Buổi triển lãm xe ở cổng trường, đến giữa trưa cuối cùng cũng kết thúc. Nhìn những chiếc siêu xe rời đi, nghĩ đến chuyện của Tô Diễn, có lẽ đã được giải quyết. Hoặc nói đúng hơn là các vị phụ huynh đã nhận được một câu trả lời hài lòng, nên mới chịu rời đi.
Trong số đó, thậm chí còn có cả phụ huynh của Mộc Nam Tùng.
Mộc Nam Tùng, chính là chàng nam phụ kiểu lốp dự phòng không oán không hối, dịu dàng sâu đậm,"nữ thần ngược tôi trăm ngàn lần, tôi đãi nữ thần như mối tình đầu" trong cốt truyện. Cậu ta cũng là một con cá trong ao của Việt Ninh Ca, tuy rằng vì tính cách dịu dàng mà rất được cô ưu ái. Nhưng cuối cùng người Việt Ninh Ca chọn là Trì Nhượng, chứ không phải cậu ta.
Dùng lời của Việt Ninh Ca mà nói, cô chỉ xem cậu ta như một người anh trai ấm áp. Từ nhỏ cô đã không có anh trai, nên vẫn luôn rất muốn có một người anh trai ấm áp thương yêu mình. Cô cũng không muốn vì chuyện yêu đương của mình mà mất đi người anh trai Mộc Nam Tùng này.
Sau đó, chàng nam phụ si tình đã làm lốp dự phòng đến già, không oán không hối, cảm động đất trời.
Từ góc độ của Xuân Miên mà xem, lý do Việt Ninh Ca cuối cùng không chọn Mộc Nam Tùng cũng rất đơn giản. Bởi vì so với nhà họ Trì, nhà họ Mộc tuy cũng được xem là hào môn, nhưng về đẳng cấp vẫn còn kém không ít.
Có cái tốt hơn, ai lại đi hạ thấp tiêu chuẩn của mình chứ?
-
Có lẽ vì chuyện của Tô Diễn đã thu hút sự chú ý của đám cá nên bên phía Xuân Miên tạm thời không có ai đến quấy rầy. Mấy nữ sinh ngày trước gây sự với cô, bây giờ nhìn thấy Xuân Miên đều phải đi đường vòng.
Không còn cách nào khác, bị cây lau nhà thọc vào miệng, cái mùi vị không thể tả nổi đó thật sự là vĩnh viễn khó quên. Bọn họ không bao giờ muốn trải nghiệm lại lần thứ hai. Hơn nữa, dù có không não đến đâu, sau khi bị Xuân Miên nói kháy một trận, trở về tụ lại với nhau nghiên cứu một phen, họ cũng hiểu ra rằng mình thật sự đã bị người ta giật dây, mà lại còn không chỉ một lần.
Bọn họ hợp sức cũng không đối phó nổi đám Lâm Hạ, nhưng họ có thể đối phó với lũ tay sai số một hay đám liếm cẩu bên dưới của những người này. Dù sao cũng là đám đó đã xúi giục họ ra tay. Bây giờ họ đã chịu thiệt ở chỗ Xuân Miên, quay sang bắt nạt kẻ khác, có gì không đúng chứ?
Thế là, mấy người trước đó bị Xuân Miên điểm mặt chỉ tên đã bị chặn trong nhà vệ sinh suốt ba ngày liền, hứng chịu đủ các màn dạy dỗ liên hoàn.
Đúng vậy, đám nữ sinh kia cũng đã học được cách dùng cây lau nhà để dạy dỗ người khác. Chỉ là lúc mới bắt đầu, chưa có kinh nghiệm, thường xuyên vừa đánh kẻ địch vừa vung cả mùi vị khó tả lên người mình. Dần dần rồi cũng thuận tay.
Ba ngày cũng đủ để chuyện của Tô Diễn trong trường lắng xuống. Vì hắn không xuất hiện nên độ hot trong trường về hắn cũng giảm đi rất nhanh. Chuyện trong trường vốn dĩ đã nhiều, rất nhanh sẽ có chuyện khác thu hút ánh mắt của đám học sinh.
