Thế giới 21 - Chương 23: Cực hạn sinh tồn

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:50:24

[Mấy lầu trên bớt thánh mẫu đi. Người Trái Đất bị chơi đùa chẳng phải chuyện bình thường sao? Ai bảo bọn họ yếu nhất vũ trụ làm gì?] [A, mấy người nói chuyện hay nhỉ? Ỷ mạnh hiếp yếu mà cũng thấy hay ho à?] [Ừ đấy, ỷ mạnh hiếp yếu thì sao? Không phục à? Cắn tao đi? Lêu lêu lêu!] [Cút đi, bố mày không ăn cứt!] - Chứng kiến cảnh người chơi săn đuổi ngược lại NPC, tâm trạng khán giả rất mâu thuẫn. Một số người bắt đầu tự vấn lương tâm: Liệu trò chơi này có quá tàn nhẫn không? Chỉ vì thú vui tiêu khiển mà biến cả Trái Đất thành công viên trò chơi, coi người Trái Đất như món đồ chơi ư? Nhưng phần lớn người Tinh Tế không hề nhận ra vấn đề này, hoặc không thèm suy ngẫm lại. Sự kiêu ngạo về đẳng cấp văn minh và sự cuồng vọng về sức mạnh khiến họ không bận tâm đến đạo đức. Dù sao thì kẻ yếu không có quyền sinh tồn, quan tâm gì đến chuyện chênh lệch đẳng cấp văn minh. Có bản lĩnh thì các người cũng đè đầu cưỡi cổ chúng tôi đi! Không làm được thì ngoan ngoãn làm đồ chơi cho người ta tiêu khiển! Làn đạn lại nổ ra tranh cãi. Khán giả Trái Đất nghĩ: Đằng nào bố mày chửi ở đây tụi bây cũng chẳng làm gì được, cùng lắm là bị bắt vào game chứ gì, có gì ghê gớm đâu? Thế là chửi nhau to! Nói về khoản chửi nhau, các game thủ bàn phím Trái Đất xin phép tuyên bố: Xin lỗi nha, mồm mép không nhanh, tay gõ phím không lẹ thì ngại quá không dám chơi game. Bởi vì chửi thua thì dễ bị tức đến phát khóc lắm! Thế nên, quẩy lên nào, chửi chết cụ chúng nó đi! Làn đạn chửi nhau càng hăng thì tình hình trong game càng hài hước. NPC phải trốn người chơi, chuyện ngược đời này biết đi đâu mà kêu oan? Nhóm "ác nhân" 6 người của Xuân Miên rất nhanh đã hạ gục thêm hai tên NPC, trói gô lại rồi nhét vào gầm xe hoặc ống thông gió. Tiếp theo lại hai tên nữa, rồi lại hai tên nữa, xong việc lại đi tìm tiếp. Lại... Á! Thông báo hệ thống vang lên với tâm trạng đầy phức tạp: "Hết rồi nha, các người chơi thân mến!" 6 giờ sáng, còn hai tiếng nữa trò chơi mới kết thúc, nhưng toàn bộ NPC trong game đã "rời cuộc chơi". Trừ khi công ty game chơi bẩn, mặt dày vi phạm quy tắc để cưỡng ép thả thêm NPC vào. Nếu không thì nhóm Xuân Miên chỉ việc nằm chơi xơi nước đợi hết giờ, sau đó tính toán số đồng vàng để xếp hạng là xong. Làn đạn đang chửi nhau ỏm tỏi, mù mịt khói lửa, nhưng rất nhanh đã chẳng còn tâm trạng đâu mà cãi vã. Bởi vì... hết sạch NPC rồi. Xin hỏi: Có bất ngờ không? Có ngạc nhiên không? [A a a, đồng bào của chúng ta làm tốt lắm! Cố lên!] [Lúc này trừ khi công ty game chơi xấu, không thì đồng bào chúng ta có thể nghỉ ngơi đến hết game rồi. ] [Vậy vấn đề tiếp theo là: Cái vụ dùng BUG kia liệu có khả thi không? Dù chỉ dùng được một