Những người khác cũng hoàn toàn không lo lắng. Phàm là những ai đã từng xem qua cảnh Xuân Miên dùng gậy lau nhà đánh xác sống, có lẽ đều sẽ không lo lắng.
Vừa mới vào đến chân núi, Xuân Miên đã có thể nghe thấy những động tĩnh rất nhỏ truyền đến từ trong rừng, dường như là có con vật gì đó đang đi lại, hoặc lẩm bẩm gì đó.
"Chúng ta cẩn thận một chút, trên núi này có không ít thứ đâu, có rất nhiều động vật hình như là từ vườn bách thú ở ngoại thành chạy tới." Mã Đại Thánh tuy chưa từng lên núi, nhưng cậu đã đi lại ở chân núi rất nhiều lần, lại sống trong thôn lâu như vậy nên vẫn quen thuộc với ngọn núi này.
Xuân Miên và Tống Cố nghe xong liền gật đầu. Sau đó, ba người mỗi người cầm một món công cụ rồi đi lên.
Trong tay Xuân Miên vẫn là cây gậy lau nhà công lao hiển hách của mình. Mã Đại Thánh có dị năng hệ Hỏa, nhưng đôi khi cũng không tiện trực tiếp phóng hỏa đốt núi. Rốt cuộc, đốt núi phá rừng là phải ngồi tù mọt gông đấy. Dù bây giờ đã là tận thế, nhưng càng như vậy lại càng nên quý trọng non xanh nước biếc này. Cho nên, không đến thời khắc mấu chốt, cậu sẽ không phóng hỏa.
Xét đến điểm này, trong tay cậu cũng có thêm một món vũ khí. Đây là thứ tìm được ở tiệm kim khí trong thị trấn, là một cây xẻng dùng để đi dã ngoại. Nó cao hơn nửa người, tuy không chắc chắn bằng xẻng quân dụng nhưng cũng không tệ lắm.
Tống Cố là một con gà yếu, đưa vũ khí cho cậu tám phần cũng là dùng không tốt. Nhưng để tự vệ, trong tay cậu vẫn cầm một thứ tương tự. Đó là một cây ống thép, được Xuân Miên gia công đơn giản một chút, bên trong nhét thêm một cây gậy lau nhà, miễn cưỡng xem như nửa thành phẩm, thật ra cũng không chắc chắn cho lắm. Nếu không phải người biết dùng sức như Xuân Miên, có lẽ chỉ cần dùng lực một lần là sẽ gãy ngay. May mà, đối với Tống Cố mà nói, nó chỉ là để phòng thân. Con át chủ bài của cậu chính là chạy trốn, không có gì khác! Gà yếu không dám có hy vọng xa vời.
-
Thật sự vào trong núi rồi mới cảm nhận được hơi thở cực kỳ nguy hiểm xung quanh. Các loại động vật nhỏ, còn có thực vật biến dị, đều ẩn nấp trong bóng tối, chuẩn bị tùy thời tung ra một đòn chí mạng với những kẻ xâm nhập.
Chỉ là, e ngại sức chiến đấu đáng sợ của Xuân Miên, rất nhiều động vật và thực vật đều đang quan sát. Dù trí tuệ của chúng rất thấp, nhưng bản năng đối với nguy hiểm thì vẫn phải có. Chỉ riêng cái tư thế một gậy làm gãy cả thân cây của Xuân Miên, ai xem mà không sợ chứ?
Dù sao thì, đám thực vật thành tinh đã sợ rồi.
Cố tình Xuân Miên lại không buông tha cho chúng. Một khi phát hiện, cô trực tiếp giơ gậy lên phang một phát. Rất nhiều loài cây chỉ có một rễ, sau khi chịu một gậy này của cô, tám phần là thăng thiên tại chỗ. Sau đó, Tống Cố liền thành thật nhặt những mảnh còn lại lên, cất vào trong túi đã chuẩn bị sẵn, tiện tay dùng bút lông dầu đánh dấu, đây là loại thực vật gì, mức độ biến dị ra sao.
