Vệ Vân Thư năm nay đã năm mươi sáu tuổi. Tuổi tác tuy không nhỏ nhưng vì được chăm sóc kỹ lưỡng nên trông bà chỉ như mới ngoài bốn mươi.
Thế giới lần này là một thế giới hiện đại đặt trong bối cảnh Trái Đất thời cổ đại, với cốt truyện cũng chẳng có gì mới lạ: một câu chuyện tình yêu đầy sóng gió giữa vị bá tổng lạnh lùng và cô nàng tiểu bạch hoa nhà nghèo. Trong những câu chuyện như vậy, luôn cần có vài nhân vật phản diện để làm nền cho cặp đôi chính tỏa sáng, giúp độc giả cảm thấy vừa ngọt ngào lại vừa hả hê.
Và người ủy thác, Vệ Vân Thư, chính là bà mẹ chồng cay nghiệt nhất trong số đó.
Chồng của Vệ Vân Thư, cũng là cố Tổng giám đốc của Tập đoàn Phong Hi, đã qua đời trong một tai nạn xe hơi khi còn trẻ, để lại cho bà một tập đoàn đang trên đà sụp đổ. Là con một, bà chỉ có thể nuốt nước mắt vào trong, nghiến răng chống đỡ, từng bước đứng vững ở Phong Hi, thậm chí còn dọn đường sẵn để con trai Cố Tư Thâm kế nghiệp một cách thuận lợi nhất. Tất cả những cổ đông già không nghe lời và đám họ hàng chỉ chờ thời của nhà họ Cố đều bị bà đè nén đến không ngóc đầu lên được. Chỉ cần bà còn ở đó một ngày, bọn họ sẽ không bao giờ dám giở trò.
Vệ Vân Thư cũng đã từng là một cô gái ngây thơ không biết sự đời. Nhưng vì con trai, vì để hai mẹ con không bị đá khỏi tập đoàn, vì để giữ lại sản nghiệp chồng để lại, bà không thể không trở nên gai góc và mạnh mẽ.
Chỉ là, sự kiên cường và hy sinh cả đời của bà đã đổi lại được gì?
Trong cốt truyện mà Môn Chi Linh cung cấp, tất cả chỉ xoay quanh việc Cố Tư Thâm và Tống Tiểu Ngải yêu nhau ra sao, đến với nhau khó khăn thế nào, mà không hề nhắc đến những gì Vệ Vân Thư đã phải đánh đổi. Đúng là bà đã phản đối chuyện tình cảm của họ, nhiều hành động cũng thật sự có chút quá đáng.
Thế nhưng, tội không đáng chết.
Vậy mà Cố Tư Thâm và Tống Tiểu Ngải đã báo đáp bà như thế nào? Sau khi trải qua bao nhiêu sóng gió, cuối cùng họ cũng đến được với nhau, và Vệ Vân Thư cũng đã từ bỏ việc chống đối, quyết định mặc kệ. Thế nhưng Tống Tiểu Ngải sau khi dọn vào biệt thự nhà họ Cố đã lợi dụng chuyện mình bị sảy thai để ép bà phải dọn đi. Có lẽ vì những chuyện bà đã làm trước đây, Cố Tư Thâm cũng chẳng màng đến tình mẹ con, thẳng tay ném mẹ mình vào một căn hộ nhỏ. Bà ốm đau bệnh tật hắn cũng không ngó ngàng, tiền bạc cũng chẳng chu cấp bao nhiêu, chỉ sợ bà lại gây chuyện.
Trong mắt Cố Tư Thâm, mẹ hắn bây giờ có ăn có uống, chẳng phải là quá thảnh thơi rồi sao? Trong khi đó, thứ mà Tống Tiểu Ngải mất đi lại chính là đứa con của cô ấy!
Đối với chuyện này, Xuân Miên sau khi sắp xếp lại ký ức của người ủy thác chỉ muốn cười một tiếng khinh bỉ.
Rõ ràng là do Tống Tiểu Ngải bất cẩn làm đổ nước ra sàn rồi tự mình trượt ngã, vậy mà lại vu oan cho người ủy thác đang ở trên lầu. Chẳng lẽ bà có ba đầu sáu tay, có thể đứng trên lầu mà vẫn hại được cái thai dưới nhà hay sao? Sau khi sự việc xảy ra, Tống Tiểu Ngải chẳng nói chẳng rằng, chỉ im lặng khóc lóc. Cố Tư Thâm vừa thấy dáng vẻ đó liền tự biên tự diễn ra cả một vở kịch, tức đến sôi máu, lập tức đuổi mẹ mình đi mà chẳng mảy may bận tâm đến tình mẹ con.
Có lẽ vì được thiên vị nên chẳng biết sợ là gì. Thân là con trai duy nhất, địa vị người thừa kế của Cố Tư Thâm đã như ván đóng thuyền, cho nên người mẹ này không còn cần thiết nữa, việc bị vứt bỏ cũng là lẽ thường tình.
Lúc người phụ nữ đó bước ra từ sau cánh cửa, Xuân Miên cứ ngỡ vẻ mặt của bà là bình tĩnh. Giờ nghĩ lại, đó là sự tĩnh lặng đến chết lặng của một trái tim đã hóa tro tàn.
-
"Thưa bà, bà dặn chiều nay một giờ phải ra ngoài, tài xế đã chuẩn bị xong rồi ạ."
Xuân Miên vừa sắp xếp xong xuôi cốt truyện và ký ức thì nghe thấy tiếng cô hầu gái đứng chờ bên ngoài nhà kính cao giọng nhắc nhở.
Chiều nay phải ra ngoài sao?
Bà lục lại ký ức, lúc này mới nhớ ra bối cảnh hiện tại. Vệ Vân Thư vừa mới biết con trai mình qua lại với một cô thư ký nhỏ trong công ty. Đã thế, năng lực làm việc của cô thư ký này còn chẳng ra gì, sai sót của cô ta đã khiến công ty tổn thất mấy hợp đồng lớn. Nhưng Cố Tư Thâm chẳng hề bận tâm, ngược lại còn tỏ ra thích thú.
Chuyện của hai người tuy chưa đến mức ầm ĩ khắp nơi, nhưng không ít người đã biết. Bây giờ, không biết có bao nhiêu kẻ đang sau lưng cười nhạo Cố Tư Thâm là kẻ lụy tình.
Vệ Vân Thư không thể trơ mắt nhìn con trai mình như vậy, cũng không muốn nhà họ Cố bị người ta xem thường, cho nên đã hẹn gặp Tống Tiểu Ngải, chuẩn bị đưa cho cô ta năm triệu để cô ta biến đi.
Đúng là kịch bản quen thuộc của giới nhà giàu!
Tống Tiểu Ngải quả thật đã tới gặp. Nhưng ngay sau khi Vệ Vân Thư viết xong tấm séc và Tống Tiểu Ngải hiên ngang từ chối, Cố Tư Thâm liền xuất hiện. Vừa thấy mẹ mình dùng tiền sỉ nhục người yêu, Cố Tư Thâm liền nổi giận đùng đùng ngay tại chỗ. Sau khi gào vào mặt mẹ mình một trận, hắn lập tức kéo Tống Tiểu Ngải rời đi, giận dỗi hơn một tháng trời không chịu về nhà.
Cuối cùng vẫn là Vệ Vân Thư mềm lòng nhượng bộ một bước, nhưng vẫn không từ bỏ ý định tìm Tống Tiểu Ngải gây sự. Theo quan điểm của Xuân Miên, người ủy thác quả thực đã thể hiện trọn vẹn vai diễn một bà mẹ chồng phản diện, một nhân vật công cụ đúng nghĩa, thề không vắt kiệt giọt giá trị cuối cùng của mình thì quyết không rời sân khấu.
Biết rõ mình đang ở thời điểm nào, Xuân Miên liền có tính toán. Bà đứng dậy, cùng hầu gái lên lầu thay quần áo.