Lúc Xuân Miên trở lại phòng không gian hệ thống thì Lý Cẩm Nương đã rời đi. Theo phản hồi có phần thiếu đánh của Môn Chi Linh thì cô ấy cực kỳ hài lòng với màn trình diễn của Xuân Miên.
Chính bản thân cô ấy cũng phải thốt lên rằng: "Tôi chưa bao giờ dám mơ đến ngày linh hồn mình được tận hưởng sự bình yên như thế."
Chỉ cần nhìn Xuân Miên sống cuộc đời của mình một cách điềm nhiên, cô ấy cũng thấy nhẹ lòng. Dù ngắn ngủi nhưng ít nhất đã từng có được, với cô ấy như vậy là quá đủ.
Đối với mấy lời tâng bốc của Môn Chi Linh, Xuân Miên chỉ nghe một nửa, tin một nửa. Kết toán vị diện hiện ra ngay tắp lự.
[+190. 000].
Điểm số mấy thế giới gần đây đều sàn sàn như nhau. Nhìn con số tròn trĩnh này, Xuân Miên cảm thấy cũng không tệ lắm. Cô nhẩm tính tổng giá trị nguyện lực trong đầu. Vì mỗi lần làm xong nhiệm vụ cô đều tự ước lượng được, nên giờ cộng dồn lại bao nhiêu cô cũng nắm rõ trong lòng bàn tay.
Thấy Xuân Miên đứng im không nhúc nhích, Môn Chi Linh sợ cô đổi ý liền vội vàng bay tới chèo kéo: "Khoan khoan! Tôi biết điểm của cô chắc chắn đã đủ rồi, nhưng trong tay tôi còn một đơn hàng này kích thích lắm! Cô có muốn vào game dạo chơi một vòng không? Cam đoan không lỗ vốn, chúng ta đâu có mốt trừ điểm ngược đâu, cùng lắm là chơi chùa thôi mà!"
Môn Chi Linh cũng không ngờ hiệu suất làm việc của Xuân Miên lại cao đến thế, báo hại cậu ta vẫn còn găm lại mấy đơn chưa kịp đẩy đi.
Xuân Miên tính toán xong xuôi, nghe vậy thì nhướng mày: "Kích thích à?"
Nói thật lòng, một khi đã tích đủ điểm về hưu, Xuân Miên lười đến mức chẳng buồn nhấc chân đi đâu nữa. Vị diện kích thích thì sao chứ? Cô trải qua mấy cái thế giới thót tim còn ít sao?
"Oa! Chủ nhân lợi hại quá đi! Chủ nhân chắc chắn làm được!"
Xuân Miên còn chưa kịp mở miệng từ chối thì người máy Số Một đã đứng bên cạnh vỗ tay đen đét, mồm miệng tía lia thổi phồng cô lên tận mây xanh.
Xuân Miên: "..."
Thôi được rồi, nể mặt Số Một đáng yêu, vào chơi thêm một ván cũng chẳng mất miếng thịt nào. Điều chỉnh lại trạng thái một chút, Xuân Miên bước tới xoay nắm cửa.
Một lượng lớn cốt truyện lập tức ập thẳng vào trước mắt cô.
[Hách Cường chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày Trái Đất biến thành công viên trò chơi của vũ trụ, còn những nền văn minh cấp cao kia lại coi hành tinh này như món đồ chơi tiêu khiển!]
[Không biết bắt đầu từ khi nào, cứ đúng 8 giờ tối mỗi ngày là lời nguyền lại giáng xuống người dân Trái Đất. Các hành tinh khác trong vũ trụ sử dụng công nghệ hắc ám để bắt ngẫu nhiên mười người Trái Đất tham gia vào trò chơi sinh tồn quy mô lớn mang tên "Biubiu Chạy". ]
[Trong mười người chơi, bảy người đứng đầu sẽ được rời khỏi trò chơi và giành lại tự do. Nhưng ba người xếp hạng chót từ thứ tám đến thứ mười sẽ bị phạt lưu ban. ]
[Cái gọi là "phạt lưu ban" đồng nghĩa với việc bị cưỡng chế giữ lại trong trò chơi, tiếp tục tham gia vòng hai, vòng ba... cho đến khi nào thứ hạng được cải thiện mới thôi!]
