Thế giới 13 - Chương 8: Bá chủ đại dương

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:28:16

Xuân Miên: "?" "Quay xe nhanh thế? Đúng là chúa tể của sự quyết đoán." Thấy con cá đực đó không còn bám lấy mình nữa, Xuân Miên lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. "Ái dà, Lý Duy, đừng giỡn nữa, tao không muốn cong đâu... Mà nếu đối tượng là mày thì thật ra cong một chút cũng được." "Này Lý Duy, mày mù à? Đi mê cái thằng lắm mồm như Tiến Văn, không sợ bị nó lải nhải cho điếc tai mỗi ngày sao?" "Đúng đó Lý Duy, mày xem tao này, của tao cũng to lắm, tụi mình hẹn hò chắc chắn sẽ làm hài lòng nhau." "Lý Duy, hay là mày thử cân nhắc các chị gái đi, các chị gái vẫn thơm hơn nhiều." - Đối với hành vi lật mặt tại trận của Lý Duy, đám bạn chẳng hề có ý trách móc, ngược lại còn hăng say bàn luận xem cậu ta hợp với ai hơn. Liêm sỉ của Xuân Miên cứ thế rơi rụng dần sau những màn tấu hài liên tiếp này. Thấy Lý Duy đã đi tán tỉnh người khác, Xuân Miên thầm nghĩ cơn khủng hoảng của mình cuối cùng cũng qua... Hả? Qua cái rắm! Xuân Miên đang chuẩn bị an phận làm một quần chúng hóng chuyện thì đột nhiên đuôi mình bị ai đó cắn nhẹ. Quay đầu lại, cô thấy một con cá voi cọp cái đầu to trông khá đáng yêu. Dường như cảm nhận được chuyển động của Xuân Miên, đối phương bơi lại gần rồi cười hì hì hỏi: "Anh không thích Lý Duy vì không thích con trai à? Thế con gái thì sao? Em thấy em ổn áp lắm đó, anh còn nhớ em không? Em tên Lị Oa, lớn hơn anh hai tuổi, anh có muốn hẹn hò thử với em không? Em có thể sinh con được đó." Xuân Miên: "Cứu mạng, tôi đã xuyên vào cái thế giới quái quỷ gì thế này?" Cô chết lặng, nhưng vẫn lịch sự đáp: "Tạm thời không cần đâu, tôi mới trưởng thành, chưa muốn nghĩ đến chuyện đó, vẫn nên tập trung vào việc luyện tập kỹ năng thì hơn." Nói xong, Xuân Miên liền ngoi lên mặt nước để thở. Lị Oa thấy vậy cũng không có ý định bỏ cuộc, vừa bơi theo vừa thao thao bất tuyệt: "À, là tạm thời chưa có ý định thôi hả? Vậy sau này thì sao? Em đặt gạch trước, xếp lốt lấy số cũng được mà, đúng không? Mà khoảng khi nào thì anh mới có ý định đó vậy?" Cô nàng tiếp tục chào hàng: "Chắc là anh mới dậy thì nên cơ thể chưa nhạy cảm thôi. Thật ra anh cứ thử một lần là biết ngay mùi vị nó thế nào ấy mà, mê lắm, hắc hắc hắc! Lúc em mới lớn cũng không thích lắm đâu, nhưng giờ thì siêu nghiện luôn!" "À đúng rồi, anh ở trong đàn vẫn được coi là vị thành niên, chắc sẽ không bị bắt làm chủ lực đi săn đâu nhỉ? Mấy ông cậu của anh trông lợi hại lắm, tạm thời chưa cần đến mấy đứa tụi anh đâu, nên anh cũng không cần phải cố gắng quá làm gì." "Với lại, anh có biết lúc hẹn hò thì chúng ta nên làm gì không?" "Thật ra chơi trò "cảm giác mạnh" trước mặt