Dị năng hệ Hỏa được xem là một trong những dị năng tấn công mạnh nhất thời tận thế. Rất nhiều người e sợ điều này, nên sau khi suy nghĩ, họ đã từ bỏ việc rình mò hai con cừu béo này.
Tất nhiên vẫn còn một số kẻ không cam tâm, đặc biệt là những người sống ở gần đó. Chúng lén lút trốn trên lầu, dùng ống nhòm quan sát họ, tìm kiếm cơ hội. Chỉ là ban đêm xác sống hoạt động rất thường xuyên, lại còn như thể bật hack, nên người thường cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Cũng nhờ vậy mà hai người họ đã có một đêm ngon giấc.
-
Sáng sớm hôm sau, Xuân Miên và Hoắc Duy dùng chỗ nước còn lại từ đêm qua để rửa mặt qua loa, sau đó thu dọn đồ đạc, mỗi người đeo một cái ba lô lớn lên đường.
Hoắc Duy cũng không chắc liệu họ có thể gặp lại nhóm Tôn Mẫn khi đi ngược lại con đường cũ hay không. Nhưng dù sao cũng phải thử một lần. Tiện thể, họ cũng cần suy nghĩ lại về con đường sau này.
Sau khi tận thế bùng nổ, trật tự toàn cầu đã hoàn toàn sụp đổ. Vì xác sống không thể kiểm soát, rất nhiều cơ quan chính phủ đã không thể vận hành, bởi vì nhân viên không biến dị thành xác sống thì cũng bị xác sống cắn chết. Vì vậy, nhiều nơi thiếu hụt nhân sự, các cơ cấu đã tê liệt. Thêm vào đó, sự xuất hiện của dị năng giả khiến nhiều kẻ có dã tâm không muốn bị chính phủ trói buộc nữa, lúc này, tự nhiên là muốn tự lập làm vua, chiếm cứ một phương.
Thế nên, tình hình các nơi hiện giờ khá hỗn loạn. Dù chính phủ đã bắt đầu chấn chỉnh lại, nhưng việc này cần thời gian và sự ủng hộ của mọi người. Cơ quan chính phủ ở thành phố Tấn rõ ràng vẫn chưa được tổ chức lại, nhiều người vẫn đang xưng vương xưng bá trên địa bàn của mình, chẳng hề nghĩ đến việc sẽ giúp đỡ chính phủ ra sao.
Ý định của Hoắc Duy vẫn là muốn ủng hộ chính phủ. Nhưng hiện tại cơ quan chính phủ ở thành phố Tấn đã đình trệ, nhân viên thì không biết đã đi đâu hết. Dù anh muốn cũng không có cách nào gia nhập.
Trừ phi anh tự mình đứng ra làm lãnh đạo.
Về việc này, Hoắc Duy thực sự có chút do dự. Anh thích nghiên cứu chứ không thích đấu đá tranh giành quyền lực. Dù anh có năng lực, nhưng thích làm và buộc phải làm là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Nếu có thể, anh nguyện góp một phần sức lực để tái thiết thế giới, dĩ nhiên, tốt nhất là được ở trong viện nghiên cứu, điều chế các loại dược phẩm, thuốc giải độc hay vắc-xin.
-
Hoắc Duy và Xuân Miên tuy chỉ có hai người, nhưng những ai đã sống sót sau một tháng tận thế đày đọa đều không phải kẻ ngốc. Hai người còn dám đi lại nghênh ngang giữa thời tận thế, phần lớn là do thực lực lợi hại. Đặc biệt là động tác đập nát hộp sọ xác sống bằng một tay của Xuân Miên, trôi chảy và dứt khoát. Không ít người đi đường nhìn thấy mà thèm đến chảy cả nước mắt nước miếng.
Họ cũng muốn có thể đập nát đầu xác sống một cách nhẹ nhàng như vậy! Đáng tiếc, họ không thể. Họ hì hục nửa ngày mới xử lý được một con xác sống, còn trong tay Xuân Miên, nó như thể bị giáng cấp trong chớp mắt, chưa đầy 5 giây đã bị moi cả tinh hạch!
Một bộ đôi như vậy, không thể trêu vào, không thể trêu vào được!
Hai người đi ngược lại con đường cũ để tìm kiếm. Sau hai ngày, họ cuối cùng cũng gặp lại nhóm của Tôn Mẫn.
Hai bên gặp nhau vào ban ngày, ngay giữa một con đường lớn. Lúc đó, giữa họ là một bầy xác sống.
Từ rất xa, Xuân Miên không biết Tôn Mẫn có hoảng hốt hay không. Nhưng những thành viên khác trong đội, sắc mặt mỗi người mỗi khác. Rõ ràng là họ không ngờ Hoắc Duy và Xuân Miên còn có thể sống sót, lại còn tìm được đường quay về.
Trong đó có hai người, sắc mặt phức tạp, còn lặng lẽ liếc nhìn Tôn Mẫn một cái. Từ ánh mắt đầy ẩn ý đó, Xuân Miên phân tích rằng hai người này tám phần đã thấy hành động mờ ám trước đó của Tôn Mẫn, nên lúc này mới có cái liếc mắt theo bản năng như vậy.
Hoắc Duy là người yêu ghét rõ ràng. Sau khi đến gần, anh chẳng thèm nhiều lời về việc Tôn Mẫn đã đẩy mình. Ngay khi Xuân Miên xử lý xong đám xác sống nhỏ, anh sải bước qua, trước khi mọi người kịp phản ứng, đã túm cổ áo Tôn Mẫn đang co rúm ở phía sau đội và lôi ra.
Đúng là túm cổ áo lôi ra.
Hoắc Duy rất cao, khoảng một mét chín. Sau khi thức tỉnh dị năng, thể chất của anh được tăng cường đáng kể, cơ bắp cũng săn chắc hơn. Tôn Mẫn dù xuyên không cùng với căn hộ của mình, nhưng cơ thể gốc của cô ta chỉ thức tỉnh dị năng sức mạnh. Dị năng này trong thời tận thế khá là gân gà, dù có thể tự vệ nhưng đặt trước mặt Hoắc Duy thì cũng bằng không!
Mọi người không hiểu tại sao Hoắc Duy lại quay về, càng không hiểu vì sao anh lại túm lấy Tôn Mẫn.
Cả đội còn chưa kịp phản ứng, Tôn Mẫn đã la lối om sòm trước: "Hoắc Duy, anh làm cái gì vậy? Anh bị điên à? Anh lôi tôi ra làm gì?"
Lúc còn đọc truyện, Tôn Mẫn đã cực kỳ không ưa gã nam chính chỉ biết tranh bá đoạt quyền, chẳng hiểu chút phong tình nào, bên cạnh có vô số cô gái mà chẳng thèm đoái hoài đến một ai. So với gã não cơ bắp to xác Hoắc Duy, dĩ nhiên một Đàm Khải ôn hòa, nho nhã như quý công tử khiến cô rung động hơn nhiều.
Vì vậy, sau khi phát hiện mình đã xuyên vào sách, cô không chút do dự xử lý Hoắc Duy, sau đó chuẩn bị đưa Đàm Khải lên làm nam chính mới. Dù sao thì cô biết trước cốt truyện, cô có thể giúp đỡ anh ta. Tình hình hiện tại đối với Tôn Mẫn mà nói là vô cùng tốt đẹp. Gã to xác Hoắc Duy đã bị trừ khử, Đàm Khải bây giờ cũng có ấn tượng rất tốt về cô, hai người cũng đã bồi đắp tình cảm một thời gian, có lẽ chẳng bao lâu nữa là có thể chính thức công khai ở bên nhau.