Dù tính tình ôn hòa, nhưng đứng trước bờ vực sinh tử, nó cũng sẽ liều mạng phản kháng chứ không dễ dàng trở thành món ăn cho lũ cá voi cọp. Mất mặt chết đi được!
Tốc độ của cá voi xanh cũng rất nhanh, động tác lại lanh lẹ, nó liên tục né được những đòn tấn công của Neil và Liệt Phu. Nhưng đúng lúc này, Xuân Miên và Hà Luân đã ập tới. Hà Luân vốn là một kẻ liều mạng, lúc này lại càng càn lướt hơn, chẳng hề quan tâm đến việc mình có thể bị thương hay không. Đối với cậu ta, vết sẹo trong chiến đấu chính là huân chương của người anh hùng.
Bị một con cá voi cọp không màng sống chết quấn lấy, con cá voi xanh nhỏ khổ sở vô cùng. Nó vừa tìm thấy một kẽ hở, tưởng đã thấy được ánh sáng cuối đường hầm thì lại bị một con cá voi cọp khác tông thẳng vào. Trong khi Hà Luân là kiểu chơi liều mạng, Xuân Miên lại chơi bằng cái đầu. Cô lợi dụng ưu thế của dòng nước, dùng cái giá nhỏ nhất để đổi lấy con mồi lớn nhất.
Cô bật chế độ tốc độ tối đa, lao đi như một tia chớp, và trước khi con cá voi xanh nhỏ kịp phản ứng, cô đã ngoạm đứt một mảng lớn trên đuôi của nó.
Con cá voi xanh nhỏ: "&%¥#!"
Nó điên cuồng chửi bới, vì quá đau nên đã phóng vọt lên khỏi mặt biển. Nhưng khi vừa nhẹ nhàng rơi trở lại, nó lại bị Hà Luân từ dưới lao lên tông thẳng vào, hất văng lên trời một lần nữa. Lần này, mọi thứ hoàn toàn mất kiểm soát!
Con cá voi xanh nhỏ: "Mẹ ơi cứu con! Ở đây có một lũ cá voi cọp mất nết!"
Đúng vậy, cá voi cọp thì làm gì có đứa nào "có nết".
Nó vừa lật người lại đã bị Neil và Liệt Phu dùng thế gọng kìm kẹp chặt ở giữa. Con cá voi xanh nhỏ cảm thấy xương cốt bên trong mình đang kêu răng rắc. Lợi dụng cơ hội này, Xuân Miên lao tới cắn đứt lìa toàn bộ cái đuôi của nó.
Máu tươi tuôn ra xối xả, nhưng chẳng có sinh vật biển nào dám đến gần. Nơi này có cướp biển, muốn bảo mệnh thì đừng có lại gần!
Con cá voi xanh nhỏ đau đớn gào thét, cố gắng tìm kẽ hở để chạy trốn, nhưng bị sáu con cá voi cọp vây công, thật sự là không có lối thoát. Đặc biệt là trong sáu con đó, còn có một thằng "điên phê" là Hà Luân.
Trước đây, vì phải lo cho đại cục nên Hà Luân vẫn còn kiềm chế. Giờ đây, khi không còn phải chỉ huy, cậu ta đã hoàn toàn bung xõa bản chất điên cuồng của mình! Con cá voi xanh nhỏ vừa tìm được một cơ hội, định lách qua giữa Liệt Phu và Neil thì lại bị Hà Luân từ dưới lao lên, hất văng lên mặt biển một lần nữa.
Con cá voi xanh nhỏ đã tuyệt vọng, nhưng bản năng sinh tồn không cho phép nó bỏ cuộc. Dù đầu óc quay cuồng, nó vẫn cố gắng tìm một kẽ hở để thoát thân. Đuôi đã bị cắn đứt, toàn thân đầy vết thương, xương cốt có lẽ cũng đã gãy nát. Nhưng, cá voi xanh không bao giờ chịu thua!
Nó kiên cường bơi đi, nhưng vừa định lao tới thì đã bị Địch Phu từ trên trời giáng xuống một cú trời giáng, suýt nữa thì hộc cả máu. Địch Phu vốn dĩ khá điềm tĩnh, nhưng thấy Hà Luân đã bật chế độ "điên phê", máu điên trong người cậu ta cũng không kìm được nữa.
