Thế giới 8 - Chương 1: Vợ kế khó làm

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:14:41

Vừa về đến nhà mình ở tinh tế, Xuân Miên thuận tay nhận lấy ly nước từ con robot phục vụ. Cô nhấp một ngụm, thoải mái nheo nheo mắt rồi mới mở to ra nhìn ngắm xung quanh. Thì ra, Nam Viện vẫn chưa rời đi. Cô ấy tựa nhẹ vào cánh cửa, hơi cúi đầu và im lặng suốt một hồi lâu. Cô ấy không vội đi, Xuân Miên cũng chẳng vội mở cửa trở lại. Hai người cứ thế duy trì sự im lặng quỷ dị. Một lúc sau, Nam Viện mới cất giọng khàn khàn: "Cảm ơn cô đã cho tôi biết, hóa ra tôi vẫn có thể sống một cách có giá trị như vậy." Nam Viện cảm thấy, dù có được làm lại lần nữa, cô cũng không chắc có thể đứng lên từ vũng lầy tuyệt vọng đó, để rồi nhặt lại cây cọ vẽ của mình và nỗ lực vì ước mơ đích thực. Thế mà, Xuân Miên lại làm được! Sự khác biệt giữa hai người, Nam Viện đã nhận ra rất rõ ràng ngay trong khoảnh khắc này. Nhưng may mắn, tâm nguyện đã thành, cô vô thức nở nụ cười thỏa mãn rồi xoay người rời đi. Môn Chi Linh đã sớm chờ đến mòn mỏi, vừa thấy cô ấy bước vào cửa đã sốt ruột đóng sập cánh cổng lại. Tống tiễn thành công, quá hoàn hảo! Lúc này, Xuân Miên đang xem lại kết quả tổng kết của mình. 180000 điểm. Không quá nhiều, nhưng cũng không ít, là một con số ở mức trung bình. Thấy cô cứ ôm ly nước mà chẳng nói câu nào, Môn Chi Linh cẩn thận hỏi: "Mở cửa không cô ơi?" Hiện tại cô cũng chẳng có việc gì để làm, tốc độ dòng chảy thực tế lại quá chậm, nên Xuân Miên không có việc gì để giải quyết. Cô gật đầu: "Thôi được." Bộ dạng chẳng có vẻ gì là vui vẻ, nhưng Môn Chi Linh cũng chẳng quan tâm, miễn là cô đồng ý là được. Trên cánh cửa, cốt truyện tương ứng từ từ hiện ra. Đương nhiên, để chiều theo sự thiếu kiên nhẫn và đôi mắt kém (?) của Xuân Miên, Môn Chi Linh không thể không phóng to chữ lên. Xuân Miên ôm ly nước, lướt qua cốt truyện trên cánh cửa một cách hờ hững. - [Sài Ngọc Bình từ khi sinh ra, cuộc đời cô ấy đã ngập tràn bất hạnh. Mẹ cô mất vì khó sinh, còn cô thì sống. Ngày cô chào đời, chậu hoa lan mà bà nội cô chăm bẵm nhiều năm bỗng héo úa chỉ sau một đêm. Người cha vốn học rộng tài cao cũng thi trượt. Tất cả mọi người trong phủ đều cảm thấy cô là sao chổi giáng trần, vì sự ra đời của cô mà bao nhiêu chuyện xui xẻo mới xảy đến với gia đình. Thế nên, người cha vốn có học thức uyên thâm, đã đặt cho cô cái tên: Bình Ngọc, ý muốn nói bình ngọc dễ vỡ, mong cô chết yểu để đừng tai họa đến cả nhà. ] [Đáng tiếc, mong ước của nhà họ Sài đã không thành hiện thực. Sài Ngọc Bình lại có số mệnh cứng rắn hơn hẳn những đứa trẻ khác trong nhà. Mặc dù không có mẹ ruột, bị cả nhà ghẻ lạnh nên cuộc sống gian nan, ngày ngày chỉ được ăn cơm thừa canh cặn, mặc cũng chỉ là đồ cũ rách tả tơi, nhưng cô vẫn kiên