Huống hồ chuyện vị tân quý đại nhân và Mạnh tiểu thư đang ầm ĩ khắp kinh thành, Vi Lộ tuy không màng thế sự nhưng cũng nghe phong thanh đôi chút.
Chuyện tình cảm thế gian, người tu hành không hiểu, cũng chẳng muốn khuyên can nhiều, chỉ xem bản thân Xuân Miên nghĩ thế nào thôi.
Vừa nghe ý Xuân Miên muốn tá túc lâu dài ở đạo quán, Vi Lộ quan chủ cũng không nói thêm gì, chỉ khẽ gật đầu: "Vậy làm phiền Lý đạo hữu rồi."
"Là ta làm phiền quan chủ mới đúng." Xuân Miên khách sáo gật đầu đáp lại.
Sau đó, Vi Lộ quan chủ bắt đầu làm công phu buổi tối, còn Xuân Miên ngồi một bên đọc sách mượn từ giá sách của bà.
Hai người ở chung một phòng, không gian vô cùng yên tĩnh nhưng lại không hề gượng gạo, trái lại toát lên một cảm giác an yên khó tả.
Đêm đã về khuya, Xuân Miên đứng dậy đi nghỉ ngơi, còn Vi Lộ quan chủ vẫn tiếp tục ngồi thiền tĩnh tọa.
Hai người ai làm việc nấy, không quấy rầy lẫn nhau, chung sống vô cùng hòa hợp.
-
Sáng sớm hôm sau, Xuân Miên tỉnh giấc, cảm thấy mình dậy cũng đã đủ sớm rồi.
Nhìn sắc trời bên ngoài, Xuân Miên đoán chừng mới tầm 5 giờ sáng, thế mà Vi Lộ quan chủ đã chẳng thấy bóng dáng đâu.
Chắc bà ấy đã dậy từ lúc hơn 4 giờ. Lúc đó Xuân Miên có nghe thấy tiếng động, nhưng vì cơ thể quá mệt mỏi nên không buồn để ý.
Sức khỏe của nguyên chủ quả thực rất tệ. Thời trẻ nếm trải quá nhiều gian khổ, lại chịu không ít thương tích. Chuyến lội nước đá giữa trời đông giá rét năm nào đã để lại di chứng nghiêm trọng tận gốc rễ.
Những thông số sức khỏe tồi tệ này phản hồi lên người Xuân Miên khiến cô cũng cảm thấy khó chịu lây.
Thêm vào đó, thời gian gần đây nguyên chủ vì chuyện của Trình Bắc Nghĩa và Mạnh Tư San mà tâm phiền ý loạn, ăn không ngon ngủ không yên. Đêm qua hiếm hoi lắm mới có một giấc ngủ ngon, nên Xuân Miên tự thưởng cho mình nướng thêm một chút.
Sau khi thức dậy, Xuân Miên đi dạo một vòng ra sau núi.
Thanh Nhã quán dựa lưng vào núi, cả một vùng rừng núi bao la bát ngát, độ cao cũng vừa phải, rất thích hợp để tản bộ.
Xuân Miên vừa đi vừa nghỉ, quan sát tỉ mỉ hệ thực vật nơi đây.
Quan chủ không trồng hoa trong chậu hay vườn tược quy củ, bởi vì bà biết thừa tay nghề mình đến đâu. Hơn nữa bà quan niệm vạn vật hữu linh, không nên tùy tiện can thiệp vào sự sống của chúng, nên hoa mọc ở đâu thì bà chăm sóc ở đó.
Dạo một vòng, Xuân Miên đã nắm rõ các loại hoa cỏ trên núi, tiện tay thu thập được kha khá hạt giống.
Việc này thực ra không dễ chút nào. Mùa hè vừa qua đi, rất nhiều loài hoa đã tàn lụi, hạt giống rơi vãi lẫn vào đất cát, mắt thường khó mà nhìn ra được.
Nhưng Xuân Miên đâu phải người thường, xin lỗi nhé, mắt cô có tích hợp tia X-quang đấy...
