Thế giới 4 - Chương 13: Bá chủ thời tận thế

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:05:08

"A..." Bên kia Tôn Mẫn hét lên một tiếng, sau đó là tiếng gào tuyệt vọng: "Tao liều mạng với chúng mày!" Xuân Miên mắt sắc thấy Tôn Mẫn đã bị xác sống cào bị thương, vết thương ở sau lưng. - "Bị cào rồi, anh." Xuân Miên nhắc nhở, sau đó lại cười như không cười liếc một vòng qua những người đồng đội cũ của Hoắc Duy. "Ừ." Hoắc Duy nghe xong, gật đầu, quay lại nhìn thật sâu các thành viên trong đội một lần cuối, sau đó dắt Xuân Miên nhanh chóng rời đi. Anh đã nói, chỉ là trả lại cho Tôn Mẫn tất cả những gì mình đã phải chịu. Còn Tôn Mẫn có được may mắn sống sót như anh hay không, anh không quản được. Nếu Tôn Mẫn mạng lớn, vậy thì ân oán trước đây giữa mọi người cứ thế mà xóa bỏ. Hoắc Duy lòng dạ thản nhiên, nhưng Xuân Miên lại nghĩ: mình là kẻ hẹp hòi, hay nói đúng hơn là thân chủ muốn giúp anh trai báo thù. Cho nên, chỉ để Tôn Mẫn bị cào bị thương thôi ư? Sao có thể đủ được? Lỡ như Tôn Mẫn mạng lớn sống sót, bàn tay vàng của cô ta lớn như vậy, lỡ gây ra uy hiếp cho mình thì phải làm sao? Rốt cuộc, nỗi nhục ngày hôm nay, Xuân Miên không tin sau này Tôn Mẫn sẽ không trả lại. Chỉ để cô ta bị xác sống cào một nhát thì không đủ. Vì vậy, lợi dụng khoảnh khắc Hoắc Duy ném Tôn Mẫn qua, Xuân Miên đã trực tiếp dùng tinh thần lực tấn công vào liên kết tinh thần trong đầu Tôn Mẫn. Luồng tinh thần lực mỏng manh đó chính là cầu nối giữa Tôn Mẫn và căn hộ nhỏ của cô ta, cũng là thứ trung gian giúp cô ta quay về căn hộ trong mơ. Bây giờ, cầu nối đó đã bị Xuân Miên một nhát cắt đứt. Nếu Tôn Mẫn mạng lớn có thể sống sót, sau này cô ta cứ yên ổn mà tu luyện dị năng hệ sức mạnh đi. Thật ra cũng khá tốt, trong thời tận thế còn có thể bảo mệnh. Nghĩ đến đây, Xuân Miên vui vẻ cười. - Nhưng tâm trạng của Hoắc Duy lại có chút nặng nề. Xuân Miên đi bên cạnh anh, thỉnh thoảng lại gõ vỡ sọ một con xác sống nhỏ cho vui. Tâm trạng của Hoắc Duy, thật ra cô cũng có thể hiểu được. Rốt cuộc, đó là những người đồng nghiệp đã cùng anh làm việc rất lâu. Dù mọi người có những ý kiến khác nhau, nhưng đó đều là vì công việc. Ngày thường mọi người chung sống không tệ, dù mỗi người có chút khuyết điểm nhỏ, nhưng nếu không ảnh hưởng đến đại cục, Hoắc Duy lòng dạ rộng rãi, cũng không mấy để tâm. Vậy mà bây giờ... chỉ còn lại một mình anh cô độc. "Anh đang buồn sao?" Xuân Miên thật ra không giỏi an ủi người khác, nhưng lại không muốn nhìn Hoắc Duy suy sụp, nên đành phải căng da đầu mà lên tiếng. Nghe cô nói vậy, Hoắc Duy có chút bất đắc dĩ giơ tay lên, vuốt tóc cô một cái rồi mới thở dài. Anh muốn nói gì đó, nhưng lại có chút do dự. Xuân Miên thấy rõ, bèn mím môi, nhỏ giọng nói: "Em biết anh có chút buồn. Mọi người rõ ràng đã là đồng nghiệp lâu năm như vậy, sao nói thay đổi là