Thế giới 5 - Chương 15: Ao cá của hoa khôi

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:07:57

[XX: Đừng nói thế chứ, tớ sẽ không nhịn được mà cười phá lên bây giờ mất. ]... Trong các nhóm chat nhỏ, mọi người liên tục báo cáo vị trí của Xuân Miên. Sau khi Xuân Miên bước vào nhà vệ sinh, mấy nữ sinh đã lén lút chặn một bên cửa. Ý tứ này rất rõ ràng, các nữ trùm trường đang làm việc, những người không liên quan thì nên biến đi cho nước nó trong. Các đàn em lớp mười và mười một sợ hãi chạy hết sang phía cửa còn lại. Nhiều nữ sinh lớp mười hai biết chuyện thì chia làm hai loại. Một loại là thờ ơ lạnh nhạt, vì dù sao đây cũng là chiêu trò quen thuộc của đám nữ sinh kia. Loại còn lại thì vui sướng khi người gặp họa. Dù sao thì cũng có không ít người thích Lâm Hạ, lúc này tự nhiên muốn nhìn thấy Xuân Miên gặp xui xẻo. Trong mắt họ, Lâm Hạ chủ động bắt chuyện với Xuân Miên, chính là do Xuân Miên quá lẳng lơ nên đã quyến rũ cậu. Nam thần Lâm Hạ của họ là trong sáng và vô tội nhất! Vì vậy, không xử lý Xuân Miên thì xử lý ai bây giờ? Xuân Miên bình tĩnh đi vào nhà vệ sinh, vào một buồng và ở đó một lúc. Nghe ngóng xung quanh đã im ắng trở lại, cô mới đẩy cửa bước ra. Cô đã cố tình cho đối phương đủ thời gian để dọn dẹp hiện trường, lại cố ý chọn buồng vệ sinh gần một bên cửa. Vì vậy, khi cô bước ra, xung quanh đã không còn ai khác, chỉ có sáu nữ sinh đang đứng đó, từng đứa một vênh mặt lên tận trời. "Mày chính là con điếm đã quyến rũ anh Lâm à?" Một cô gái có vẻ là đại tỷ của nhóm lên tiếng hỏi, sau đó còn nở một nụ cười tà mị như một nhân vật phản diện. Nhìn cảnh tượng chói mắt này, Xuân Miên cảm thấy có lẽ bọn họ đã bị thứ gì đó kỳ quái vùi dập, nên bây giờ mới trở nên như vậy. Sự im lặng kỳ lạ của Xuân Miên đã chọc giận những cô gái khác. Sau khi đại tỷ lên tiếng, những người còn lại cũng bắt đầu nhảy ra chỉ trích, nhưng không dám lấn át đại tỷ của mình. "Anh Lâm nói chuyện với mày là để mắt đến mày, mày lại không biết tốt xấu, còn dám mắng anh Lâm?" "Anh Lâm mua trà sữa cho mày là phúc của mày, mày thật đúng là không biết xấu hổ. Nhìn không ra nhỉ, bạn học mới, mới đến được mấy ngày mà đã quyến rũ được anh Lâm rồi?" "Hạ thần là người mà thứ lẳng lơ như mày có thể quyến rũ được à? Cũng không soi gương xem mình có xứng không?"... Đám nữ sinh càng nói càng kích động, chỉ thiếu điều xông lên tay không đánh người. Nhưng không được, theo quy tắc giang hồ, màn chửi bới dạo đầu vẫn phải có cho đủ vị, nếu không trong lòng sẽ khó chịu. Chửi còn chưa đã mà đã ra tay, chẳng phải là thiệt thòi quá sao? Dù sao một lát nữa cũng là tiết tự học, có đi hay không cũng chẳng có giáo viên nào để ý, chửi thêm một lúc cũng không sợ không đủ thời gian. Xuân Miên đứng đối diện họ, mắt hơi cụp xuống, mặc cho họ chửi trước. Chỉ là lời lẽ của đám nữ sinh này