Thêm vào đó, mấy nụ hoa chưa kịp tàn hẳn cũng bị Xuân Miên vặt ra soi mói nhiệt tình.
Cứ thế đi đi dừng dừng, cô đã tích cóp được một túi hạt giống kha khá.
Trên núi còn có một dòng suối nhỏ nước trong vắt chảy từ khe đá xuống. Xuân Miên tranh thủ vốc nước suối mát lạnh rửa mặt cho tỉnh táo.
Kiểu tóc của người xưa quá phức tạp, Xuân Miên biết tết nhưng lười chảy thây, thế là cô túm gọn tóc lên buộc kiểu đuôi ngựa cao đơn giản, trông cũng na ná kiểu tóc của mấy đạo cô trong quán.
Xuân Miên lang thang gần một canh giờ mới quay về. Lúc này, Vi Lộ quan chủ đã nấu xong nồi cháo trắng thơm phức.
Xuân Miên đánh chén liền tù tì hai bát, sau đó tự giác mang bát đũa đi rửa sạch sẽ rồi ra ngồi cạnh quan chủ, cùng nhau "hấp thụ tinh hoa đất trời, linh khí nhật nguyệt".
Linh khí ở thế giới này loãng đến mức thảm thương. Xuân Miên cảm thán, chắc tu cả đời may ra mới có cơ hội Trúc Cơ?
Cái này thì hên xui, nhưng dùng để điều dưỡng thân thể kết hợp với thuật trị liệu thì hiệu quả miễn bàn. Chẳng mấy chốc, Xuân Miên cảm thấy cơ thể này còn khỏe mạnh dẻo dai hơn cả cô nhóc 16 tuổi Mạnh Tư San kia ấy chứ!
Vi Lộ quan chủ cũng không can thiệp vào sinh hoạt của Xuân Miên, đường ai nấy đi, việc ai nấy làm. Bà cũng chẳng buồn hỏi han xem Xuân Miên định làm gì.
Thậm chí khi thấy Xuân Miên hì hục khai khẩn một mảnh đất hoang sau núi để trồng hoa, bà cũng không ý kiến gì.
Tuy chỉ có một thân một mình làm việc hùng hục như trâu, nhưng hiệu suất của Xuân Miên cực cao. Chỉ mất một ngày cô đã khai hoang xong một mảnh đất.
Hiện tại hạt giống chưa nhiều, lại sắp sang đông, thực ra không phải thời điểm tốt để trồng hoa. Nhưng Xuân Miên vẫn quyết định phải chạy đua với thời gian, kiếm chút tiền tiêu vặt trước khi mùa đông ập đến.
Khai hoang xong, Xuân Miên bắt tay vào gieo hạt. Nhờ có dị năng hỗ trợ nên hạt giống nảy mầm nhanh như thổi.
Vi Lộ và mọi người trong quán không mấy để ý đến những chuyện này. Đạo quán cũng có vườn rau riêng, các tiểu đạo cô thường xuyên ra nhổ cỏ, tưới nước.
Chỉ vài ngày sau, vườn hoa của Xuân Miên đã phủ một màu xanh mướt của chồi non, tốc độ sinh trưởng nhanh đến mức kinh ngạc.
Mấy tiểu đạo cô cứ ngơ ngác gãi đầu, chẳng lẽ đạo quán mình địa linh nhân kiệt, đất tốt đến mức hoa cỏ mọc nhanh như thánh gióng?
Nghĩ đến cái "thuộc tính đặc biệt" của quan chủ - đi đến đâu hoa chết đến đó, các tiểu đạo cô dạo này đang đau đầu tìm cách ngăn cản Vi Lộ bén mảng đến vườn rau hậu viện.
Các tiểu đạo cô thầm cầu nguyện: Quan chủ ơi, xin người đừng đến đó, lỡ tay "ám" chết cả vườn hoa thì khổ!
Xuân Miên thì chẳng ngại Vi Lộ quan chủ ghé thăm, nhưng dạo này khách hành hương dường như đông hơn, quan chủ bận tối mắt tối mũi nên Xuân Miên cũng không làm phiền bà.