Đợi đến khi triều lên, bãi đá ngầm ngập trong nước, chẳng bắt được gì cả. Chi bằng mọi người đi cùng nhau, lỡ có xảy ra chuyện gì còn có thể giúp đỡ lẫn nhau.
Mỗi ngày khi thủy triều rút, Xuân Miên lại theo mọi người ra bờ biển bắt chút hải sản, mang về nấu canh, hoặc rửa sạch nấu mì, nấu cháo đều được.
Nghêu sò tươi có thể nấu mì, nấu canh, hoặc xào riêng cũng cực kỳ ngon, nhưng việc xử lý mùi tanh cũng cần một chút kỹ thuật. Người dân làng chài quanh năm sống ở ven biển, đối với việc này cũng có rất nhiều kinh nghiệm, như dùng bạc hà, tía tô đều có thể khử tanh.
Để tiết kiệm tiền, nhiều nhà thậm chí còn trồng một ít bạc hà dễ sống trong sân nhà, chính là để dùng khi ăn hải sản.
À mà, hải sản bây giờ còn chưa được gọi là hải sản, người ta gọi nó là "hải sai", ý chỉ những thứ tạp nham, đủ loại dưới biển. Nghe giải thích vậy, Xuân Miên cảm thấy cũng khá mới lạ.
Ngoài nghêu sò ra, còn có thể cạy được hàu. Thỉnh thoảng vận may bùng nổ còn có thể bắt được hải sâm, các loại ốc biển nhỏ, rau biển. Đôi lúc còn gặp được tôm và cua, nhưng hai loại này không dễ bắt, cũng không dễ gặp.
Còn lại là một ít cá tạp. Mọi người cũng chỉ chọn những loại đã từng ăn qua. Một số loại cá trông hình thù kỳ quái, vừa nhìn đã biết không ngon thì mọi người đều lờ đi. Rất nhiều loại cá Xuân Miên cũng chưa từng thấy, mọi người không ăn thì cô cũng bỏ qua.
Tốc độ tay của Xuân Miên rất nhanh. Nếu không phải sợ dọa dân làng, cô thậm chí có thể tay không bắt cá, tốc độ còn nhanh hơn cả cá bơi.
Cũng may là cô luôn biết kiềm chế. Dù vậy, số hải sản Xuân Miên mang về vẫn rất nhiều. Phần ăn không hết thì cô đem ướp muối thô rồi phơi khô, để dành đến mùa đông không ra biển được thì đem chưng hoặc chiên ăn.
Chỉ mới đến làng chài nửa tháng ngắn ngủi, trong sân nhà Xuân Miên đã phơi cả một hàng cá khô.
Thời tiết ngày một ấm lên, cuộc sống ngày một thảnh thơi.
Nhưng những ngày tháng an nhàn cũng không làm Xuân Miên hoàn toàn buông lỏng cảnh giác. Dù sao cô cũng là một cô gái độc thân, dù sống ở thời hiện đại cũng không thể nói là an toàn một trăm phần trăm, huống hồ là ở thời cổ đại?
Tối hôm đó, sau khi dọn dẹp xong, Xuân Miên lên giường nghỉ ngơi.
Đúng vậy, sau nửa tháng ở làng chài, cuối cùng Xuân Miên cũng không cần ngủ trên ván gỗ nữa mà đã sắm được một chiếc giường tử tế.
Nằm trên giường, đắp chiếc chăn mềm mại, trong cơn mơ màng, cô nghe thấy tiếng bước chân.
Tiếng bước chân tuy đã cố ý đi rất nhẹ, nhưng có lẽ do kẻ đó nặng ký, hoặc không có võ công, nên nghe vẫn rất nặng nề.
Cùng lúc đó, còn có tiếng trao đổi khàn khàn:
"Chắc chắn là nhà này chứ? Không nhầm đâu đấy?"
"Không thể nào, tao đã theo dõi mấy ngày rồi. Chỉ có một con nhỏ mình dây chân yếu, ăn uống lại không tồi, trong tay chắc chắn có chút tiền."
