Thế giới 10 - Chương 2: Vợ trước trọng sinh rồi

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:20:04

"Cảm ơn!" Người phụ nữ lịch sự gật đầu, rồi quay sang Xuân Miên cười ngượng nghịu. Bà chậm rãi ngồi xuống, nói tiếp: "Ngại quá, chân cẳng tôi không được tốt. Đứng lâu xương cốt hơi đau, mà cũng không đứng vững được." "Không sao đâu." Xuân Miên không hề để tâm. Trong số rất nhiều người đã mở cửa bước vào, người phụ nữ này hiếm thấy vừa bình tĩnh, vừa yên lặng, lại còn vô cùng lễ phép. Thấy bà đã ngồi yên, Xuân Miên chủ động đứng dậy, bước tới và đưa tay ra. Người phụ nữ thấy vậy cũng vươn tay nắm lấy. Khi hai tay chạm nhau, ký ức lập tức được truyền qua. Truyền ký ức xong, cả hai cùng rụt tay về. Người phụ nữ vén lại lọn tóc mai, ngượng ngùng nói: "Tôi nguyện ý cả đời này không ăn thịt, không tái giá, chỉ để đổi lấy cho người nhà được bình an, vạn sự như ý." Nói xong, bà ngại ngùng mím môi cười: "Làm phiền cô rồi." "Bà khách sáo quá." Xuân Miên mỉm cười, rồi mở cửa hàng vật phẩm ra xem. Dựa vào cốt truyện và ký ức của người phụ nữ, Xuân Miên biết đây là một thế giới cận hiện đại. Thậm chí còn phải lùi về trước thế giới đầu tiên cô đi khoảng mười năm, tám năm gì đó. Ở cái thời đại như vậy, thiếu ăn thiếu mặc là chuyện thường ngày, mọi thứ đều rất lạc hậu. Thật ra Xuân Miên cũng không cần chuẩn bị nhiều đồ. Thế nhưng, nghĩ đến thân phận lần này của mình, cộng thêm cái cốt truyện bị tô hồng quá lố kia, Xuân Miên híp mắt cười đầy ẩn ý. Cô chọn một món hàng trong cửa hàng, mua ba phần cho đầy kho, rồi vẫy tay với người phụ nữ: "Hẹn gặp lại sau." "Mong tin tốt của cô." Người phụ nữ lịch sự đáp lại. Giọng bà mềm mại, ngữ điệu ngân nga, nhưng âm vang còn sót lại cũng nhanh chóng biến mất theo cánh cửa đang dần khép lại. - Xuân Miên vừa mới đáp xuống, suýt chút nữa đã bị cái giọng oang oang chói tai cách đó không xa tiễn về trời! Cái mức độ khủng bố của giọng nữ cao này phải ngang ngửa kèn đám ma thành tinh. "Ngọc Thư ơi, có đi nhặt cỏ không?" Xuân Miên phải mất một lúc mới định thần lại, hiểu được đối phương đang nói gì. Cô mở mắt ra thì thấy trước mặt là cái chậu rửa mặt tráng men đỏ choét in hình chữ hỷ. Vì đã từng dùng qua ở thế giới đầu tiên, nên Xuân Miên không thấy xa lạ gì. Thấy tay mình còn dính nước, có lẽ trước khi cô đến, người ủy thác đang rửa tay. Xuân Miên bèn dùng thứ nước không mấy sạch sẽ trong chậu xối qua loa thêm hai cái, rồi xoay người vẩy vẩy tay. Cô không dùng chiếc khăn lông đã bạc phếch đến mức không nhìn ra màu gốc vắt trên cái giá gỗ cạnh chậu. Vương Tiểu Thúy đang nhóm bếp đương nhiên cũng nghe thấy tiếng oang oang bên ngoài. Thấy Xuân Miên vào nhà chuẩn bị đồ đạc, bà có vẻ không yên tâm lắm: "Trời trông không đẹp lắm, khéo lại sắp có tuyết. Hay con bảo Ngọc Đình đừng đi nữa." Xuân Miên vào nhà tìm cái áo bông cũ nát