Thế giới 14 - Chương 57: Mẹ nuôi thời dân quốc

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:33:59

Bà Trình cũng tức đến muốn xỉu ngang, nhưng trong tay bà ta cũng nắm đủ thứ "phốt" của phòng bà hai này, thế nên sau khi cơn tức qua đi, bà ta liền bóng gió phản công lại: "Hành Châu chính là..." Lẽ ra bà nên tùy hứng một chút, quay lại khuyên can thì hay rồi. Nhưng mà con bé Hành Ngọc thì khác, nghe đồn nó cứ bám riết lấy thầy giáo đã có vợ không buông, còn đuổi theo tận nhà người ta, rồi la làng với vợ chính thức của thầy giáo, bắt người ta phải ly hôn chứ. Đúng là "ái nữ" nhà họ Trình có khác! Trình thái thái cố tình nhấn nhá vào mấy chữ "vợ chính thức" với "ái nữ", ý mỉa mai lộ rõ mồn một. Lần này thì đến lượt bà hai tức đến ngất xỉu. Hai bà vợ lẽ cứ thế mà không ngừng nghỉ cãi nhau suốt Tết, người này một câu, người kia một lời. Cuối cùng, ông Trình lão gia bị mấy chuyện này làm cho sốc nặng, ngất lịm đi, phải đưa đến bệnh viện ngay trong đêm. Chuyện này ồn ào cũng lớn lắm, đến mấy cô hầu gái làm việc nặng nhọc trong nhà họ Trình cũng nghe được hết. Thế nên, chắc chắn là có tờ báo nào đó đã mua chuộc được một cô hầu gái để lấy tin. Ngay hôm sau, tin tức đã chễm chệ trên báo, mà nội dung thì chi tiết đến từng chân tơ kẽ tóc, lại còn cực kỳ giật gân nữa chứ. Sau đó, cả thành Thịnh Châu ai nấy đều biết chuyện, rằng ông Trình lão gia đã... ùng Trình Hành Huy phụ tử đều là hồ tiểu thư váy hạ thần, đã biết Trình Hành Vân Tết nhất không trở về nhà, ở chuẩn nhạc phụ trong nhà quá năm, trình hành châu muốn cùng trong nhà cửa hàng một cái quản sự yêu đương, trình hành ngọc muốn bức vua thoái vị đã kết hôn lão sư nguyên phối chính mình thượng vị... Toàn bộ Trình gia cẩu huyết tuồng, chính là để đến quá thịnh châu thành sở hữu hào môn thế gia tổng hoà! Chuyện lớn như vậy, Xuân Miên không có khả năng nửa điểm nghe không thấy, huống chi còn có Ngụy Chấp cùng chú Thường hai người hướng phía chính mình đưa báo chí, sợ chính mình bỏ lỡ Trình gia náo nhiệt, lại tiếc nuối đâu. Hai người đại khái cảm thấy chính mình trong lòng đối với Trình gia nhiều ít vẫn là có chút khí, cho nên hiện giờ một có về Trình gia các loại đường viền hoa tin tức, bất lương tin tức, hai người đều cực nhanh đưa đến chính mình phụ cận. Xuân Miên kỳ thật cũng không để ý Trình gia thế nào, ủy thác người đối với Trình gia cũng chỉ là duy trì một sự hòa bình giả dối thôi. Bảo là quan tâm gì đến Trình Hành Vân à? Người ủy thác thì được dạy dỗ tử tế, dù tiếp thu những tư tưởng mới hơi chậm nhưng cũng đều sẵn lòng tiếp nhận. Đối với chuyện Trình Hành Vân thay lòng đổi dạ, cô ấy chẳng hề oán trách hay hận thù gì. Vốn dĩ hai người chẳng có tí tình cảm nào làm nền, chỉ là do cha mẹ định đoạt. Đối phương đã bội ước thì cứ bội ước thôi, bản thân cô còn phải gánh vác cả Phương gia, thật sự chẳng có tâm