Thế giới 10 - Chương 37: Vợ trước trọng sinh rồi

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:21:46

Bọn họ đúng là bị Triệu Hương Mai sai đi nhắm vào nhà Xuân Miên. Chỉ là kết quả, lại cứ dở dở ương ương. Hơn nữa, còn liên tiếp xảy ra tai nạn ngoài ý muốn! Cũng vì vậy, Tôn Bảo Thuật bắt đầu nghi ngờ, liệu Xuân Miên có phải cũng có ký ức kiếp trước không? - Vì lý do này, hôm nay gã đã lén lút đến Thôn Trước. Vừa hay gặp lúc hai thôn đang cãi nhau vì nước sông, khung cảnh hỗn loạn. Gã cứ thế đứng lẫn vào, đường hoàng, thậm chí là trắng trợn đánh giá Xuân Miên. Nhìn cô gái nhỏ thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nói chuyện với Chu Ngọc Đình, nhìn đôi mắt thuần khiết đó, Tôn Bảo Thuật lại thấy không giống lắm. Trước khi có ký ức kiếp trước, gã cũng không thấy ánh mắt Triệu Hương Mai có gì không ổn. Nhưng từ khi có ký ức, gã nghĩ lại, lúc nào cũng cảm thấy ánh mắt bà ta vô cùng tang thương. Nhưng trong mắt Xuân Miên không có điều đó. Rất đơn giản, sạch sẽ, phù hợp với sự ngây thơ của một thiếu nữ. Không giống Triệu Hương Mai, mang vẻ ngoài trẻ trung, nhưng bên trong lại là một linh hồn già cỗi. Không hiểu vì sao, khi phát hiện ra điểm này, Tôn Bảo Thuật lại thầm thở phào nhẹ nhõm. Biết Xuân Miên bên này không có ký ức kiếp trước, Tôn Bảo Thuật cảm thấy mình có thể an tâm quay về xử lý chuyện của mình. Đầu tiên, xử lý Triệu Hương Mai thế nào? Nếu đối phương không mang thai, ly hôn là cái chắc. Một người đàn bà kiếp trước đã bỏ trốn theo trai, Tôn Bảo Thuật dựa vào cái gì mà phải giữ lại? Giờ nghĩ lại, kiếp này mình đã ngủ với bà ta bao nhiêu lần, còn có cả con, Tôn Bảo Thuật thấy ghê tởm không sao tả nổi. Lại nghĩ đến việc Triệu Hương Mai mang ký ức kiếp trước, cố tình tiếp cận mình. E là bà ta biết kiếp trước cuối cùng gã cũng có chút thành tựu, nên không nỡ từ bỏ cuộc sống phú quý sau này? Càng nghĩ, Tôn Bảo Thuật càng thấy ghê tởm. So ra, Xuân Miên của kiếp trước, người đã cùng gã tay trắng lập nghiệp, trông đáng yêu hơn nhiều. Xuân Miên: "..." "Tôi cảm ơn cả nhà anh!" Ánh mắt của Tôn Bảo Thuật, từ xét nét đánh giá ban đầu, chuyển sang trắng trợn, thậm chí là kiểu ánh mắt vừa mập mờ vừa nhờn nhụa, khiến Xuân Miên thấy ghê tởm vô cùng. Chỉ riêng cái loại ánh mắt này, bảo Tôn Bảo Thuật không có ý đồ gì với mình, Xuân Miên tuyệt đối không tin! Cho nên, đây là kiểu "ăn trong bát, ngóng trong nồi"? Có khi còn đang nghĩ đến cả cái chậu bên cạnh, xem có vơ vét nốt được không? Tôn Bảo Thuật không ở lại lâu, rất nhanh đã quay đi. Cảm nhận được ánh mắt nhờn nhụa, dính chặt trên người mình cuối cùng cũng biến mất, Xuân Miên thầm thở phào. - Giữa tháng Tư, Chu Ngọc Đình lại lộc cộc chạy sang, bắt đầu chia sẻ "dưa" với Xuân Miên. "Ôi má ơi, Ngọc Thư! Có chuyện lớn rồi!" Chu Ngọc Đình khoa trương chạy tới, nhìn quanh mấy bà thím cũng đang hóng chuyện, cười hì hì, rồi mới tự cho là mình đã hạ thấp giọng, thì