài thơ kia, bọn họ giật mình thon thót. Xin lỗi nha, có phải bọn mình nghĩ nhiều quá không ta...
Nhưng mà đối chiếu lại nội dung câu chuyện... Á, hình như không phải nghĩ nhiều đâu?
Cái này chẳng phải đang đá xéo Trình Bắc Nghĩa và Mạnh Tư San sao?
Tuy hai người kia không đến mức "một tám mươi, một mười tám", nhưng chênh lệch tuổi tác cũng đâu có nhỏ!
Vấn đề là Trình Bắc Nghĩa trước đó đã có vợ, dù hiện tại đã hòa li.
Mạnh Tư San gia thế cũng đâu đến nỗi nào. Trong trường hợp bình thường, kiểu chênh lệch tuổi tác lớn thế này chỉ xảy ra khi làm vợ kế. Mà kể cả là làm vợ kế, đa phần cũng là những cô gái gia thế bình thường. Chứ con gái nhà lành, cành vàng lá ngọc ai lại đi chê trai trẻ tài giỏi mà đâm đầu vào lấy một lão già trạc tuổi cha mình?
Nếu không đọc thoại bản, không đọc bài thơ kia, có lẽ mọi người cũng dần quên chuyện của hai người họ. Dù sao gần đây kinh thành cũng lắm drama, nhiệt độ vụ này đã hạ nhiệt.
Nói trắng ra, người trong cuộc không thấy mất mặt thì người ngoài xem xong cười cái là thôi. Ai cũng phải lo cơm áo gạo tiền, rảnh đâu mà quan tâm mãi chuyện nhà người ta.
Nhưng bây giờ, nhờ cuốn thoại bản và bài thơ thần thánh kia, vụ scandal này lại hot hòn họt trở lại!
Đúng là quá đã!
"Hay lắm, hay lắm!" Trong thâm cung, Tĩnh phi cũng đang say sưa đọc thoại bản. Đọc xong bài thơ kia, nàng không kìm được vỗ tay khen hay liên tục.
Tỳ nữ bên cạnh bị nàng làm cho giật mình, vội vàng tiến lên chờ lệnh.
Nhưng hóa ra nương nương nhà mình chỉ là đọc truyện quá nhập tâm. Đại cung nữ tâm phúc tò mò liếc mắt nhìn trộm bìa sách.
Nàng cũng biết chữ nên vừa nhìn thấy cái tên sách dung tục kia thì không khỏi khó hiểu.
Truyện hay đến mức đó sao? Mà sao cái tên nghe chẳng đứng đắn tí nào vậy?
"Nương nương, giờ này chắc Bệ hạ đã bãi triều rồi."
Ý là nương nương tém tém lại chút đi, lỡ Bệ hạ ghé qua mà thấy thì to chuyện đấy.
"Bệ hạ bận trăm công nghìn việc, bãi triều rồi cũng chưa chắc có thời gian đến chỗ bổn cung đâu. Mà kể cả ngài có đến thì đã sao, chỉ là cuốn thoại bản thôi mà. Bệ hạ cũng đâu phải không biết bổn cung thích đọc mấy thứ này." Tĩnh phi thản nhiên mân mê cuốn sách, giọng điệu đầy vẻ bất cần.
Nói xong, dường như cảm thấy chưa đã ghiền, có đồ tốt là phải chia sẻ ngay, Tĩnh phi liền quay sang bảo: "Hổ Phách, bổn cung nói cho ngươi nghe, cuốn thoại bản này thú vị lắm. Tác giả viết ra nó đúng là một kỳ tài, tiếc là bổn cung không có cơ hội gặp mặt, thật đáng tiếc."
Tĩnh phi tóm tắt sơ qua nội dung câu chuyện cho Hổ Phách nghe, rồi cao hứng ngâm lại bài thơ kia một lần nữa.
Hổ Phách nghe xong sắc mặt trở nên phức tạp. Nguyên nhân rất đơn giản: Tĩnh phi năm nay mới vừa tròn 16 tuổi, còn Bệ hạ thì tuổi tác gấp đôi nàng.
Tuy khoảng cách tuổi tác này trong hoàng tộc cũng là chuyện thường, nhưng Hổ Phách cảm thấy bài thơ này có độ sát thương diện rộng quá, bắn trúng không ít người!
Hổ Phách có suy đoán trong lòng nhưng không dám nói ra. Nàng đâu dám chọc giận nương nương, dù là đại cung nữ thân cận thì cũng khó mà sống yên ổn.
Nhưng Tĩnh phi dường như nhìn thấu sự rối rắm trong mắt Hổ Phách, cười cười nói: "Hổ Phách, ngươi đừng bảo là đang liên tưởng đến bổn cung đấy nhé?"
Vừa nghe Tĩnh phi nói toạc móng heo ra như vậy, Hổ Phách kinh ngạc ngẩng đầu, bao nhiêu tâm tư phơi bày hết lên mặt.