Hiện tại, nước Tây Sở đang suy yếu, Phượng Chinh vẫn còn đang bận rộn với nội đấu. Thêm vào đó, lão hoàng đế đã phá hoại đất nước quá nặng nề, nên hai nước còn lại đều không coi Tây Sở ra gì. Quản lý ở thành trì biên ải cũng tương đối lỏng lẻo, Xuân Miên có thể sống ở thị trấn biên giới bên phía Ninh triều, cũng có thể đi sang bên đối diện.
Ninh Quốc sớm muộn gì cũng bị diệt, nên Xuân Miên không hề do dự, đi thẳng sang bên kia biên giới.
Số bạc trong tay sắp cạn, trang sức có thể đem sang bên đó bán lấy tiền. Mấy thứ này dù cho một ngày nào đó thật sự lưu lạc về Ninh triều, bị Quách Thận hay người trong kinh thành phát hiện thì cũng không biết là chuyện của năm nào tháng nào.
Vì vậy, Xuân Miên bán đi mà không hề có chút áp lực nào.
Bán xong lại có tiền, cảm giác thật là sung sướng.
Nhưng Xuân Miên không thể ngồi không ăn núi lở, cũng không định tiếp tục làm chiến sĩ thi đua ở thế giới này. Báo thù thì báo thù, nhưng cuộc đời còn dài, đâu cần phải vội.
"Chỉ mong Quách Thận sống lâu một chút, để dành cái mạng đó cho mình đến lấy!"
Thị trấn biên giới của Tây Sở nằm sát biển. Hướng về phía đông sâu trong đất liền có một làng chài nhỏ. Điều kiện kinh tế thì... phải viết hoa hai chữ "THẢM HẠI".
Lão hoàng đế vừa mới băng hà của Tây Sở trước đây chỉ mải mê hưởng lạc, nên thuế má thu rất cao. Thu hoạch ngoài biển còn bấp bênh hơn cả trồng trọt trong đất liền. Dù dân làng cũng có ruộng, nhưng đất đai gần biển thường không tốt lắm, làng chài nhỏ này chính là một ví dụ. Thu hoạch chẳng được bao nhiêu mà thuế lại ngày càng cao, cuộc sống của người dân ngày càng khốn khó.
Sau khi Phượng Chinh lên ngôi, ngài đã giảm thuế đi rất nhiều, nhưng người dân đã bị giày vò bao nhiêu năm, cũng cần thời gian để từ từ hồi phục.
Xuân Miên cảm thấy mình có thể tạm thời đến làng chài nhỏ này, làm chút hải sản ăn thử. Ở thời cổ đại, muốn ăn hải sản không phải dễ. Những nơi cách xa biển một chút về cơ bản là không có hải sản mà ăn, nhiều nhất chỉ có thể ăn chút thủy sản, dù sao thì việc vận chuyển cũng không thuận tiện.
Vì thuế má trước đây quá cao nên làng chài nhỏ này đã có không ít người bỏ đi, trong làng có rất nhiều nhà bỏ trống. Nghe nói Xuân Miên muốn đến ở tạm, bác trưởng thôn tỏ ra rất nhiệt tình. Bác kể cho Xuân Miên nghe về sự nguy hiểm của biển cả và các loại thu hoạch trong làng. Vì Xuân Miên là người ngoại lai lại là phụ nữ, nên tạm thời sẽ không có đất đai.
"Sau này nếu ưng bụng chàng trai nào trong thôn, gả cho người ta là cô cũng sẽ có ruộng đất ngay thôi, đừng lo." Thấy có người mới đến, trưởng thôn đương nhiên là vui mừng, trong thôn còn cả một dàn trai ế đây này...
Nhưng nhìn bộ dạng của Xuân Miên, tuy ăn mặc như một thôn nữ, nhưng bác cảm thấy cô không giống người sẽ ở đây lâu dài.
