Ngụy Thục Hương dù sao cũng còn trẻ, nghĩ gì đều hiện hết lên mặt. Một thương nhân khôn khéo như bà Chu chỉ cần liếc mắt là nhìn thấu. Sau khi nhận ra, bà không những không khó chịu mà ngược lại còn cảm thấy Ngụy Thục Hương như vậy rất tốt. Đây là một cô bé thẳng thắn, phúc hậu, nếu được bồi dưỡng thêm, sau này chắc chắn sẽ có tương lai rộng mở.
-
Xuân Miên không có tâm tư để ý đến tình hình trong phòng. Vừa ra khỏi cửa, cô đã thấy ba anh em nhà họ Cao đứng vây thành một vòng, bà cụ Cao thì ngồi bệt dưới đất gào khóc ăn vạ, xung quanh là đám đông dân làng đang hóng chuyện. Dù vậy, Xuân Miên không hề nao núng.
Thấy Xuân Miên xuất hiện, bà cụ Cao càng gào to hơn, miệng không ngừng chửi bới với những lời lẽ cay độc nhưng câu nào câu nấy lại vô cùng rành rọt. Rõ ràng, bà ta đã diễn tập những lời này trong đầu mấy ngày nay, chỉ chờ hôm nay đến tận cửa gây sự.
Một năm không gặp, Cao Kiến Dân đã đen đi không ít, trông cũng già nua hơn hẳn. Điều này cũng dễ hiểu, vì không còn cô vợ ngốc Ngụy Thục Mai để bòn rút, cả nhà họ chỉ có thể tự bòn rút sức mình. Ngược lại, Xuân Miên một năm nay luôn chú ý chăm sóc bản thân. Dù ngoại hình của nguyên chủ chỉ ở mức bình thường không thể thay đổi, nhưng thần thái của cô lại cực kỳ tốt, khiến cả người trông trẻ trung hơn hẳn.
Nhìn một Xuân Miên như vậy, rồi lại nghĩ đến chuyện xem mắt khó khăn trăm bề của mình suốt một năm qua, cơn giận trong lòng Cao Kiến Dân bốc lên ngùn ngụt. Hắn hùng hổ lao tới, vung nắm đấm định đánh Xuân Miên. Dù Cao Kiến Dân có gầy đi chăng nữa thì vẫn là một gã đàn ông trưởng thành, một cú đấm thật sự của hắn cũng đủ khiến người bình thường phải chịu trận.
Bà cụ Ngụy vừa vào sân đã thấy cảnh này, không khỏi tức giận gầm lên một tiếng rồi lao về phía trước: "Cao Kiến Dân, cái thằng khốn này, mày thử đụng vào con gái tao xem!"
Bà Ngụy tay không tấc sắt, cứ thế xông thẳng lên. Chỉ là, bà có nhanh đến đâu cũng không thể nhanh bằng Cao Kiến Dân. Vì vậy, không thể kịp thời ngăn cản nắm đấm của hắn, bà chỉ có thể trơ mắt nhìn con gái mình đã ly hôn rồi mà vẫn bị cái đồ bỏ đi này đánh. Bà cụ Ngụy tức đến long cả mắt!
Cao Kiến Dân còn đang đắc ý, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười hả hê. Hắn nghĩ, Xuân Miên sống tốt, kiếm được tiền thì đã sao? Chẳng phải vẫn bị hắn nói đánh là...
Chữ cuối cùng còn chưa kịp nghĩ ra, Cao Kiến Dân đã cảm thấy trời đất quay cuồng, giây tiếp theo, hắn nhìn thấy bầu trời xanh biếc. Giây tiếp theo nữa, hắn thấy một cây gậy gỗ xám xì. Và rồi, một cơn đau điếng người ập đến!
Ngay lúc Cao Kiến Dân vừa đến gần, Xuân Miên đã vớ lấy cây gậy gỗ to bằng cánh tay ở sau lưng. Cô chỉ lạnh lùng nhìn hắn lao tới, sau đó vung một gậy quật ngã hắn, tiếp theo liền vung gậy đánh túi bụi.
"A a a a... !" Cao Kiến Dân bị đánh đau, chỉ biết ôm đầu gào thét thảm thiết.