trí nào mà bận tâm đến chuyện tình cảm nữa. Thế nên, Trình gia có ồn ào thì Xuân Miên cứ đứng ngoài xem là được, chứ không đời nào cô lại nhân cơ hội này mà bỏ đá xuống giếng, khiến người ta chê Phương gia không có phong độ. Nhưng đằng sau có ra tay ngầm hay không, thì ai mà biết được chứ? Dù sao thì dạo này Ngụy Chấp cứ cười tủm tỉm đầy ẩn ý, Quản sự Ngưu tò mò hỏi đến hai lần, nhưng ông ta miệng kín như bưng, về chuyện của chủ nhà, ông ta chẳng hé răng nửa lời. Tuy rằng giờ cả hai đều là người của Phương gia, nhưng Quản sự Ngưu chỉ phụ trách chuyện cửa hàng bên ngoài, còn Ngụy Chấp thì lo liệu đủ thứ việc vặt trong nội viện Phương gia, nên biết được nhiều tin tức hơn hẳn. Có điều ông ta không muốn nói thì Quản sự Ngưu cũng chẳng hỏi thêm, đó là sự chuyên nghiệp trong công việc, chứ không phải vì quan hệ tốt mà cứ thế ba hoa chích chòe. Ngụy Chấp sở dĩ vui vẻ như vậy, tất nhiên là do Xuân Miên đã sai ông ta âm thầm sắp xếp vài đợt người chặn đường Trình Hành Vân, rồi trùm bao tải, cho hắn một trận đòn ra trò. Trình Hành Vân tìm mãi không ra kẻ đứng sau giật dây, lại cứ tưởng là đám người phòng nhị di thái đang gây chuyện, dạo này lại đang gây sự rất ghê gớm với Trình Hành Huy, cuối cùng gây loạn riết rồi tự mình rước họa vào thân! Ban đầu, Trình Hành Vân chỉ nghĩ nhân tiện làm cho vui, từ miệng mấy kẻ hóng hớt mà moi ra chút chuyện về Trình Hành Huy, mấy chuyện dơ dáy thì càng tốt! Kết quả, ai dè hắn uống quá chén, rồi lại cùng cô tiểu thư Thường Tiêm mới đến dự tiệc uống quá chén, thế là xảy ra cái chuyện "tốt đẹp" này. Sau khi tỉnh lại, Trình Hành Vân mắt tròn xoe! Chuyện này, báo chí không hề đăng tải, có lẽ là do e ngại thế lực đứng sau Thịnh Yến. Ông chủ Thịnh Yến không phải đại gia kinh tế bản địa của Thịnh Châu, mà là người từ thành phố lân cận đến. Dù là dân ngoại tỉnh, nhưng việc mở được một tụ điểm ăn chơi lớn đến vậy chứng tỏ phía sau họ chắc chắn có thế lực chống lưng hoặc người đỡ đầu. Nghe đồn, ông chủ Thịnh Yến được một quân phiệt chống lưng, và chính quyền cũng thật sự nể mặt Thịnh Yến lắm. Bởi vậy, ai cũng biết, cái nhà hàng này không thể động vào. Báo chí cũng chẳng dám tùy tiện đưa tin về mấy chuyện này. Còn Xuân Miên biết được chuyện này là vì Trình Hành Vân, sau cái đêm định mệnh đó... Dính chưởng rồi! "Ối giời ơi!" Đó là phản ứng đầu tiên của Xuân Miên khi nghe xong chuyện này. Sau đó, cô theo bản năng hỏi ngay Ngụy Chấp: "Thế còn cô Thương thì sao? Chẳng phải trước đó hai người đã đăng báo đính hôn rồi à? Với lại, đêm giao thừa Trình Hành Vân còn ở nhà bố vợ tương lai mà!" Ngụy Chấp mím môi, cố nén tiếng cười của mình, nhẹ giọng trả lời: "Nhà họ Thương đã kéo đến nhà họ Trình làm loạn rồi. Anh trai của cô Thương trước đó đã dính vào cờ bạc, phá gần hết gia sản. Giờ đây nhà họ Thương sống rất chật vật, nhưng cậu cả vẫn chứng nào tật nấy.