Đặc biệt là khi thấy Cận Tinh Quân bước chân vào giới giải trí hào nhoáng và phát triển khá tốt, nguyên chủ vẫn luôn rục rịch muốn thử sức để được gần anh ta hơn. Chỉ vì ba Hứa kiên quyết không đồng ý cho cô làm bậy nên chuyện này mới đành gác lại.
Xuân Miên ăn sáng xong, tiễn ba Hứa và Hứa Thanh Diệu đi làm rồi định về phòng thu dọn một chút, sau đó xem có thể hẹn cậu hai nhà họ Lâm ra ngoài bàn chuyện được không.
Nào ngờ, vừa bước chân đến cầu thang, cô chỉ cảm thấy đầu óc mình ong lên một tiếng chói tai. Dường như có thứ gì đó vô hình đang cưỡng ép xâm nhập vào não bộ, cố gắng khống chế ý thức của cô, còn tư duy vốn có của cô thì như bị nhốt vào một căn phòng tối tăm, ngột ngạt.
Nếu không nhờ bản thân Xuân Miên có ý chí sắt đá, lại thêm tinh thần lực mạnh mẽ hỗ trợ từ nhiều thế giới, có lẽ cô đã thật sự bị đối phương thừa cơ chiếm quyền kiểm soát rồi. Cảm giác đó thật kinh khủng, mất kiểm soát, có chút gì đó như thân bất do kỷ, muốn làm điều mình không muốn.
Sau khi vận dụng tinh thần lực chống lại và đẩy lùi luồng sức mạnh bí ẩn kia, Xuân Miên xiêu vẹo tựa vào tay vịn cầu thang, thở dốc, khẽ nhếch mép cười lạnh.
Nếu nói thế giới này có gì bất thường,"bug" lớn nhất, thì đó chính là cái [Hệ thống Hải vương] quái đản của Cố Bạch Tô. Cửa hàng của đối phương có thể đổi được vô số thứ tà đạo, nào là vật phẩm giảm trí tuệ người khác, vật phẩm gây chuyện thị phi, tạo thiện cảm giả... thứ gì cũng có.
Dù cốt truyện gốc đã cố gắng hết sức tô vẽ, miêu tả quá trình thành danh của Cố Bạch Tô một cách tích cực, đầy nỗ lực, nhưng có nhiều thứ khuất tất vẫn rất khó che giấu. Giống như nguyên chủ từng đau khổ nói, cô ấy cũng không hiểu tại sao mình lại ngày càng thay đổi, hành xử ngu ngốc, không giống chính mình nữa.
Tại sao ư? Dĩ nhiên là vì mấy vật phẩm "hạ IQ" kia tác động rồi. Giống như vừa rồi, Xuân Miên đã bị tấn công tinh thần. Nếu không phải ý chí của cô đủ mạnh, giờ này có khi đã nổi điên làm ra chuyện gì đó dại dột, mất mặt rồi cũng nên.
Nghĩ lại trong ký ức của nguyên chủ, sau khi bị Cận Tinh Quân cho leo cây nhục nhã ở bữa tiệc xem mắt, cô ấy đã phát điên, sống chết đòi vào giới giải trí bằng được. Vấn đề là, cô ấy muốn vào nghề nhưng lại không đi theo con đường trải hoa hồng ba Hứa đã sắp sẵn, mà cứ nhất quyết đâm đầu chen chân vào một công ty nhỏ xíu, rách nát cùng với Cố Bạch Tô để chịu khổ.
Kết quả, người ta nhanh chóng được Cận Tinh Quân sắp xếp chuộc thân, hủy hợp đồng để đến công ty lớn hưởng phúc, bỏ lại kẻ đáng thương là nguyên chủ ở đây tự sinh tự diệt, bị công ty cũ tìm đủ mọi cách chèn ép, gây khó dễ.
