Thế giới 4 - Chương 5: Bá chủ thời tận thế

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:04:45

Tài nguyên trong đội chỉ có bấy nhiêu, họ chẳng muốn có thêm người đến chia phần. Người phụ nữ còn lại cũng hiểu điều này, bèn õng ẹo nói: "Chứ còn gì nữa, bây giờ có cho nó một túi tiền chắc nó cũng chẳng dám mò lên... Á!" Chữ cuối cùng của cô ta cứng đờ giữa chừng. Nguyên nhân là vì, sau khi cầm cây gậy gỗ mỏng manh đi tới, Xuân Miên đã vung gậy phang thẳng vào con xác sống gần nhất! Xác sống thời tận thế chỉ bị biến dị, cơ thể được tái cấu trúc trở nên mạnh hơn, nhưng chiều cao lại không tăng lên bao nhiêu. Dĩ nhiên, đây chỉ là bộ dạng ban đầu, sau này khi lên cấp, chúng sẽ ngày càng cao to, mạnh mẽ hơn, chỉ số thông minh cũng sẽ tăng dần. Xuân Miên ra tay nhanh, chuẩn, và hiểm, lực đạo cũng được tính toán vô cùng tinh tế. Đầu của xác sống rất cứng, một cây gậy gỗ tấn công chúng chẳng khác nào gãi ngứa. Phải là vũ khí kim loại mới có thể gây ra tổn thương. Thế nhưng, cây gậy của Xuân Miên vừa bổ xuống, hộp sọ của con xác sống đã vẹo đi, sau đó kêu "cốp" một tiếng rồi rơi xuống đất. Ngay khi hộp sọ rơi xuống, bàn tay còn lại của cô đã vươn ra. Tinh hạch màu trắng tinh trong não xác sống bị Xuân Miên thuận tay tóm gọn giữa không trung. Cùng lúc đó, bàn tay kia đã tấn công con xác sống tiếp theo. Hết con này đến con khác. Hai tay phối hợp, một tay đánh, một tay vớt, động tác như nước chảy mây trôi, lại mang một vẻ đẹp khó tả. Nếu như lúc hộp sọ xác sống rơi xuống không có máu đen bắn tung tóe, có lẽ hình ảnh này sẽ còn duy mỹ hơn nữa. "Vãi chưởng?" Gã đàn ông họ Trần trong nhóm thiếu gia nhìn cảnh này, đột nhiên kinh ngạc thốt lên, đồng thời hít một hơi khí lạnh. Bạn có thể tưởng tượng được không, một đóa hoa trong nhà kính trước đây còn nũng nịu bên cạnh bạn nói những lời ngon ngọt, vậy mà chỉ hơn một tháng không gặp, đối phương đã tiến hóa thành "Kim cương Babi", xách gậy gỗ đi đập nát hộp sọ xác sống??? Những thiếu gia khác cũng đều trố mắt nhìn. Sau khi thấy rõ động tác của Xuân Miên, ai nấy đều vừa hít khí lạnh vừa bất giác lùi lại vài bước. Cảnh tượng này quá mức chấn động, nhất thời họ không biết nên sợ hãi lũ xác sống hay là sợ hãi Xuân Miên nữa. - Bên kia có đến mười lăm, mười sáu con xác sống. Cú đánh của Xuân Miên đã rút dây động rừng. Thế nhưng, cô vẫn bình tĩnh ung dung, động tác không hề bị ảnh hưởng mà hiệu suất còn cực kỳ cao. Một con rồi lại một con, gã đàn ông họ Lưu trong nhóm còn cố ý liếc nhìn đồng hồ. Xuân Miên xử lý một con xác sống chỉ mất 3 giây, tính cả động tác vớt tinh hạch thì cũng chỉ khoảng 5,6 giây. Cái quái gì thế, đây là tốc độ của người thường chắc??? Nhưng tư duy của Xuân Miên rõ ràng bình thường, lúc nãy còn nói chuyện với họ, chứng tỏ cô không phải xác sống. Nếu cô là xác sống, việc gì phải giết đồng loại để cứu người chứ? Vấn đề là, khi cô tấn công một