"Cảm ơn bác trưởng thôn." Xuân Miên lịch sự cảm ơn, sau đó nhờ sự giúp đỡ của trưởng thôn, cô tìm được một căn nhà vô chủ. Những căn nhà này hiện thuộc về tông tộc trong làng, Xuân Miên chỉ cần trả một khoản phí cho tông tộc là có thể yên tâm ở, không cần lo sau này sẽ có tranh chấp.
Nhà trong thôn đều rất đơn sơ, ngoài từ đường trông còn tươm tất một chút, còn lại đều là những căn nhà đá giản dị.
Căn nhà Xuân Miên thuê có tổng cộng ba gian: một phòng ngủ, một nhà chính, và một nhà kho nhỏ bằng nửa phòng ngủ. Bên ngoài nhà kho có dựng một cái lều đơn sơ, đó chính là nhà bếp.
"Bên trái là nhà bác Bảo Thu, đều là những người rất dễ gần. Nhà bên phải thì bỏ không, không cần lo lắng. Có chuyện gì nếu không kịp tìm ta thì cứ tìm nhà bác Bảo Thu là được." Thấy Xuân Miên có vẻ hài lòng với căn nhà, thôn trưởng thầm thở phào nhẹ nhõm, rồi giới thiệu thêm về hàng xóm cho cô.
Nhà cửa hai bên không khác nhau là mấy về hình dáng, chỉ khác về kích thước. Nhà bác Bảo Thu mà trưởng thôn nói có khoảng năm gian, xem ra nhân khẩu cũng khá đông.
Làng chài nhỏ này đa số đều họ Mã, cùng một tổ tiên. Thỉnh thoảng cũng có người từ nơi khác đến, như Xuân Miên. Hiện tại cũng có hai người đàn ông khác đang ở tạm trong làng.
Dù sao cũng là thế giới cổ đại, phụ nữ ra ngoài một mình vẫn còn là số ít, có rất nhiều quy tắc ràng buộc. Nhưng dân phong ở Tây Sở cũng khá cởi mở, nên trưởng thôn không cảm thấy việc Xuân Miên một mình đến làng sống có gì lạ, ngay cả một ánh mắt khác thường cũng không có.
"Cảm ơn bác trưởng thôn." Xuân Miên tạm hài lòng với căn nhà. Sau khi tiễn trưởng thôn đi, cô liền bước vào khoảng sân nhỏ của mình.
Sân không lớn, nhưng nếu muốn trồng chút rau theo mùa thì vẫn có thể. Bây giờ là tháng hai, thời tiết đã dần ấm lên, chậm nhất là đầu tháng sau chắc là có thể trồng chút rau xuân rồi.
Nhưng việc quan trọng nhất lúc này vẫn là dọn dẹp nhà cửa. Bác gái Mã nhà bên cạnh có lẽ đã nghe thấy động tĩnh nên ló đầu ra, nhiệt tình chào hỏi Xuân Miên: "Tiểu nương tử mới đến à, trong nhà chắc phải dọn dẹp nhiều lắm. Chờ bác gọi người qua giúp cháu một tay."
Nói xong, không đợi Xuân Miên trả lời, bác gái Mã đã quay đầu vào trong rồi vươn cổ gào lên hai tiếng. Tuy giọng nói của bác có chút âm hưởng địa phương, nhưng Xuân Miên vẫn nghe rõ: "Dâu cả, dâu hai đâu, ra đây giúp một tay!"
Đây là bác ấy đang gọi hai cô con dâu, sợ đám đàn ông qua đây không tiện.
Một lát sau, từ trong nhà bác Mã đi ra hai người phụ nữ trung niên da ngăm đen. Một người trông có vẻ hiền lành, chất phác, người còn lại thì mắt đảo lia lịa, vừa nhìn đã biết là người khôn khéo, lanh lợi.
Xuân Miên lặng lẽ quan sát. Bác Mã rất nhiệt tình qua giúp đỡ, nhìn thân hình nhỏ bé của Xuân Miên, bác vội gọi cô con dâu cả: "Qua gánh giúp tiểu nương tử hai gánh nước đi con."