Tiếng hét của hắn quá chói tai, quá thê lương, lấn át cả tiếng ăn vạ của bà cụ Cao bên cạnh.
Thấy Xuân Miên đánh người, bà cụ Cao tức điên lên nhưng lại không dám xông vào can ngăn. Đùa à, Xuân Miên ra tay tàn nhẫn như vậy, bà ta lao vào lại bị đánh thì sao? Bà cụ Cao không ngốc, hại con trai thì được, chứ hại bản thân thì không đời nào!
"Giết người! Bắt nạt người ta!" Không dám xông lên, bà cụ Cao chỉ có thể gào khóc.
Thế nhưng, những người xung quanh đã thấy cảnh Cao Kiến Dân ra tay trước nên chẳng ai dại gì nhảy ra giúp hắn. Hơn nữa, hắn là người làng Bắc Cương, còn họ là dân làng Tiểu Oa, không có lý do gì lại đi bênh người ngoài. Vì vậy, tất cả đều mặc kệ bà cụ Cao gào khản cả cổ.
Mãi cho đến khi Xuân Miên đánh mệt, Cao Kiến Dân cũng bị đánh đến hết hơi, cô mới dừng tay. Cô giơ cây gậy chỉ vào mặt bà cụ Cao, lạnh giọng hỏi: "Bà nói tôi lấy đồ của nhà họ Cao các người, lại đây, nói thử xem, tôi đã lấy cái gì? Nhân lúc hôm nay đông người, nói cho rõ ràng hết mọi chuyện đi, để khỏi phiền cả nhà các người, toàn một lũ đồ bỏ đi, cứ như ruồi bọ ngửi thấy mùi tanh là lại bâu lấy tôi."
Khí thế của Xuân Miên cực kỳ áp đảo, giọng nói cũng lạnh như băng. Bà cụ Cao bị dọa sợ, bất giác lùi lại một bước, nhưng vừa nghĩ đến tiền của Xuân Miên, bà ta lại lấy lại tinh thần: "Lấy cái gì? Mày, con đàn bà thối tha không biết xấu hổ, còn dám hỏi tao à? Đương nhiên là mày đã lấy bài thuốc rượu của nhà họ Cao chúng tao rồi!"
Câu nói này khiến đám đông xung quanh xôn xao.
Cái gì? Bài thuốc giúp Xuân Miên kiếm tiền là của nhà họ Cao ư? Các dân làng nhìn nhau, nhất thời không biết nên nói gì.
"Đúng vậy! Chị đã lấy bài thuốc của nhà chúng tôi." Lúc này, Cao lão nhị bế Cao An Na cũng tiến lên một bước, hùa theo lời bà cụ Cao: "Hôm nay chúng tôi đến đây để đòi lại bài thuốc. Chị còn phải bồi thường cho nhà tôi năm trăm đồng, và phải đảm bảo sau này không được dùng bài thuốc đó kiếm tiền nữa!"
Cao lão tam không nói gì, nhưng cũng tiến lên một bước để thể hiện thái độ.
Nhìn bộ mặt xấu xí và tham lam của cả nhà này, Xuân Miên nhếch môi, nụ cười vừa lạnh nhạt vừa tàn nhẫn: "Tôi lấy bài thuốc nhà các người? Vậy bà nói xem, bài thuốc này từ đâu mà có?"
"Mày cần gì biết nó từ đâu ra, đó là bài thuốc của nhà họ Cao chúng tao!" Bà cụ Cao đảo mắt một vòng rồi bắt đầu giở thói ngang ngược, đây chính là chiêu tủ của bà ta.
"Được thôi, vậy chúng ta hãy cùng truy ngược lại tổ tông nhà các người xem nào." Xuân Miên cười như không cười nhìn bà cụ Cao, lật từng lớp tổ tông nhà họ ra."Ba anh em nhà họ Cao thì khỏi phải nói, một chữ bẻ đôi cũng không biết, viết được tên mình đã là giỏi lắm rồi, nói bài thuốc là của họ thì không thể nào. Lùi về một đời nữa là ông cụ Cao đã mất, người còn chẳng bằng ba anh em họ Cao, lại lùi về trước nữa..."