Thế giới 20 - Chương 6: Vợ cả của quyền thần

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:47:41

So với lúc mới xuất hiện với giọng điệu hân hoan, đắc ý như muốn bay lên trời, thì giờ đây hắn chẳng khác nào con gà rù cụp đuôi. "Được, ta nhìn ngươi thay." Xuân Miên vẫn lăm lăm cái ghế trong tay, thản nhiên đi theo sát gót Trình Bắc Nghĩa. Trình Bắc Nghĩa vốn định mượn cớ thay quần áo để chuồn êm. Chỉ cần thoát khỏi tầm mắt của "sư tử hà đông", sau đó trốn biệt tăm thì Xuân Miên cũng chẳng làm gì được hắn. Vợ chồng bao nhiêu năm, Xuân Miên lại không có người thân nương tựa, Trình Bắc Nghĩa hiểu rõ cô hơn ai hết. Chỉ cần hắn giam lỏng cô trong phủ, Xuân Miên sẽ kêu trời trời không thấu, gọi đất đất không hay, muốn lui cũng không được. Nào ngờ Xuân Miên lại bám riết như đỉa đói, một tấc cũng không rời. Trình Bắc Nghĩa bị cô nhìn chằm chằm đến lạnh cả sống lưng, không nhịn được lầm bầm: "Ta thay quần áo mà nàng cũng muốn nhìn sao?" "Giờ này mà ngươi còn biết xấu hổ cơ à? Nhìn nhau bao nhiêu năm nay, trên người ngươi có chỗ nào mà ta chưa thấy?" Xuân Miên buông một câu xanh rờn, giọng điệu "tra" không kém gì cánh đàn ông đểu cáng. Trình Bắc Nghĩa tức đến ong cả đầu. Không sai khiến được Xuân Miên, hắn cũng chẳng thể thoát thân. Cuối cùng, hắn đành cắn răng quay lưng lại, hậm hực thay bộ quần áo khác. Năm tháng quả thực không ưu ái gì cho loại đàn ông vong ân phụ nghĩa như Trình Bắc Nghĩa. Hắn đã bước sang tuổi tứ tuần, thời trẻ sống trong cảnh bần hàn, cái ăn cái mặc còn lo chưa xong thì lấy đâu ra tâm sức mà bảo dưỡng nhan sắc. Bây giờ có điều kiện thì cũng đã muộn rồi, thời gian đã khắc sâu những dấu vết già nua lên người hắn. Cũng may là hắn thuộc tạng người gầy gò nên không có bụng bia hay bị hói đầu, nhìn chung vẫn còn tạm chấp nhận được. Nói cách khác, đây là một ông chú U40 chính hiệu. Chẳng biết Mạnh Tư San kia có sở thích quái gở gì không, trai tráng tài giỏi đầy kinh thành không ưng, lại đi mê mệt ông chú già khú đế như Trình Bắc Nghĩa. Đương nhiên, có thể gu thẩm mỹ mỗi người mỗi khác. Xuân Miên vốn không quan trọng chuyện yêu đương, lại càng không hiểu nổi tâm tư thiếu nữ của Mạnh Tư San nên cũng lười suy đoán. Trình Bắc Nghĩa thay xong đồ, qua loa xử lý vết thương trên đầu. Vết rách khá lớn mà lại không tiện gọi đại phu, hắn đành tự mình băng bó tạm bợ rồi đội cái mũ lên để che đi. Nhìn bộ dạng thảm hại của hắn, Xuân Miên chỉ muốn cười khẩy. Chuẩn bị xong xuôi, Trình Bắc Nghĩa vẫn cố tìm đủ mọi lý do trì hoãn, thậm chí còn định giở bài ôn nghèo kể khổ, hồi tưởng quá khứ để không phải viết thư hòa li. Nhưng Xuân Miên đời nào cho hắn đường lui. Không viết à? Được thôi, khuyến mãi thêm cú ghế nữa nhé, chịu không? Cuối cùng, Trình Bắc Nghĩa cũng phải ngoan ngoãn đặt bút viết thư hòa li. Viết xong và đóng dấu riêng lên đó, hắn mím