Xuân Miên thật không hiểu nổi cái logic của hệ thống này, cậu là hệ thống hải vương thì cứ đi chinh phục, thả thính đàn ông cậu nhắm đến đi, tấn công tôi làm cái quái gì? Rảnh quá à? Trước đây cô đã định tay không bóp nát hệ thống rồi, giờ đối phương còn dám chủ động giở trò này thì chỉ càng đẩy nhanh tốc độ biến mất của nó mà thôi.
Tuy nhiên, so với hệ thống rác rưởi của Cố Bạch Tô, Xuân Miên rõ ràng quan tâm đến cậu hai nhà họ Lâm hơn. Cô muốn tìm anh ta không chỉ đơn thuần vì một cuộc liên hôn thương mại có lợi, mà cô còn đang thèm muốn công ty giải trí Phượng Hi Truyền Thông trong tay anh ta.
Nguyên chủ muốn trở thành nhà tư bản, không muốn làm hòn đá ngáng đường cặp đôi "tra nam tiện nữ" kia. Còn Xuân Miên tham vọng hơn, cô không chỉ muốn làm nhà tư bản, cô còn muốn đạp lên đầu hai người đó ngay trong giới giải trí này, để họ ngứa mắt, tức điên mà không làm gì được mình.
Xét cho cùng, một nghệ sĩ nhỏ bé dù có là ngôi sao hàng đầu, có ngầu đến mấy, liệu có dám đối đầu với các ông lớn tư bản nắm quyền sinh sát đứng sau không? Không dám! Vậy nên, đứng ở vị trí nào là sướng nhất, quyền lực nhất?
Đương nhiên là vị trí ông trùm đầu tư, nhà sản xuất nắm đằng chuôi trong giới rồi!
Và giờ đây, Xuân Miên đang nỗ lực từng bước hướng tới mục tiêu bá chủ đó!
Cậu hai nhà họ Lâm cũng khá dễ hẹn, chỉ là anh ta cũng rất ngạc nhiên, tò mò không hiểu sao vị tiểu thư si tình nhà họ Hứa vốn chỉ biết chạy theo đuôi Cận Tinh Quân này lại hẹn gặp riêng mình. Hai người gặp nhau tại một phòng VIP kín đáo của quán cà phê sang trọng, Lâm Tranh suốt quá trình đều giữ thái độ cẩn trọng, kín đáo.
Những chuyện anh ta muốn truyền thông biết để đánh bóng tên tuổi thì sẽ rêu rao rất ầm ĩ, nhưng khi không muốn ai hay những bí mật đời tư, anh ta cũng sẽ kín như bưng, không lọt một kẽ hở.
"Cô Hứa, chào cô." Hai người không được xem là thân quen, nên Lâm Tranh chỉ lịch sự gật đầu chào hỏi khi thấy cô bước vào.
Xuân Miên cũng biết điều, mỉm cười khách sáo đáp lại: "Cậu Lâm, mời ngồi."
Hai người vốn không quen biết, chẳng có chuyện chung để nói nên lúc mới ngồi xuống, không khí khá là ngượng ngùng. Nhưng rất nhanh sau đó, Lâm Tranh không còn thấy ngượng nữa, mà thay vào đó là kinh hãi tột độ.
"Cậu Lâm, cậu thấy hai chúng ta có hợp để liên hôn không?" Xuân Miên vừa mở miệng đã quăng một quả bom hạng nặng, mà vấn đề là vẻ mặt cô lại vô cùng nghiêm túc, tỉnh bơ cứ như đang thật lòng bàn bạc chuyện thời tiết với Lâm Tranh vậy.
Lâm Tranh thầm thấy may mắn vì mình vẫn đang giữ hình tượng quý ông nên chưa kịp uống nước, nếu không thì ngụm nước này chắc đã phun ra xa cả mét vào mặt đối phương rồi. Một đời anh danh phong lưu, phút chốc tan thành mây khói!