thay đổi ngay được? Nhưng mà anh ơi, bây giờ là tận thế. Thời bình lòng người đã khó lường, huống chi là thời tận thế bất ổn, đến sống sót còn khó khăn hơn? Mọi người đều có toan tính riêng trong lòng, nên tâm tư thay đổi, con người cũng theo đó mà thay đổi, đây đều là chuyện rất bình thường." "Anh biết." Hoắc Duy không phải không hiểu, chỉ là trong lòng có một khúc mắc, không thoải mái mà thôi. Xuân Miên ở bên cạnh nghe, suy nghĩ một chút rồi nhẹ nhàng nói: "Em biết anh cảm thấy khó chịu, cảm thấy trước đây mình ở trong tổ có thể hô một tiếng trăm người hưởng ứng là vì chức vị, chứ không phải vì sức hút cá nhân hay năng lực. Nhưng mà anh ơi, vật họp theo loài. Lúc trước khi em được anh đưa vào đội, rõ ràng trong đội kẻ ăn bám đâu chỉ có mình em. Hơn nữa, anh làm việc rất cừ, vật tư tìm về, xác sống diệt được đều bằng hai, thậm chí là ba người cộng lại, vậy mà vẫn có người cảm thấy em là kẻ ăn bám, không làm việc, là một gánh nặng." Nói đến đây, Xuân Miên khẽ cười, sau đó mới khẽ thở dài: "Anh à, đạo bất đồng khó lòng hợp tác, sớm muộn gì cũng phải tách ra. Cắt đứt sạch sẽ như vậy cũng tốt." Hoắc Duy chỉ cảm thấy hơi phiền muộn, chứ cũng không thật sự luyến tiếc những người đó. Dù sao mọi người cũng đã quen biết nhiều năm, ít nhiều cũng có chút tình cảm. Nhưng tình cảm nơi công sở, nói cho cùng thì có thể sâu đậm đến mức nào chứ? Nó chỉ mỏng manh như một lớp giấy, một trận sinh tử đã mài mòn đi hết. Nghe Xuân Miên nói một tràng như vậy, lại nhìn ánh mắt lo lắng của cô, Hoắc Duy mỉm cười rộng lượng, sau đó xoa đầu cô, nhẹ nhàng nói: "Ừ, đạo bất đồng khó lòng hợp tác. Sau này gặp lại, hoặc là người dưng, hoặc là kẻ thù." Bạn bè, là điều không thể. Họ đã từng là bạn bè, nhưng sau này thì không. Chẳng ai quy định rằng tất cả bạn bè bên cạnh đều phải đi cùng mình đến hết cuộc đời. Những người bạn chỉ đi cùng ta một đoạn đường như vậy, trong cuộc đời ngắn ngủi vài chục năm, có lẽ sẽ gặp rất nhiều. Nếu lần nào cũng đau khổ, buồn bã thì có lẽ cũng chẳng còn tâm trí để làm chuyện khác. "Anh có thể nghĩ thông suốt là tốt rồi." Thấy nét cau mày của anh đã giãn ra, Xuân Miên nghiêng đầu, nhẹ giọng nói. - Hoắc Duy không còn vướng bận nữa. Chuyện của Tôn Mẫn đã được giải quyết. Chuyện của đội nghiên cứu, anh cũng không muốn quan tâm. Trật tự thời tận thế tuy hỗn loạn, lòng người cũng rối ren, nhưng Hoắc Duy cảm thấy trái tim của một nhà nghiên cứu trong anh không thể cứ thế mà nguội lạnh. Lòng người thời tận thế tuy lạnh lẽo, nhưng máu trong người anh vẫn còn nóng. Điểm khác biệt giữa con người và xác sống có lẽ nằm ở đây. Máu của con người vẫn còn nóng, và chí hướng vẫn chưa nguội lạnh. Nếu có một ngày nào đó, cả trái tim và dòng máu đều trở nên như xác sống, vậy thì họ cũng chẳng khác gì chúng. Đó mới là khởi đầu cho sự diệt vong thật sự của nhân loại.