Trong thời gian này, Xuân Miên cũng đã trải qua kỳ kiểm tra đầu tiên khi đến thế giới này.
Kiểm tra xong, cả người cô đều cảm thấy không ổn. Sau đó, cô lại càng điên cuồng đọc sách hơn. Cô phải dùng thời gian ngắn nhất để nắm vững các kiến thức, sau đó nhẹ nhàng không áp lực đối phó với các kỳ thi. Bây giờ đã là lớp mười hai, suy nghĩ của Xuân Miên cũng rất đơn giản, học hành cho tốt, thi đỗ vào một trường đại học không tồi. Đây là hy vọng của nguyên chủ, cũng là điều Xuân Miên muốn.
Điểm kiểm tra rất nhanh đã có.
Trình độ của Xuân Miên cũng không chênh lệch quá nhiều so với nguyên chủ. Nếu nhất định phải nói, có lẽ là do Xuân Miên nước đến chân mới nhảy, nên tốt hơn nguyên chủ một chút.
Thành tích của Chu Tử Thiền cũng ở mức trung bình. Sau khi nhìn thấy điểm, cô cũng chỉ thở dài một hơi. Lại nhìn sang Xuân Miên, cũng sàn sàn như mình, đều ở tầm trung, chẳng nói được ai tốt ai xấu.
"Ai, bài tập toán chưa viết, cho chép với, lười tính quá, đầu óc như hồ dán." Chu Tử Thiền lười làm tờ bài tập phát hôm qua, quay sang mượn vở.
Xuân Miên cũng không có ý ngăn cản, hào phóng cho cô mượn. Chu Tử Thiền ngại mấy bài giải lớn ở sau có quá nhiều số, chỉ chép vài bài đầu rồi trả lại.
Tiếp theo, là tiết Toán.
Chu Tử Thiền: [... ]
Mấy ngày liền gió êm sóng lặng, Xuân Miên vẫn luôn âm thầm quan sát.
Vì đám cá gần đây đang tập trung vào Tô Diễn nên có hơi lạnh nhạt với Việt Ninh Ca. Thật ra cũng không hẳn là lạnh nhạt, chỉ là bọn họ muốn hành động bí mật, không muốn để Việt Ninh Ca biết. Rốt cuộc, trong mắt họ, Việt Ninh Ca là tiểu thiên thần trong sáng nhất, không thích hợp để biết những chuyện này.
Nguyên bản, đám người này chỉ hận không thể mỗi ngày thay phiên nhau làm sứ giả hộ hoa, lúc nào cũng muốn đưa Việt Ninh Ca về tận giường. Nhưng hai ngày gần đây lại sơ suất rất nhiều, thậm chí vì trong lòng còn đang bận tâm chuyện khác nên lúc đưa Việt Ninh Ca về nhà đều có vài phần lơ đãng.
Thế là, Xuân Miên đã chớp được cơ hội.
Tối hôm nay, đến lượt Lâm Hạ đưa Việt Ninh Ca về nhà. Đám cá cũng đã lên kế hoạch đi xử lý Tô Diễn vào tối nay.
Mấy ngày nay cuộc sống của Tô Diễn không dễ chịu gì. Nếu không phải nhà còn có chút gia thế, e rằng bây giờ hắn đã ở trong tù chờ ăn cơm. Nhưng vì quan hệ của gia đình, gần đây cảnh sát vẫn đang trong quá trình điều tra. Họ cũng hy vọng có thể thu thập thêm nhiều bằng chứng hơn, tranh thủ giáng một đòn chí mạng, không cho Tô Diễn có cơ hội vào rồi lại ra.
Tô Diễn ở nhà mấy ngày, càng ở càng phiền muộn. Tối hôm nay, hắn đã hẹn một cô em, chuẩn bị đến khách sạn vui vẻ. Hắn cảm thấy mình ngụy trang kín mít, chắc sẽ không bị ai nhận ra. Hơn nữa, chuyện cũng đã qua mấy ngày, độ hot không còn như lúc đầu, chắc sẽ không có ai lúc nào cũng nhìn chằm chằm hắn. Vì vậy, sau mấy ngày ở ẩn, Tô Diễn quyết định ra ngoài.