Thế giới 10 - Chương 41: Vợ trước trọng sinh rồi

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:21:58

Bà cụ Tôn nghe được tin này, tức đến sôi máu, ngất xỉu ngay tại chỗ. Lúc tỉnh lại, bà lập tức bắt hai đứa con trai ở nhà sắp xếp xe, trói Triệu Hương Mai lại rồi tống thẳng về nhà họ Triệu. Nếu không có ký ức của kiếp trước, bà cụ Tôn có lẽ còn bán tín bán nghi. Bà sẽ không tin ngay lập tức như vậy. Nhưng vì đã tái sinh, nhân phẩm của Triệu Hương Mai trong mắt bà cụ Tôn đã rớt thẳng xuống mức âm vô cực. Bởi vậy, tin đồn vừa bay tới tai, bà cụ Tôn chẳng thèm kiểm chứng, cũng thấy không cần thiết, tin luôn và ngay. Nhà họ Triệu vẫn còn đang mong bám dính lấy nhà họ Tôn, vớ được mối thông gia tốt này. Sau đó họ có thể mượn cớ Triệu Hương Mai để đến cửa vòi tiền. Rốt cuộc thì nhà họ Tôn có điều kiện quá tốt. Lương tháng của Tôn Bảo Thuật đã hơn bốn mươi đồng. Trong khi đám nông dân già bán mặt cho đất như họ, quần quật cả năm công điểm cũng chẳng đổi nổi bốn mươi đồng bạc. Cho nên, mối thông gia béo bở này, họ không đời nào chịu buông. Nhà họ Tôn trói Triệu Hương Mai trả về, nhà họ Triệu ngay trong đêm lại "tặng" trả lại. Hành động này của nhà họ Triệu thiếu chút nữa làm bà cụ Tôn tức hộc máu chết thêm lần nữa! Triệu Hương Mai bị đùn qua đẩy lại y như một món hàng. Suốt cả quá trình không một ai thèm hỏi ý kiến của cô ta. Cô ta sớm đã biết nhà mẹ đẻ là cái hang ổ lạnh lùng ăn thịt người. Nhưng còn nhà chồng... Kể từ lúc bà cụ Tôn và Tôn Bảo Thuật vạch mặt nhau, lật bài ngửa về chuyện kiếp trước, Triệu Hương Mai đã biết mình muốn ở lại nhà họ Tôn là vô cùng khó khăn. Vốn dĩ đứa bé trong bụng là lợi thế lớn nhất của cô ta. Thế nhưng bây giờ, cái lợi thế này cũng hết xài được rồi! Triệu Hương Mai tuy lòng dạ nguội lạnh như tro tàn, nhưng cô ta không cam tâm bỏ cuộc như vậy. Hình ảnh Tôn Bảo Thuật giàu sang phú quý, áo gấm về làng ở kiếp trước chính là toàn bộ động lực của Triệu Hương Mai! Vì vậy, cô ta chưa thua, cô ta không thể thua! Nhờ có niềm tin đó chống đỡ, Triệu Hương Mai vác cái bụng to bị vần tới vần lui mà lạ kỳ là không hề hấn gì. Cô ta còn nhân lúc hai nhà đang mải cãi cọ, lén lút trốn thoát. Sau đó, Triệu Hương Mai chơi một chiêu cuối. Cô ta tìm đến tận Hội Phụ nữ. Giờ cô ta đang mang thai. Tạm thời bất kể đứa bé là của ai, Hội Phụ nữ chắc chắn sẽ khuyên hòa chứ không khuyên ly hôn. Thời buổi này ly hôn là chuyện hiếm có. Hơn nữa Triệu Hương Mai cứ khăng khăng đứa bé trong bụng là của nhà họ Tôn, nhà họ Tôn có thể làm gì được cô ta chứ? Chỉ cần Hội Phụ nữ lên tiếng khuyên giải, chẳng phải nhà họ Tôn sẽ lại phải bóp mũi nhận cô ta về nuôi hay sao? - "Em nói chị nghe, cú thao tác này của Triệu Hương Mai đúng là lợi hại thật!" Chu Ngọc Đình lại hóng được tin, chạy sang kể cho Xuân Miên. Xuân