Vụ án huyện lệnh Dư Cùng bị giết chắc chắn phải điều tra. Hoàng đế lập tức cử Thiếu khanh Đại Lý Tự đích thân đi phá án.
Xuất động đến Đại Lý Tự là đủ thấy Hoàng đế coi trọng vụ này thế nào rồi!
Phe cánh của Quý phi tạm thời hài lòng.
Vì vụ ầm ĩ của Quý phi mà chuyện của Trình Bắc Nghĩa bỗng trở nên lu mờ.
Mãi đến chập choạng tối, Hoàng đế đang dùng bữa tại cung Tĩnh phi mới sực nhớ ra chuyện cận thần bẩm báo lúc sáng.
"À đúng rồi, Trình Bắc Nghĩa sao rồi?" Hoàng đế hỏi bâng quơ.
Những chuyện khác có thể lơ là, nhưng chuyện liên quan đến quan lại trong triều thì cận thần luôn phải nằm lòng để kịp thời giải đáp thắc mắc của Hoàng đế.
"Bẩm Bệ hạ, hai cánh tay đã phế hoàn toàn. Thái Y Viện đã dốc toàn lực cứu chữa nhưng vô hiệu. Hiện tại Trình đại nhân đã được đưa về phủ." Cận thần nhanh nhảu bẩm báo.
Hoàng đế nghe xong hơi nhíu mày ngạc nhiên: "Phế rồi sao?"
Nếu tay đã phế thì cái ghế Thượng thư này coi như bỏ trống.
Một vị Thượng thư không có tay thì làm ăn được gì? Viết lách kiểu gì? Làm việc kiểu gì?
Chẳng lẽ triều đình còn phải cử người theo hầu hạ hắn 24/24 à?
Hoàng đế tuy bất ngờ nhưng trong lòng cũng dấy lên chút nghi ngờ.
Tuy nhiên, huyện Dư Cùng cách kinh thành không gần, dù có cưỡi ngựa chạy hộc tốc cũng mất khá nhiều thời gian.
Mà theo báo cáo từ Công Bộ, sáng nay Xuân Miên vẫn đi làm đúng giờ, thái độ bình thường, không có vẻ gì là vừa đi xa về hay thức đêm gây án.
Thế nên, bảo là do Xuân Miên làm thì Hoàng đế cũng không dám tin.
Hơn nữa Xuân Miên chỉ là phụ nữ chân yếu tay mềm, đầu óc linh hoạt chứ làm gì có võ công? Nghe đồn năm xưa cứu Trình Bắc Nghĩa còn bị chém một nhát vào lưng cơ mà.
Nếu cô thực sự là cao thủ thì đâu đến nỗi bị thương như thế.
Vậy thì... hay là thử thăm dò một chút?
Hoàng đế suy tính trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc.
Xuân Miên đoán được Hoàng đế sẽ sinh nghi, nhưng cô đã chuẩn bị sẵn phương án đối phó. Còn việc Hoàng đế sẽ hành động thế nào sau khi nghi ngờ thì cô chưa biết, nhưng cứ binh đến tướng chặn thôi.
Mấy ngày tiếp theo, Hoàng đế bận tối mắt tối mũi. Một bên là ứng phó với màn khóc lóc ỉ ôi của Quý phi, một bên là lo tìm người thay thế vị trí của Trình Bắc Nghĩa.
Cân nhắc kỹ lưỡng, Hoàng đế quyết định thăng chức cho Thị lang Công Bộ lên làm Quyền Thượng thư, tạm thời tiếp quản công việc thay Trình Bắc Nghĩa.
Tuy chỉ là "tạm quyền", nhưng ai cũng hiểu, Trình Bắc Nghĩa đã phế, trừ khi tay hắn mọc lại thì may ra mới có cửa quay về. Còn không thì... chào nhé!
Mạnh Tư San vốn tưởng rằng Trình Bắc Nghĩa trở về, nàng sẽ có chỗ dựa, có cảm giác an toàn.
Ngờ đâu, ngàn mong vạn chờ, cuối cùng nàng chờ được một phế nhân mất cả chức quan lẫn đôi tay!