môi, vẻ mặt không tán đồng nói: "Cẩm Nương, bỏ ta rồi thì nàng sống thế nào? Nàng trắng tay, lại không có của hồi môn. Giờ hòa li ra khỏi cửa Trình gia, nàng cũng chẳng mang theo được gì, tội tình gì phải làm thế? Ở lại trong phủ sống sung sướng không tốt hơn sao? Nàng đã khổ bao nhiêu năm rồi, khó khăn lắm mới được hưởng chút phước, rốt cuộc nàng muốn làm cái trò gì vậy?" "Câu này ta xin hoàn trả nguyên vẹn cho ngươi, Trình Bắc Nghĩa. Ngươi đúng là không hổ danh cái tên "Bắc Nghĩa" - Bội Tín Bạc Nghĩa." Xuân Miên đáp trả đanh thép, chẳng thèm nể mặt hắn chút nào. Trình Bắc Nghĩa liên tục bị chửi xéo, trên đầu lại lơ lửng "án tử" từ cái ghế, sắc mặt càng lúc càng khó coi. Cuối cùng hắn tặc lưỡi, nghĩ thầm hòa li thì hòa li, có gì ghê gớm đâu. Hắn không tin Xuân Miên rời bỏ hắn mà sống nổi. Hắn đường đường là mệnh quan triều đình, là tân quý trong triều, sức hấp dẫn vô biên. Ngay cả tiểu cô nương trẻ trung như Mạnh Tư San còn đổ hắn đứ đừ cơ mà. Còn Xuân Miên thì sao... Một bà thím trung niên, nhan sắc tàn phai, tính tình vừa thối vừa cứng, lại còn không biết đẻ. Đàn ông bảy tám mươi tuổi chắc cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn cô lấy một cái. Thế nên, bỏ hắn rồi, cô sống kiểu gì? Kiểu gì rồi cũng phải khóc lóc quay về cầu xin hắn thôi. Bây giờ cô ta làm mình làm mẩy để tranh chút thể diện, đợi lúc quay đầu lại, hắn nhất định sẽ bắt cô ta phải trả giá gấp trăm gấp ngàn lần. Nghĩ thông suốt điểm này, tâm trạng Trình Bắc Nghĩa cuối cùng cũng khá lên đôi chút. Xuân Miên tuy không hiểu lắm mạch não kỳ quặc của hắn, nhưng cũng lười quan tâm. Hai người mang theo thư hòa li đến quan phủ làm thủ tục hủy bỏ hôn thư. Hai người chính thức đường ai nấy đi. Từ nay về sau, ân đoạn nghĩa tuyệt, sống chết mặc bay! "Đã cầm thư hòa li rồi thì đừng hòng bước chân vào cửa Trình gia ta nữa." Bước ra khỏi nha môn, Trình Bắc Nghĩa bị các quan lại lớn nhỏ soi mói, mặt mũi mất sạch, giận quá hóa thẹn bèn quay sang dằn mặt vợ cũ. Hắn muốn Xuân Miên nhận rõ hiện thực tàn khốc, biết sai mà quay đầu cầu xin hắn! Đến lúc đó, hắn sẽ rủ lòng thương hại, bố thí cho cô cái danh phận thiếp thất hoặc nuôi làm ngoại thất bên ngoài. Quãng đời còn lại, hắn và San Nương mới là cặp đôi thần tiên, Xuân Miên chỉ là chướng ngại vật ngáng đường. Nếu không phải hôm nay bị mất mặt quá thể, hắn thậm chí còn chẳng thèm bố thí cho cô một cái liếc mắt. "Chuyện đó là đương nhiên." Xuân Miên cười rạng rỡ, phẩy phẩy tờ giấy hòa li trong tay rồi dứt khoát quay người bỏ đi. Trình Bắc Nghĩa không thèm nhìn Xuân Miên, Xuân Miên cũng chẳng thiết tha gì cái bản mặt của hắn. Thôi thì, tạm biệt nhé, không hẹn ngày gặp lại. Nếu không phải giết quan triều đình sẽ bị truy nã thì Xuân Miên đã cho Trình Bắc Nghĩa đi bán muối ngay và luôn rồi, làm gì còn cơ hội đứng đây mà ngắm trăng tối nay nữa.