thầm: "Nhà họ Tôn ở Cối Xay Nhỏ, nghe nói đang đòi ly hôn! Trời ơi, đứa bé mới năm, sáu tháng, giờ mà ly hôn thì đứa bé này đẻ hay không đẻ?" Chu Ngọc Đình nghe được tin này, ban đầu cũng sững sờ. Mất một lúc mới hoàn hồn, cô bé thấy phải báo ngay cho Xuân Miên. Tuy biết con mụ chuyên gây chuyện Triệu Hương Mai kia sống không tốt, Chu Ngọc Đình trong lòng rất khoái. Nhưng nghĩ đến bà ta còn đang mang thai, mà nhà họ Tôn đã đòi đuổi ra khỏi cửa, cô bé lại thấy thân là phụ nữ, cũng thật bi ai. "Sao đột nhiên lại đòi ly hôn? Lúc trước không phải vẫn ổn à?" Xuân Miên tay vẫn làm việc, nghiêng đầu hỏi một câu. Mấy bà thím, chị dâu khác cũng vểnh tai lên nghe. Có hai bà thím nóng ruột chờ không nổi, thúc giục: "Đúng đó, Ngọc Đình, mau nói đi, mau nói đi." "Ai da, khổ thân, còn đang mang thai mà ly hôn thật à?" "Người trên thành phố, đúng là không giống dân bán mặt cho đất như mình. Làng trên xóm dưới, vụ ly hôn này coi như là vụ đầu tiên đấy nhỉ?"... Mấy bà thím đằng trước, mấy chị phía dâu sau cũng xúm vào xen mồm. Lúc này, Chu Ngọc Đình cũng nghẹn lời, không có cách nào nói tiếp được. Cũng may là mấy bà thím cũng đang máu hóng dưa. Thế nên, sau một hồi xì xào, tất cả đều quay lại, mắt hừng hực nhìn chằm chằm Chu Ngọc Đình. Bị cả đám đông nhìn chằm chằm, Chu Ngọc Đình không hề run sợ. Cô bé còn theo bản năng ưỡn bộ ngực "cúp A" của mình ra, rồi cũng chẳng thèm khống chế âm lượng nữa: "Em nghe nói, là do con mụ nhà họ Triệu kia đi tòm tem bên ngoài, đứa con trong bụng không biết là của ai! Nhà họ Tôn không nhịn nổi nữa, nên đòi ly hôn!" "Hả? Sao lại không xác định được là con ai? Lúc trước chẳng phải bảo là con nhà họ à?" "Phải đấy, nếu không sao hôm nọ ầm ĩ nửa ngày, rồi lại làm hòa?" "Cái này thì khó nói à nha. Khéo lại bắt được gian phu tại trận?" "Không lẽ là..." "Bà đừng có nói bậy! Anh chàng kia dạo này ngoan ngoãn hơn nhiều rồi. Ngày nào cũng lên công xã làm việc, tan làm tôi còn thấy đi nhặt củi, gánh nước. Trông là biết cải tà quy chính rồi." - Mấy thím không dám réo tên, nhưng ai cũng biết người được nhắc đến chính là Chu Viễn Phương. Từ khi có ký ức kiếp trước, Chu Viễn Phương đúng là đã cải tà quy chính thật. Có lẽ kiếp trước phải lang bạt xa xứ, cuối cùng chết già nơi đất khách quê người đã khiến hắn đặc biệt trân trọng gia đình ở kiếp này chăng? Bởi vậy, giờ hắn không còn lêu lổng với đám du thủ du thực nữa. Hắn đi làm đúng giờ, tan làm về còn gánh vác việc nhà. Việc này khiến cho ông bà đội trưởng dạo này gặp ai cũng cười tủm tỉm, mặt mày phơi phới niềm vui. Đứa con trai út bất trị nhất cuối cùng cũng chịu làm người, bảo sao họ không mừng cho được? Mặc dù vụ bê bối tình ái của Chu Viễn Phương và Triệu Hương Mai trước đó đã lan truyền khắp mấy thôn, khiến vợ chồng ông bà mất hết mặt mũi. Nhưng khi thấy Chu Viễn Phương như biến thành người khác, họ lại nghĩ có lẽ chính cú sốc đó đã kích thích con trai mình.