"Sao lại thế này? Không thể nào! Chuyện này không thể xảy ra được! Trình lang của ta sao có thể là phế nhân chứ?" Mạnh Tư San nghe tin dữ mà không dám tin vào tai mình.
Dạo gần đây nàng mất ngủ triền miên, thuốc an thần uống thay nước lọc mà chẳng ăn thua.
Cứ nhắm mắt là khuôn mặt xanh lét của mẹ lại hiện về ám ảnh, khiến nàng gặp ác mộng liên tục.
Bị dằn vặt cả thể xác lẫn tinh thần, Mạnh Tư San gầy rộc đi, chỉ còn da bọc xương.
Vừa nghe tin chồng về, nàng vội vàng trang điểm, chải chuốt để đón chàng.
Kết quả thì sao? Chàng tặng nàng một "món quà" bất ngờ to đùng ngã ngửa.
Mạnh đại nhân vẫn đang mải mê truy tìm hung thủ giết con trai nên chẳng quan tâm con gái đang ở đâu hay làm gì.
Trình Bắc Nghĩa trở về, Mạnh Tư San không tin vào sự thật phũ phàng nên khăn gói quả mướp chạy về Trình phủ ngay trong đêm.
Và đập vào mắt nàng là một Trình Bắc Nghĩa nằm liệt trên giường, vẻ mặt xám ngoét như tro tàn.
Trình Bắc Nghĩa lúc này thực sự tuyệt vọng. Tay không chữa được thì đời hắn coi như chấm hết.
Vị trí Thượng thư Công Bộ đã bị người khác nẫng tay trên. Dù tay hắn có lành lặn trở lại thì cũng khó mà phục chức, huống chi là... vô phương cứu chữa!
-
Khi Mạnh Tư San quay về, Trình Bắc Nghĩa chỉ lạnh nhạt liếc nàng một cái rồi thu ánh mắt lại.
Chẳng hiểu sao, nhìn thấy Mạnh Tư San, trong đầu Trình Bắc Nghĩa bỗng hiện lên hai chữ: Báo ứng.
Hắn đã quên đi tình nghĩa phu thê tào khang với Xuân Miên, người đã cùng hắn vượt qua bao gian khó, chỉ một lòng muốn rước Mạnh Tư San về dinh. Vì không muốn để nàng chịu thiệt thòi, hắn đã làm biết bao chuyện...
Có lẽ, đây chính là báo ứng dành cho hắn.
Nghĩ thông suốt là một chuyện, nhưng có chấp nhận được hay không lại là chuyện khác!
Trình Bắc Nghĩa vẫn không cảm thấy mình làm gì sai. Chẳng phải chuyện nam nhân tam thê tứ thiếp là lẽ thường tình ở đời sao?
Hắn chỉ muốn cưới một bình thê thôi mà, có gì sai trái đâu?
Là do Xuân Miên ghen tuông, hẹp hòi, không chấp nhận được chuyện đó, sao lại đổ lỗi cho hắn?
Vậy tại sao ông trời lại trừng phạt hắn?
Thật không công bằng!!!
Trình Bắc Nghĩa muốn ngửa mặt lên trời mà gào thét: Tại sao lại nhắm vào ta?
Nhưng giờ đây hắn đã sức cùng lực kiệt, chẳng còn muốn nhìn mặt ai, cũng chẳng buồn quan tâm đến chuyện gì nữa.
Thôi thì cứ thế đi.
Hắn nhận mệnh.
Dù sao đôi tay này cũng không chữa được nữa rồi.
Mạnh Tư San trang điểm lộng lẫy trở về, nhưng chờ đợi nàng không phải là lời an ủi ngọt ngào, cũng chẳng phải ánh mắt chan chứa tình yêu của phu quân, mà chỉ là sự thờ ơ lạnh lẽo như nhìn người dưng nước lã.
Dạo gần đây Mạnh Tư San chịu quá nhiều cú sốc, giờ phút này tinh thần sụp đổ hoàn toàn. Nàng òa khóc nức nở, vừa khóc lóc ầm ĩ vừa lao vào đấm đá túi bụi lên người Trình Bắc Nghĩa.