[Trong trò chơi luôn có kẻ bị kẹt lại, cũng luôn có người vì quá trình chạy trốn quá khốc liệt mà tinh thần sụp đổ, cuối cùng vĩnh viễn nằm lại đó. ]
[Những nền văn minh cấp cao kia lập thành liên minh, coi đây là thú vui tao nhã. Bọn họ dùng các thủ đoạn công nghệ để xem phát sóng trực tiếp, tận hưởng cảm giác sảng khoái của kẻ bề trên nhìn xuống lũ sâu kiến giãy giụa. ]
[Công viên trò chơi Trái Đất không phải là cái đầu tiên, và chắc chắn cũng không phải là cái cuối cùng!]
[Hách Cường có lẽ là "con cưng của trời" theo nghĩa đen đủi nhất, bởi vì anh ta gần như ván nào cũng bị kéo vào. Sau đó, cuộc đời anh ta chỉ toàn là chạy, chạy và chạy! Hoặc là đuổi, đuổi và đuổi! Tóm lại, ngày tháng sống không bằng chết. ]
[Lâu dần, Hách Cường bắt đầu tìm thấy niềm vui trong đau khổ. Không chỉ vậy, anh ta còn dùng các phần thưởng đạt được để đổi lấy vật phẩm trong cửa hàng tinh tế, dùng chúng để hỗ trợ những người Trái Đất khác. ]
[Chỉ tiếc là sức người có hạn, số người Hách Cường cứu được chỉ như muối bỏ bể. Anh ta chỉ hy vọng một ngày nào đó, nhân loại cũng có thể vươn lên thành một nền văn minh cấp cao, không còn phải làm con thú mua vui, chật vật cầu sinh trong tay kẻ khác. ]
[Đường dài đằng đẵng, đây là con đường cần sự nỗ lực của rất nhiều thế hệ mới mong nhìn thấy ánh sáng!]
-
Phần cốt truyện phía sau chủ yếu giới thiệu về cơ chế của cái công viên trò chơi quái đản này, hoặc là kể lể về việc Hách Cường đã nỗ lực ra sao để cứu vớt đồng bào.
Chỉ tiếc, dù Hách Cường dành cả đời phấn đấu, anh ta cũng không thể giúp Trái Đất thăng cấp. Hành tinh xanh vẫn mãi là sân chơi cho các nền văn minh cấp cao hơn.
Mỗi ngày đều có vô số người bị kẹt lại trong trò chơi, thời gian trôi qua, bọn họ dần dần vĩnh viễn biến mất ở đó. May mắn thì còn sống sót lay lắt, xui xẻo thì chẳng mấy chốc đã "đăng xuất" khỏi cuộc đời ngay trong game.
Vì đã trải qua kha khá các thể loại trò chơi sinh tồn nên Xuân Miên nắm bắt cơ chế rất nhanh, thân phận của mình cô cũng đoán ra được bảy tám phần.
Chắc cũng chỉ là một người dân Trái Đất bình thường nào đó. Còn về tâm nguyện của người ủy thác...
Xuân Miên thuận tay kéo cửa ra, sau đó cả người theo quán tính lùi lại vài bước. Phải mất một lúc lâu sau, một cô gái mới rụt rè bước ra từ bên trong.
Cô gái này tuổi tác không lớn, nhìn qua chỉ tầm hơn hai mươi, nét mặt vẫn còn vương nét trẻ con, chắc là sinh viên vừa tốt nghiệp hoặc vẫn còn đang ngồi trên ghế nhà trường.