quá dồn dập. Màn chửi bới dạo đầu kéo dài hơn mười phút, trong đầu Xuân Miên đã thuộc được gần một trăm từ vựng tiếng Anh mà lời chửi rủa của đối phương vẫn chưa xong. Vấn đề là, nếu có chút gì mới mẻ thì nghe còn thấy thú vị. Nhưng bọn họ cứ lặp đi lặp lại mấy câu chửi rủa đó, không hề có chút sáng tạo nào. Nghe đến đây, Xuân Miên khẽ thở dài, trong lòng cảm thán: "Vẫn là nên đọc nhiều sách vào, nếu không đến lúc chửi người cũng chẳng có từ mà dùng!" "Tao không xứng, vậy chúng mày xứng à?" Nghe một hồi lâu, sự kiên nhẫn của Xuân Miên cuối cùng cũng cạn kiệt. Không nghe được lời chửi nào mới mẻ, cô bèn cười như không cười lên tiếng. Trong lúc nói chuyện, Xuân Miên cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, vẻ mỉa mai trong mắt không hề che giấu. Điều này kích động đến mức đám nữ sinh đối diện chỉ thiếu điều nhảy dựng lên. Xuân Miên lại chẳng hề để tâm, khóe môi nhếch lên một nụ cười khiêu khích, giọng nói không cao không thấp hỏi ngược lại: "Hạ thần của chúng mày sẽ quay lại nhìn hàng mi giả của mày hôm nay à? Hay là nhìn lớp phấn nền mới của cô ta? Hoặc là xem hôm nay cô ta dùng son môi màu gì? Hay là để ý xem cô ta đã nhuộm tóc màu gì?" Mỗi một câu nói của Xuân Miên lại chọc vào một người. Mỗi một lần chọc, lại có một nữ sinh bị đòn ngôn ngữ, sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang tím tái, sau đó nhảy dựng lên chuẩn bị xông tới. Mẹ nó, không thể để con đàn bà này yên, miệng lưỡi độc địa như vậy, không đánh không hả giận! Cô đại tỷ có ngoại hình bình thường, vì điều này mà trong lòng cô ta luôn tự ti. Nghe Xuân Miên nói vậy, không cần đợi những người khác mất bình tĩnh, cô ta là người đầu tiên không chịu nổi! Vì vậy, cô ta bước lên một bước, lao thẳng về phía Xuân Miên! "Mày con mẹ nó đừng có được voi đòi tiên! Đồ tiện nhân, cho mày mặt mũi quá rồi phải không?" Cô đại tỷ vừa chửi vừa lấy đà, lao thẳng đến trước mặt Xuân Miên, bàn tay to vung lên định tát vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. Các nữ sinh khác tự nhiên cũng không chịu thua kém, đứa nào đứa nấy xắn tay áo xông lên. Bọn họ đã chờ cơ hội này suốt ba ngày, thanh nộ khí đã sớm đầy ắp, chỉ chờ bùng nổ vào lúc này! Đối mặt với thế công của chúng, Xuân Miên chẳng hề hoảng sợ, ngược lại còn cười khẩy một tiếng: "Mười đứa chúng mày chồng lên nhau cũng không đủ cho tao chơi." Câu nói này có thể nói là đã kéo cừu hận lên đến đỉnh điểm. Đám nữ sinh lúc này không chỉ hành động thô bạo mà miệng cũng bắt đầu chửi bới ầm ĩ. Đương nhiên, vẫn là những lời lặp đi lặp lại, chẳng có gì dễ nghe. Xuân Miên vừa nói vừa lùi về phía sau. Cô lùi thẳng vào phòng chứa đồ vệ sinh ở trong cùng. Ngay trước khi chân tay của đám nữ sinh kịp chạm vào người mình, Xuân Miên đã thuận tay vớ lấy cây lau nhà lớn đặt ở đó, tung một cú quét ngang về phía chúng.