Miên dạo này bận tối tăm mặt mũi. Vừa bận làm công, vừa bận dạy mấy chị em phụ nữ trong nhà cách ủ rượu! Trải qua hơn nửa năm quan sát và tính toán, cuối cùng Xuân Miên cũng xác định được phương hướng phát triển cho đàn ông và phụ nữ trong nhà. Phụ nữ có thể thử ủ rượu. Tuy bây giờ cơm ăn áo mặc còn eo hẹp, ai cũng quý trọng lương thực, nhưng nhu cầu về rượu cũng rất lớn. Đàn ông trong một số nhà có thói quen nhỏ. Ấy là mỗi khi mệt mỏi, họ sẽ nhấp môi vài ly cho khuây khoả. Hơn nữa, mỗi khi trong thôn có cỗ, ít nhiều đều cần một chút rượu để mâm cỗ trông tươm tất hơn. Ngoài ra, còn có rượu thuốc nữa. Các loại bị thương, trật đả đều có thể dùng đến. Ranh giới giữa Thôn Trước và Thôn Đá Lớn là một ngọn núi. Tuy không quá cao nhưng cũng có một ít thảo dược thường thấy. Xuân Miên tranh thủ đầu xuân, lúc các loại thảo dược vừa nhú mầm, đã lên núi lượn vài vòng, đào ít rễ và mầm non về. Vương Tiểu Thúy nhất quyết không cho cô trồng trên mảnh đất phần trăm của nhà. Cuối cùng, hết cách, Xuân Miên đành mang sang trồng nhờ trên đất nhà Thím Năm. Sức khỏe Thím Năm không tốt lắm, người cứ yếu ớt. Mảnh đất phần trăm của nhà thím chỉ trồng qua loa một ít, còn thừa rất nhiều chỗ trống. Xuân Miên mặt dày ngỏ lời, thím ấy liền mím môi đồng ý, nhưng cũng đưa ra một yêu cầu. Nghe nói dạo này Xuân Miên đang học chữ, Thím Năm liền hỏi kiểm tra vài vấn đề. Thấy Xuân Miên học hành cũng không tệ, thím liền giao phó hai đứa con nhỏ của mình cho cô. Thím Năm nói: "Bọn nó tan học về, phiền Ngọc Thư mỗi ngày dành ra một tiếng, giúp chúng nó củng cố lại kiến thức là được." Sức khỏe của thím vốn không tốt, làm mấy việc này hơi quá sức, nên đành phó thác cho Xuân Miên. Yêu cầu của Thím Năm cũng không phiền phức gì, nên Xuân Miên suy nghĩ một lát rồi đồng ý. Mỗi ngày, Xuân Miên đều ghé qua xem đám thảo dược, tiện thể ôn tập bài vở cho hai đứa nhỏ, giúp chúng nó khắc sâu kiến thức. Hai đứa nhỏ, một đứa động một đứa tĩnh. Cậu anh cả Chu Ngọc Thâm năm nay 14 tuổi, đang học cấp hai ở huyện lị giống Chu Ngọc Dương. Thằng bé ngày thường cực kỳ hiếu động, đầu óc lanh lẹ, nhưng lại rất cẩu thả, chẳng chịu dồn tâm sức vào việc học. Mỗi ngày phải ngồi học với Xuân Miên một tiếng, thằng bé cứ như đỉa phải vôi, vặn vẹo tới lui, nhúc nhích không yên. Đối phó với dạng nhóc tì cứng đầu này, Xuân Miên phải vạch ra một kế hoạch cá nhân hóa. Mấy đứa nhóc kiểu này hay tự cho là mình thông minh. Chúng nó thấy kiến thức sách vở quá đơn giản, liếc mắt là hiểu, nên lười học, càng lười làm bài tập. Trong mắt nó là: "Biết tỏng rồi, làm bài tập chi nữa?" Với thể loại này, Xuân Miên quăng thẳng kiến thức cấp ba, thậm chí là một ít kiến thức đại học ra. Cô nâng vọt độ khó, dùng tri thức cao cấp hơn để "đòn hiểm" cái thằng nhóc ranh chưa trải sự đời này!