Dĩ nhiên, trước đây Xuân Miên không hiểu, một kẻ học dốt như Mã Đại Thánh lại càng không hiểu. Nhưng gần đây cô đi theo bên cạnh Hoắc Duy, cũng xem như đã học hỏi đơn giản, cũng nhận biết được kha khá. Đây là lời nói ngoài mặt của cô, chứ thật ra mấy thứ này cô rất quen thuộc.
Xuân Miên vừa thu thập vừa nói, Tống Cố ở bên cạnh ghi nhớ lại là được. Mang những thứ này về là để tiện cho Hoắc Duy làm thực nghiệm nghiên cứu. Nghiên cứu ra được nguyên nhân biến dị của chúng thì mới có thể đúng bệnh hốt thuốc được.
"Vãi chưởng!" Vừa mới xử lý xong một đám thực vật biến dị, bút của Tống Cố còn chưa kịp thu lại thì đã nghe thấy Mã Đại Thánh thấp giọng văng một câu tục.
Tống Cố theo bản năng ngẩng đầu lên xem, sau đó cả người sợ đến mức giật nảy mình. Khi phản ứng lại, cậu đã nhảy tót lên người Mã Đại Thánh.
Mã Đại Thánh dùng một loại biểu cảm khó nói nhìn cậu. Mọi người đều biết Tống Cố là gay, nhưng vấn đề là, Mã Đại Thánh thẳng như ruột ngựa cơ.
Cảm nhận được ánh mắt ghét bỏ của Mã Đại Thánh, Tống Cố dùng giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở, lí nhí nói: "Tôi cũng không muốn đâu, nhưng tôi không thể nào nhảy lên người chị Tâm Di được."
Cậu và Cao Linh Linh có thể ôm nhau run bần bật, làm khuê mật tốt, nhưng đặt lên người Xuân Miên thì, một là cậu không thể, hai là cậu không dám. Chỉ riêng sức chiến đấu tay không đối mặt với xác sống của cô thôi, cho Tống Cố một trăm lá gan cậu cũng không dám nhảy lên người cô.
Lại còn một điểm nữa là, lúc này, chủ lực chiến đấu là Xuân Miên, cậu nhảy lên người cô chẳng phải là kéo chân sau hay sao? Dù cậu là một con gà yếu, nhưng cậu rất có mắt nhìn, cảm ơn!
Nghe cậu nói vậy, Mã Đại Thánh trực tiếp trợn trắng mắt. Ngại thuộc tính gà yếu của Tống Cố, cuối cùng cậu không nỡ túm người xuống vứt sang một bên.
-
Trong lúc hai người lẩm bẩm, Xuân Miên đã vác gậy lau nhà xông lên rồi.
Đứng trước mặt ba người là ba con bò khổng lồ. Đúng vậy, bò khổng lồ! Màu sắc của chúng vẫn là màu vàng đất quê mùa, xem màu gốc hẳn là những con bò vàng bình thường, gặp phải tận thế nên biến dị. Những chỗ khác cũng không có quá nhiều thay đổi, trừ việc hình thể lớn hơn, chân cứng rắn hơn, và ánh mắt đáng sợ hơn, những chỗ khác cũng ổn. Ít nhất không biến thành mình đồng da sắt!
Nếu là một con, đối với ba người mà nói quả thực là chuyện nhỏ. Xuân Miên một gậy là xong. Nhưng ba con...
Tống Cố vẫn là một con gà yếu cần được bảo vệ, Mã Đại Thánh lại không thể thi triển dị năng của mình. Chỉ để một mình Xuân Miên ra tay thì thật sự không dễ nói. Giới hạn thực lực của cô rốt cuộc là thế nào, Mã Đại Thánh cũng không biết, chỉ biết đối phương rất lợi hại.