"Thế thì ngon quá, vừa hay mấy anh em lâu rồi chưa được giải ngấy, hắc hắc hắc..."
"Đúng thế, xử lý xong, cướp tiền, rồi ném thẳng ra biển, sáng mai sóng cuốn đi đâu ai mà biết."...
Xuân Miên dỏng tai nghe một lúc, có lẽ có bốn người đến, nhưng chỉ có hai người luôn miệng nói chuyện.
Cô lặng lẽ ngồi dậy, với lấy cây gậy gỗ bên cạnh giường rồi bước về phía cửa.
Then cài cửa thời cổ đại rất dễ bị mở từ bên ngoài. Cô thấy lưỡi đao loáng lạnh đã lách vào khe cửa, đang từ từ nạy chốt cửa của mình. Xuân Miên khẽ cụp mắt, trầm ngâm suy nghĩ.
Việc kiểm soát sắt muối ở các quốc gia rất nghiêm ngặt, người thường không thể nào có được hung khí như vậy. Giang hồ hiệp khách thì ai rảnh rỗi mà chạy đến cái làng chài nhỏ bé này?
Vậy thì những kẻ sở hữu hung khí, hoặc là người của triều đình, hoặc là... Sơn phỉ.
Tây Sở từ khi Phượng Chinh lên ngôi, tình hình trong nước đã dần tốt lên. Thành trì biên ải còn có một vị Tri phủ đại nhân thanh liêm nghiêm minh đến nhậm chức, điều này có thể nghe ra qua những cuộc trò chuyện thường ngày với bác Mã.
Cho nên, không thể nào là người của triều đình. Vậy thì chỉ còn lại khả năng cuối cùng.
Sơn phỉ!
-
Khu vực lân cận đúng là có sơn phỉ, mà còn không chỉ một ổ, chuyện này bác Mã cũng đã từng nhắc nhở Xuân Miên.
Những năm trước khi cuộc sống còn khó khăn, có rất nhiều người đã lên núi vào rừng làm cướp. Sau này khi vua mới lên ngôi, có lẽ họ đã quen với cuộc sống làm sơn phỉ, không muốn xuống núi hoàn lương nên vẫn chiếm cứ các đỉnh núi.
Triều đình hiện tại đang chủ trương dưỡng sức dân, tạm thời chưa rảnh tay để xử lý đám sơn phỉ này, nên chúng vẫn còn tồn tại.
Nhưng bác Mã nói, chúng cũng không dám dễ dàng xuống núi. Đặc biệt là từ khi vị Tri phủ mới đến nhậm chức, ông đã tổ chức tấn công vài lần, tiêu diệt được hai sơn trại. Bây giờ đám sơn phỉ còn lại, từng tên một sợ co rúm lại không dám ló đầu ra, bình thường sẽ không xuống núi.
Nhưng không gì là không có ngoại lệ.
Cứ ở mãi trên núi thì chúng ăn gì, uống gì?
Theo Xuân Miên thấy, không phải chúng không xuống núi, mà là chúng không dám động thủ bừa bãi vì chưa tìm được mục tiêu thích hợp.
Nhà nào nhà nấy ở thành trì biên ải đều nghèo, nhà nào không nghèo thì đều có gia nhân hộ viện, cũng chẳng sợ chúng mò đến cửa. Hơn nữa, một khi làm lớn chuyện, triều đình chắc chắn sẽ ra tay.
Xuân Miên có lẽ chính là con mồi béo bở mà chúng đã theo dõi. Chỉ là đối phương có lẽ chỉ tìm hiểu qua loa chứ không hề âm thầm quan sát cô, nên cô mới không hề hay biết.
Cũng may vấn đề không lớn, hơn nữa đối phương còn cho cô một ý tưởng mới, đó là sau khi xử lý xong đám người này thì phải giải quyết hậu quả thế nào cho tốt.
Đối phương đã muốn ra tay đoạt mạng cô, lại còn mang theo cả đao lớn, vậy thì Xuân Miên sẽ gậy ông đập lưng ông!