Con cá voi xanh đáng thương vừa mới nhắm được một vị trí, chuẩn bị lách qua thì...
Rắc!
Nó cảm thấy xương mình chắc chắn đã gãy rồi.
"Lũ cướp biển chúng mày, có ngon thì đợi bố tao tới đây!" Con cá voi xanh tức điên lên, bắt đầu chửi bới ầm ĩ. Đáng tiếc, khác loài khác tiếng, chẳng ai hiểu nó đang nói gì.
Lũ cá voi cọp đã chặn hết mọi đường liên lạc, nên dù nó có muốn cầu cứu cũng không được. Trong cơn tuyệt vọng, con cá voi xanh nhỏ cũng bật chế độ điên cuồng, lao vào tấn công loạn xạ.
"Đâm chứ gì? Tới đây!"
Nhưng đáng tiếc, thân hình nhỏ bé của nó chẳng thể nào chống lại sáu tên cướp biển đang không ngừng húc, đâm, rồi lại cắn xé.
Hơn ba tiếng đồng hồ sau, khi đã chơi chán và sợ có cứu viện kéo đến, cậu Neil liền ra tay kết liễu con mồi. Cả nhóm thay phiên nhau đẩy cái xác khổng lồ về đàn.
Lũ cướp biển đi đến đâu, các loài khác đều phải dạt ra đến đó, đặc biệt là khi mùi máu tanh đã nồng nặc khắp nơi. Cứu viện có đến bây giờ cũng vô ích, có khi còn bị vạ lây.
Cả đàn sung sướng thưởng thức bữa tiệc cá voi xanh non.
"Không ngon bằng mỡ bụng hải cẩu, ăn cho biết mùi thôi." Hà Luân vừa ăn vừa bình phẩm, chỉ thiếu nước nói "thêm tí muối ớt thì ngon hơn."
Tiến Văn, lúc này đã khỏe hơn nhiều, cũng góp lời: "Không không, tao thấy thịt cá voi trắng ngon hơn, à mà, thịt cá nhà táng thực ra cũng được."
Xuân Miên nghe vậy, nhỏ giọng hỏi: "Này các huynh đệ, mọi người quên hải cẩu rồi à?"
Hải cẩu vừa béo vừa bổ, lớp mỡ lại dày, cực kỳ thích hợp để chén một bữa no nê rồi nhịn đói bảy ngày.
Nghe Xuân Miên nhắc, Hà Luân liền hăng hái hẳn lên: "Lâu rồi chưa thịt con này, hay là mình làm một vố nhỉ?"
"Thôi đi, hôm nay vận động quá sức rồi, mệt lắm." Cát Ân phản đối.
Sau khi ăn uống no say và lên kế hoạch cho ngày mai, cả đàn lại kéo nhau về vịnh nước cạn để ngủ. Đối với lũ cá voi cọp, chẳng có ngày hay đêm, cứ mệt thì ngủ, đói thì ăn.
Xuân Miên ngủ một giấc thật lâu. Khi tỉnh dậy, trời đã tối. Thấy cô đã thức, Hà Luân khẽ quẫy đuôi, rủ rê: "Khải Hi, đi thịt hải cẩu không?"
"Được thôi." Xuân Miên đồng ý ngay.
Tiến Văn cũng hăm hở muốn đi nhưng đã bị dì Kéo kịp thời giữ lại.
"Không được đi, hu hu."
"Con cũng muốn đi, cho con đi với!"
"Vết thương của con khỏi rồi mà!"
-
Tiến Văn ở phía sau giơ vây kêu gào trong vô vọng, chỉ có thể ngậm ngùi nhìn đám bạn kéo nhau đi.
Cả nhóm dùng sóng âm và nhanh chóng xác định được vị trí con mồi. Nhưng khi đến gần, chúng mới thất vọng nhận ra... đó không phải hải cẩu!
Hà Luân khẽ quẫy đuôi, nhỏ giọng nói: "Phải rồi, vào mùa này, hình như chúng nó biến đi đâu hết cả rồi."