mặc vào, lôi thêm đôi găng tay bông rách hay dùng của người ủy thác. Cô vừa đi ra ngoài vừa trấn an Vương Tiểu Thúy: "Không sao đâu mẹ, con đi một lát rồi về ngay. Với lại có hai chị em con cơ mà." Nghe con gái nói vậy, Vương Tiểu Thúy mím môi, chêm thêm một thanh củi vào bếp, không khuyên thêm nữa. Xuân Miên vừa ra khỏi cửa, liền thấy cô em gái út Chu Ngọc Dung đang cuộn chặt cái áo bông rách, lấy tốc độ chạy nước rút lao về phía nhà. Thấy Xuân Miên, cô bé sững lại một chút: "Chị, chị lên núi à?" "Ừ, em mau về nhà đi, kẻo cóng chết bây giờ." Xuân Miên đáp, vẫy vẫy tay với em gái rồi đi thẳng. Chu Ngọc Dung cũng muốn đi cùng lắm, nhưng hôm nay cô bé ngủ nướng nên còn chưa kịp mặc quần áo tử tế. Vừa rồi vì vội đi vệ sinh nên chỉ khoác tạm cái áo bông chạy ra ngoài, giờ thân dưới vẫn đang là quần thu với dép lê. Chỉ một thoáng do dự đó, Xuân Miên và Chu Ngọc Đình đã gùi sọt lên đường. Chu Ngọc Dung biết mình không đuổi kịp, sức lại yếu, nên đành thôi không đi theo nữa. Cô bé vào nhà, lẩm bẩm với Vương Tiểu Thúy: "Không biết bà nội với anh cả thế nào rồi." Nghe Chu Ngọc Dung nói vậy, động tác chêm củi của Vương Tiểu Thúy khựng lại, đôi mày bà bất giác nhíu cả lại. Một lúc lâu sau, bà mới lên tiếng: "Chắc là ổn cả thôi." Hôm qua, bà cụ và cháu trai cả bị ngã ngoài sân, ngã rất nặng. Trạm xá trong thôn không chữa được, nên đã phải đưa lên bệnh viện huyện suốt đêm, đến giờ vẫn chưa có tin tức gì về. Nếu không phải chồng và con trai cả đều đã theo lên bệnh viện huyện, thì cũng chẳng đến nỗi để Xuân Miên phải lên núi nhặt củi. Hai người phụ nữ ở nhà lo lắng không yên, còn bên này, Xuân Miên và Chu Ngọc Đình đang lẳng lặng cùng nhau đi về phía Bắc Sơn. Không phải hai chị em không muốn nói chuyện, mà là vì gió bấc rít gào, cứ hễ mở miệng là gió lùa đầy bụng, nên chẳng ai muốn lên tiếng. Cũng chính vì vậy mà Xuân Miên có thêm thời gian để sắp xếp lại cốt truyện và ký ức của người ủy thác. Bây giờ là năm bảy mươi lăm, sớm hơn mấy năm so với thế giới đầu tiên cô từng đến. Sớm hơn mấy năm cũng đồng nghĩa với rất nhiều khác biệt, ví dụ như hiện giờ vẫn chưa thực hiện khoán sản phẩm, vẫn là thời kỳ kinh tế tập thể. Điều này có nghĩa là các hạn chế và ràng buộc sẽ nhiều hơn. Cũng may trước đó Xuân Miên đã trải qua một thế giới học đường, môn lịch sử học không tệ. Cho dù đây là các thế giới song song, nhưng vẫn có nhiều điểm lịch sử trùng lặp. Vì vậy, với thời đại này, Xuân Miên vẫn nắm được phần lớn tình hình. Người ủy thác tên là Chu Ngọc Thư. Ở cái thời đại này, có được một cái tên như vậy thật sự không dễ dàng gì. Sở dĩ người ủy thác có cái tên này là vì ông nội cô là người từng đọc sách, biết không ít chữ. Vì thế, tên của đời con, đời cháu trong nhà đều do một tay ông đặt. Đương nhiên, những đứa cháu sinh ra sau khi ông qua đời thì ông không quản được nữa rồi.