bàn dân thiên hạ cũng vui phết đấy." - Xuân Miên: "?" "Làm gì trước mặt mọi người cơ? Tạo em bé á?" Xuân Miên mặt không cảm xúc lặn xuống nước, lạnh lùng đáp: "Không, tôi muốn chinh phục đại dương, không muốn sa đà vào chuyện yêu đương nam nữ. Cảm ơn vì đã có lời." Lời từ chối lạnh lùng vô tình này không phải xuất phát từ bản thân Xuân Miên, mà là do cô cảm nhận được sự bài xích từ sâu trong lòng người ủy thác. Có vẻ như con cá này không thích cả đực lẫn cái, ít nhất là ở thời điểm hiện tại. Vì vậy, Xuân Miên quyết định từ chối tất cả. Nếu có thể đồng cảm với cảm xúc của người ủy thác, khả năng hoàn thành nhiệm vụ của cô sẽ cao hơn. Lị Oa vẫn chưa từ bỏ, cứ bơi theo ríu rít bên cạnh Xuân Miên, thỉnh thoảng còn dùng đuôi trêu chọc, thậm chí quá đáng hơn là cắn vào đuôi cô. "Này, đuôi cá voi cọp không phải để cắn đâu nhé, quá đáng rồi đấy!" Xuân Miên tung một cú "rồng vàng vẫy đuôi" rồi bơi thẳng đến bên cạnh bà Roland, làm một linh vật im lặng. Thấy vậy, Lị Oa cũng đành bỏ cuộc. Dù sao thì đại dương có cả ngàn vạn con cá voi cọp, không có con này thì ta tìm con khác. Nếu không phải vì đối phương quá đẹp trai, có chút gì đó khác biệt, Lị Oa đã sớm đổi mục tiêu rồi. Những màn theo đuổi chủ động như của Lị Oa không hề hiếm gặp ở cả hai đàn. Như Hà Luân lúc này đã tán tỉnh hai cô nàng bên đàn Elizabeth tới bến, thỉnh thoảng cắn đuôi cô này, lúc lại áp bụng vào cô kia, ý tứ trêu chọc không thể rõ ràng hơn. Nhìn cảnh này, Xuân Miên chỉ biết tròn mắt. Hai bà ngoại thấy vậy cũng chẳng thèm can ngăn, chứng tỏ chỉ cần có năng lực, một mình anh cân mấy em cũng chẳng sao. Dù sao thì cá voi cọp cái hẹn hò là để sinh con, và con sinh ra cũng sẽ được mang về đàn của mình, còn cá đực thì sướng xong là phủi đuôi đi. Hà Luân quả là một con đực đầy sức hút, lúc này còn có hai con đực khác đang nhăm nhe cậu ta, nhưng có vẻ cậu ta chỉ thích các chị gái xinh đẹp mà thôi. Mấy đứa bạn khác cũng ít nhiều đang áp bụng vào đối tượng mình vừa mắt để thử thái độ. Chỉ có mỗi thanh niên cool ngầu Xuân Miên là ngoan ngoãn đi theo bà Roland, giả vờ làm linh vật, chẳng có hứng thú với bất kỳ ai. Thấy vậy, bà Roland cũng không ép buộc. Không phải con cá voi cọp nào đến tuổi dậy thì cũng sẽ có ham muốn, luôn có những đứa dậy thì muộn, sớm muộn gì cũng đến thôi, vội làm gì? Buổi xem mắt kéo dài tận hai ngày. Đối với sinh vật biển, thời gian là một khái niệm khá xa xỉ, vì chúng cũng chẳng cần đến nó làm gì. Cứ đói thì ăn, mệt thì ngủ, tỉnh dậy lại tiếp tục vui chơi, quản lý thời gian để làm gì cơ chứ? Trong đầu chúng có lẽ chỉ có một khái niệm mơ hồ, chứ chẳng bao giờ để ý đến từng chi tiết nhỏ. Trong hai ngày đó, hai đàn còn hợp sức lại để thịt một con cá voi trắng.