con xác sống, những con khác đang ở ngay bên cạnh. Dù chúng hành động máy móc và chậm chạp hơn vào ban ngày, nhưng chúng đang tụ tập gần nhau, chỉ cách vài mét, rất nhanh có thể vây lại. Vậy mà động tác của Xuân Miên lại không hề bị ảnh hưởng. Cây gậy gỗ trông nhẹ bẫng kia lại chiêu nào chiêu nấy đoạt mạng, không chút lưu tình. Hai gã thiếu gia có tâm lý yếu lúc này chỉ biết nín thở, không dám thả lỏng, chẳng biết là đang sợ xác sống, hay sợ Xuân Miên hành động không kịp rồi bị chúng tiễn đi đời. Đáng tiếc, trường hợp đó không thể nào xảy ra. Thể chất của Xuân Miên là cấp A, nhưng có thêm dị năng bổ trợ, thể chất có thể tăng lên đến A+. Với thể lực cấp A, chẳng lẽ không xử lý nổi một đám xác sống mới mở mang trí tuệ hay sao? Đùa kiểu tinh tế gì vậy? Mười sáu con xác sống, sau một hồi "gậy trị liệu" của Xuân Miên, toàn bộ bị tiễn vong tại chỗ, không còn một mống. Mười sáu tinh hạch trắng tinh cũng được cô thuận tay ném vào cái túi rộng thùng thình của mình. - Tận thế đã bùng nổ được một tháng. Người thông minh có rất nhiều, lại thêm sự dẫn dắt của nữ phụ xuyên không Tôn Mẫn nên ai cũng biết trong đầu xác sống có tinh hạch. Không chỉ xác sống, trong đầu động vật biến dị cũng có. Và trong đầu con người... cũng có. Tinh hạch trong đầu xác sống có tỷ lệ thành công khoảng 80% trong việc nâng cao dị năng của dị năng giả. Còn của động vật biến dị và con người là 0%. Dĩ nhiên, điểm này về sau mới được chứng thực, Xuân Miên biết được là nhờ cốt truyện. Tôn Mẫn biết điều này, nhưng cô ta biết cũng vô dụng. Thời tận thế, con người đã hóa điên. Khi biết tinh hạch của xác sống có thể nâng cao dị năng, và biết trong đầu con người cũng có thứ tương tự, rất nhiều người đã nảy sinh ý đồ xấu. Theo họ, điều này cũng dễ hiểu thôi. Xác sống cũng là do người thường biến dị thành, tinh hạch của chúng đã có tác dụng, sao của con người lại không chứ? Vì vậy, sau tận thế, việc các dị năng giả tàn sát lẫn nhau cũng tồn tại! Màu sắc của tinh hạch càng đậm, chứng tỏ năng lượng càng lớn, và dị năng giả càng mạnh. Hiện tại, xác sống đều là cấp thấp nên tinh hạch đều có màu trắng tinh, sau này sẽ dần chuyển sang các màu khác. Dị năng giả cũng vậy, màu xanh đậm là màu của kẻ mạnh nhất. Trước khi bị Tôn Mẫn hãm hại, tinh hạch của Hoắc Duy hẳn là màu tím. Tinh hạch trong đầu con người chỉ có dị năng giả mới có thể tự "nhìn" thấy, người khác không thể thấy được. Vì vậy, mọi người cũng chỉ đoán mò. Còn bây giờ... Xuân Miên dùng tinh thần lực lướt qua, tinh hạch của Hoắc Duy đã chuyển thành màu trắng và xuất hiện những vết rạn nứt. Điều này có nghĩa là dị năng của anh đang mất đi, và sinh mệnh của anh cũng đang trôi dần. Sự tàn lụi của một dị năng giả bắt đầu từ việc dị năng tiêu biến. Đợi đến khi tinh hạch vỡ vụn, thứ mất đi mới là sinh mệnh của họ. Một dị năng giả có tinh hạch rạn nứt, khoảng cách đến cái chết cũng chỉ còn một bước.