lần cũng tốt mà!] - Khán giả Trái Đất đều đang cổ vũ cho người chơi, lúc này họ đã gạt bỏ mọi thành kiến, đoàn kết lại như một sợi dây thừng. Bởi vì họ đang phải đối mặt với một kẻ thù chung hùng mạnh hơn nhiều: Liên Minh Tinh Tế! Dù hiện tại họ chẳng hiểu gì về kẻ thù này, nhưng kẻ thù thì vẫn là kẻ thù, sớm muộn gì cũng có cơ hội tìm hiểu! "Hết rồi á?" Chris dường như vẫn chưa thể tin nổi. Bọn họ cứ thế mà dọn sạch NPC rồi sao? Nghe thông báo hệ thống xong, cả người cô vẫn còn ngơ ngác. David cũng vậy, gãi đầu gãi tai đầy mờ mịt, sau đó cười ngờ nghệch: "Hề hề." Mọi người đã dọn sạch NPC sớm hơn dự kiến, nhờ đó giành được thêm một tiếng rưỡi nghỉ ngơi. Có thể ngồi chơi xơi nước cho đến khi trò chơi kết thúc, nghĩ lại đúng là chuyện không tưởng. Dù chưa tận mắt chứng kiến quá trình chơi game của những người đi trước, nhưng qua giọng điệu, thần sắc, thậm chí là từng câu chữ trên các diễn đàn quốc gia, ai cũng hiểu rõ sự tuyệt vọng khi bước vào thế giới này. Chưa kể nỗi lo canh cánh trong lòng: liệu mình có nằm trong danh sách ba người bị phạt lưu ban hay không. Thế nên ngoài việc cắm đầu chạy trốn, người chơi còn phải sống trong nỗi phấp phỏng lo âu! Nhưng giờ đây, họ đã kết thúc cuộc hành trình sinh tồn sớm và có thể ung dung ngồi chờ hết giờ! "Thượng đế ơi, xong rồi!" Chris vẫn chưa hết bàng hoàng, cô liên tục làm dấu thánh trước ngực. Hứa Thiên thở phào nhẹ nhõm, còn David thì cứ lẩm bẩm gì đó trong miệng mà Xuân Miên nghe không rõ. Thư giãn một chút xong, cả nhóm bắt đầu di chuyển về phía đài phun nước ở trung tâm gara. Dù sao đã hẹn với những người khác rồi, phải giữ lời hứa. Tuy mọi việc xong sớm hơn dự kiến nhưng đến đó nghỉ ngơi cũng như nhau cả thôi. Chạy cả đêm nên ai cũng mệt rã rời, nhưng họ vẫn kiên trì lê bước về phía đài phun nước. Cũng may khoảng cách không quá xa, so với quãng đường chạy trốn cả đêm thì chút này chẳng nhằm nhò gì. Có lẽ do tâm trạng phấn khởi nên David và Chris thậm chí còn chạy chậm một đoạn. Hơn mười phút sau, cả nhóm đến nơi và tìm chỗ ngồi xuống. Bất thình lình, David đứng bật dậy làm Hứa Thiên giật mình thon thót. Xuân Miên thấy Hứa Thiên siết chặt nắm đấm, dường như sợ David phản bội hoặc tấn công bất ngờ. Nhưng David chỉ gãi đầu cười ngượng: "Đi giải quyết nỗi buồn tí, giải quyết nỗi buồn tí." Có lẽ anh ta không nhận ra hành động đột ngột của mình đã khiến mọi người đề phòng đến mức nào. Xuân Miên để ý thấy không chỉ Hứa Thiên mà những người khác cũng lén siết chặt tay. Trong game tất nhiên cho phép giải quyết nhu cầu vệ sinh. Hiếm có ai nhịn được suốt 12 tiếng đồng hồ. Hơn nữa đêm nay họ tiêu hao thể lực rất nhiều nên thường xuyên phải bổ sung nước. Dù có người tiếc tiền không dám uống, nhưng nếu không uống kịp thời thì cơ thể rất dễ mất nước.