cường sống đến tuổi 16. ] [Sài Ngọc Bình từng nghĩ đời mình có lẽ sẽ cứ như vậy, sống lay lắt như một người vô hình trong phủ. Cô chỉ thi thoảng trở thành bao cát trút giận cho bà mẹ kế cùng các dì, bị hành hạ, đánh đập và đủ kiểu làm khó dễ. Dù vậy, cô vẫn ngoan cường tồn tại. ] [Năm 16 tuổi này, hoàng đế băng hà, tân đế lên ngôi, chiêu mộ quý nữ các nhà đi trông coi hoàng lăng. Nói trắng ra, đó là đi chôn sống cùng hoàng đế quá cố. Những quý nữ đã được đưa đi chưa bao giờ trở về, cuối cùng đều chết già ở đó, bởi vì hoàng lăng chỉ cho vào chứ không cho ra. ] [Nói là mỗi phủ ra một người, nhưng thật ra chỉ có những phủ quan chức cấp thấp mới phải ra người. Cha họ Sài vừa mới lên đến chức Tòng ngũ phẩm, không có thân phận quan hệ nên suất này, tất nhiên ông ta không thể trốn tránh. Những người con gái khác trong nhà đều là bảo bối trong tay ông ta, thế nên cuối cùng người được đưa đi là Sài Ngọc Bình. ] [Sài Ngọc Bình nghĩ quãng đời còn lại mình chỉ có thể chết mòn ở hoàng lăng, nhưng không ngờ, tại nơi này cô đã gặp được nhân duyên của đời mình. Cô sát cánh cùng thập tam hoàng tử trông coi hoàng lăng, từ vị trí thấp nhất leo lên đỉnh cao. Từ hoàng tử trông lăng trở thành tân đế của một quốc gia. Từng là sao chổi giáng trần, Sài Ngọc Bình đã nhảy vọt trở thành một vị hoàng hậu. Đứng ở trên cao nhìn xuống những người từng là cố nhân của mình. ] - Những đoạn ở giữa là về điều kiện sống gian nan của Sài Ngọc Bình, và sau khi đến hoàng lăng thì cô gặp được đủ loại người. Đoạn cuối là sau khi lên được đỉnh cao, cô đã vả mặt bà mẹ kế, các dì, các em trai, em gái, xem như là để trút cơn giận thay cho chính mình ngày xưa. Trước cốt truyện như vậy, Xuân Miên nghiêng đầu. Tóc mái có chút dài, đã che khuất một bên mắt. Cô nhẹ nhàng thổi một cái, trong lòng từ từ cân nhắc. Sài Ngọc Bình cả đời đã quá đỗi viên mãn rồi, nên khả năng cô nhập vào thân xác này không cao. Vậy, có khi nào cô sẽ là bà mẹ kế, các em trai, em gái từng bị cô ấy vả mặt không? Hay là người cha tệ bạc, hay bà nội? Thậm chí là người mẹ chết vì khó sinh kia? Xuân Miên đoán không ít, nhưng thôi, cứ mở cửa rồi tính. Suy nghĩ một lát, Xuân Miên vặn tay nắm cửa. Rầm! Xuân Miên phản ứng cực nhanh, lùi về sau, sau đó nghe thấy một tiếng động lớn ở cửa. Nhìn kỹ, một mũi tên cắm phập vào đó, vị trí mũi tên vẫn còn dính máu tươi. Ối! Chưa gì đã kịch tính thế rồi à? Mũi tên vừa rơi xuống đất, một cô gái yếu ớt bước vào. Trông cô không lớn tuổi, gương mặt vẫn còn nét trẻ con, chắc chỉ khoảng đôi mươi. Cô mặc một chiếc váy diêm dúa rườm rà, mái tóc tuy hơi rối nhưng lờ mờ vẫn thấy được búi tóc vân đỉnh được tạo kiểu cầu kỳ ngày xưa. Giờ đây, vị trí trâm cài vốn dĩ lại trống không, khiến búi tóc rời rạc, mang một vẻ đẹp hỗn độn.