Thế giới 15 - Chương 41: Nhật ký chuyện sinh tồn

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:36:24

Trừ bỏ bọn họ bốn người, còn có ba vị sư huynh, một vị sư muội, tên phân biệt là: Niên Hàn Hữu Tứ. Trong đó người sư muội kia thường thường bởi vì tên của mình là "Tứ" mà táo bạo muốn đánh người. Cho nên, Lan chưởng môn mới nói, lúc không có tiểu sư muội thì trông chờ có tiểu sư muội, trông chờ thành chấp niệm luôn ấy! Chờ đến khi có được rồi thì không (thể) quý trọng, thậm chí còn muốn làm một trận tử chiến với tiểu sư muội luôn ấy chứ! Hùng hài tử thật sự là quá làm ầm ĩ, mới có mấy năm mà quậy đến mức Lan chưởng môn tức giận nghiến răng nghiến lợi. Tám người là đệ tử cùng một lớp, hiện giờ Lan chưởng môn thân ngồi vào ghế chưởng môn, những người khác hoặc là chính mình chiếm núi làm chủ phong, hoặc là chiếm vị trí trưởng lão, dù sao cũng toàn là chức vụ quan trọng. Hiện giờ Lan chưởng môn tìm bọn họ để thương lượng chuyện thu đồ đệ. Bọn họ cũng không trốn tránh, cẩn thận hỏi kỹ tình hình, sau đó phóng thần thức xuống chân núi quan sát một hồi. Khi nhận thấy cả ba người đều có tư chất không mấy nổi trội, tuổi tác cũng không còn trẻ, Đại sư huynh Mai liền lặng lẽ chuồn mất. Ông ta quyết định về bế quan, thầm nhủ: "Tương lai tông môn e là vẫn phải trông cậy vào mấy bộ xương già này thôi!" Tiểu sư muội Trúc trời sinh đã là một chị đại ngầu lòi mặt lạnh như tiền. Cô vốn chẳng thèm để tâm đến mấy chuyện thế sự này, vì cả đời đã dâng hiến cho kiếm thuật và luyện đan. Thế nên, mấy chuyện lặt vặt khác ư?"Đồ vớ vẩn, không quan trọng, lười quản!" Nghĩ vậy, cô nàng cũng biến mất tăm, các sư đệ khác thấy vậy cũng nối gót chuồn theo. Mãi đến cuối cùng, chỉ còn lại mỗi Tứ sư muội. "Tứ nhi à..." Lan chưởng môn lập tức vớt vát, lôi kéo Tứ sư muội, mong cô giúp ông ta một tay. Mấy vị sư huynh đệ kia thật ra cũng chẳng phản đối chuyện thu đồ đệ, chỉ là không ai muốn tự mình dẫn dắt. Thế là họ cứ thế lặng lẽ chuồn đi, ngầm hiểu rằng ai ở lại cuối cùng thì người đó phải nhận. Huống hồ, các sư huynh còn lý do lý trấu rằng họ còn cả đống đệ tử khác đang cần chỉ điểm, lại thêm sáu vị "kim cương đại nhân" đang cần bồi dưỡng. Lấy đâu ra thời gian mà thu thêm đồ đệ mới nữa chứ? Thật sự không được thì cứ để đám đệ tử dưới trướng họ tự thu đồ đệ đi. Thế là họ cứ thế mà ung dung làm sư tổ, lại còn được thăng bối phận, có phải là quá hời không? Tứ sư muội vốn dĩ cũng định chuồn đi, nhưng cô nàng lại chuồn chậm hơn người ta. Hơn nữa, dạo này cô nàng đúng là rảnh rỗi thật. Đương nhiên, chỉ vì mấy lý do lặt vặt đó thì chưa đủ để giữ chân cô nàng lại. Vừa rồi, khi phóng thích thần thức, Tứ sư muội vừa thằng chức thành Tứ Sư Phụ cũng đã để ý quan sát. Tứ Sư Phụ cảm thấy tiểu cô nương Xuân Miên này có ánh mắt linh động, lại thêm phần kiên nghị, luôn có cảm giác sẽ mang lại cho mình bất ngờ thú vị. Còn hai người phía sau, tuy tuổi tác không còn nhỏ, nhưng trên người lại toát ra một luồng chính khí khó tả. Tứ Sư Phụ rất thích cái kiểu chính khí này. Có lẽ là vì kiếm tu tu luyện chính là cái khí chất. Họ phải học khí trước, rồi sau đó mới dùng khí để ngự kiếm. Thế nên, có lẽ họ chính là kiếm tu trời sinh. Chỉ là đáng tiếc, bấy lâu nay lại chưa được khai phá. Họ đều đã quá tuổi, tư chất cũng chẳng ra gì, nên không tìm được tông môn tử tế nào, thành ra mới cân nhắc đến bọn họ thôi. Nghĩ đến đây, Tứ Sư Phụ lại thở dài thườn thượt. Lời từ chối tưởng chừng đã đến cửa miệng nhưng cô lại nuốt ngược vào, cuối cùng đành nghĩ đi nghĩ lại rồi nói: "Vậy được thôi, tôi sẽ cùng Chưởng môn sư huynh đi đón bọn họ về." Chưởng môn Lan phải lo toan đủ thứ việc lớn nhỏ trong tông môn, lại còn đối ngoại giao thiệp, nên không thể nào nhận đệ tử được, vì không thể nào quán xuyến hết mọi việc. Vì thế, anh ấy không thể nhận, giờ đây đành phải giao phó hết những việc này cho Tứ Sư Phụ. Hai người nhanh chóng xuống núi. Sau khi thực sự gặp mặt, Tứ Sư Phụ phát hiện, khí chất của Xuân Miên vừa chính vừa tà, đúng là một hạt giống tốt. Thế nhưng, nếu không được dẫn dắt cẩn thận, cô bé rất dễ dàng lạc lối! Còn hai đứa đằng sau, cái khí chất chính trực đó, thật là khiến người ta thèm muốn quá đi mất! Ối giời ơi, rõ ràng tư chất chẳng có gì đặc biệt, nhưng cái khí chất này, đúng là được ông trời ban cho mà! Chuyện nhận đệ tử được hoàn thành một cách qua loa đến bất ngờ. Đợi đến khi Tiểu Nhạc và Tiểu Khương kịp phản ứng lại thì họ đã lên núi, còn thay đổi cả trang phục tông môn, ngồi ngoan ngoãn ở đó nghe vị nữ sư phụ của mình bắt đầu giảng về "Khí". Tu sĩ thì cần phải cảm nhận được khí của tự nhiên, sau đó dẫn khí vào cơ thể, mượn khí để tu luyện. Biết về khí, hiểu về khí, cảm nhận được khí, đây chính là bước chuẩn bị nhập môn. Tứ Sư Phụ giảng bài rất nghiêm túc, nhưng giọng điệu lại dịu dàng đến lạ, khác hẳn với vẻ thường ngày của cô. Thỉnh thoảng, cô còn dừng lại, nhẹ giọng hỏi: "Có chỗ nào không hiểu không?" Dù sao thì ba người họ cũng mới vào tông môn, trước đây có lẽ chưa từng biết gì về những điều này. Thế nên, Tứ Sư Phụ thường xuyên hỏi han như vậy, sợ mình giảng nhanh quá, hoặc có chỗ nào sâu xa khó hiểu mà họ không theo kịp. Xuân Miên thì hoàn toàn hiểu hết, nhưng Xuân Miên lại liếc qua tiến độ của Tiểu Nhạc và Tiểu Khương. Hai cô cậu này nghe giảng nghiêm túc ra phết, mà cũng thắc mắc đủ điều. Đa số câu hỏi đều là những băn khoăn mà tân binh nào cũng gặp phải. Chẳng hạn như: "Sao tôi không cảm nhận được khí vậy ạ?" Chỉ khi cảm nhận được khí, người ta mới xem như chạm tay vào ngưỡng cửa tu tiên. Còn nếu không, thì đời này cứ múa may quay cuồng bên ngoài ngưỡng cửa đó luôn đi! "Khí rốt cuộc là cái cảm giác gì ạ?" "Thế nào mới là cảm nhận được khí ạ?" "Khí nào ạ, không khí hả?"...