Bà hơi do dự, nhưng rồi nghĩ lại, Tống phu nhân đã biết tài nghệ của Xuân Miên rồi thì biết thêm chút nữa cũng chẳng sao.
Càng nhiều người biết đến tài năng của Xuân Miên thì cuộc sống của cô ấy càng dễ thở hơn.
Nghĩ thông suốt, Kính Vương phi cười nói: "Lại phải làm phiền nương tử rồi. Chẳng là chậu hoa hôm trước ta mang về, viện này cũng đòi, viện kia cũng xin, thật sự không đủ chia. Nên hôm nay ta mặt dày đến hỏi xem nương tử còn chậu nào nữa không?"
"Được Vương phi yêu thích là niềm vui của ta. Vương phi đợi một chút, ta vào lấy ngay." Xuân Miên đương nhiên đã chuẩn bị sẵn khá nhiều, thậm chí còn tặng cho các đạo cô trong quán không ít.
Vì Xuân Miên cần giữ lại một ít để dự phòng nên một số tiểu đạo cô vẫn đang phải xếp hàng chờ đến lượt.
Xuân Miên nhanh chóng quay lại. Tất nhiên không thể nhất bên trọng nhất bên khinh, Tống phu nhân đang nhìn chằm chằm thế kia, nên cô ôm hẳn hai chậu ra.
Vừa đến gần, hương thơm ngào ngạt tỏa ra khiến mắt Tống phu nhân sáng rực lên. Bà cảm thấy đây chắc chắn là thứ tốt.
Quan trọng nhất là chậu hoa này trông quá tinh xảo và tươi tắn!
Tống phủ có người chuyên chăm sóc hoa, nhưng đa phần hoa nở rất ngắn ngày. Thế nên phần lớn thời gian Tống phu nhân chỉ được ngắm chậu cây xanh rì chứ ít khi thấy hoa nở rộ!
Giờ nhìn thấy một chậu hoa nở đẹp như tranh vẽ thế này, bà đương nhiên vô cùng kinh hỉ.
Đến khi nghe Xuân Miên giải thích rằng đây là hoa giả khắc gỗ, hương thơm là do hương liệu bên trong tỏa ra, Tống phu nhân đơ người.
Tống phu nhân: [?]
Vậy ra đây là kỹ thuật điêu khắc gỗ đỉnh cao đến mức có thể lấy giả đánh tráo sao?
Nếu Xuân Miên không nói toạc ra, bà thật sự tin sái cổ đây là hoa thật!
Tống phu nhân cảm thấy hôm nay mình mặt dày bám theo Kính Vương phi quả là quyết định sáng suốt nhất đời!
-
Nhìn hai vị phu nhân mỗi người ôm một chậu hoa, mặt mày hớn hở, Xuân Miên suy nghĩ một chút rồi lấy ra hai chiếc hộp nhỏ vốn được đặt khuất dưới chậu hoa.
"Được phu nhân và Vương phi ưu ái, Cẩm Nương vô cùng cảm kích. Đây là chút tâm ý nhỏ, mong hai vị đừng chê." Xuân Miên đưa cho mỗi người một hộp.
Bên trong là mẻ xà phòng thơm đầu tiên Xuân Miên chế tạo thành công.
Mỗi hộp có sáu bánh, chia làm hai mùi hương: hoa cúc và hoa sen. Mùi hương đều rất thanh nhã, khả năng tẩy rửa cực tốt lại còn dưỡng da mềm mịn. Công dụng thần kỳ này phải dùng lâu dài mới cảm nhận hết được.
Nghe Xuân Miên giới thiệu công dụng, mắt hai vị phu nhân sáng rực lên như sao trời.
Tuy bình thường họ vẫn dùng bột đậu để tắm rửa, rửa mặt, nhưng so với những bánh xà phòng thơm tinh xảo, sờ vào mát rượi này thì bột đậu trông cứ như... cám lợn vậy!
Hai người đương nhiên lại rối rít cảm ơn. Tống phu nhân lúc nãy đã tặng quà rồi, giờ không tiện đưa thêm ngay tại chỗ, bèn tính toán trong lòng lát nữa sẽ sai người mang thêm lễ vật đến bù.
Nếu không được thì bà đành mặt dày đến xin xỏ thêm vậy.
Chỉ là bà thường xuyên ra ngoài dễ gây chú ý, người ta tò mò hỏi han thì biết trả lời sao đây?
Kính Vương phi nãy giờ chưa tặng gì. Bà vốn định nhân lúc Xuân Miên đang gặp khó khăn thì giúp đỡ một tay, giờ lại nhận quà của Xuân Miên thì càng không thể chiếm tiện nghi được.
Thế nên, ngay từ sáng sớm bà đã sai tỳ nữ chuẩn bị sẵn hộp quà rồi.
Sau một hồi đẩy đưa khách sáo, Xuân Miên cũng vui vẻ nhận lấy.
Lại tiếp tục bồi hai vị phu nhân dùng cơm chay đạm bạc tại đạo quán, Xuân Miên mới tiễn hai vị Thần Tài xuống núi.
Phải nói rằng buổi gặp gỡ hôm nay cả ba bên đều vô cùng hài lòng.
Tiễn khách xong xuôi, Xuân Miên quay về phòng, mở hai hộp quà vừa nhận được ra xem.
Hộp của Tống phu nhân cầm rất nhẹ tay, Xuân Miên đoán ngay là ngân phiếu.
Mở ra xem, quả nhiên không sai.
Vừa ra tay đã là hai ngàn lượng bạc trắng, đủ thấy sự xa hoa của Tống phủ, và tất nhiên là cả thành ý của Tĩnh phi nương nương nữa.
Nguyên chủ trước kia hay nghe Trình Bắc Nghĩa kể chuyện triều chính nên cũng biết Tĩnh phi tuổi còn trẻ, tính tình ham chơi, lại được Hoàng đế sủng ái nên rất thích sưu tầm mấy món đồ chơi lạ mắt.
Kính Vương phi cũng hào phóng không kém. Ngoài hai ngàn lượng ngân phiếu, có lẽ sợ Xuân Miên không có bạc lẻ chi tiêu nên bà còn chu đáo để thêm một trăm lượng bạc vụn.
Trước đây trong tay không có tiền, Xuân Miên cũng ngại không dám bày tỏ lòng thành với Vi Lộ quan chủ.
Giờ tiền bạc rủng rỉnh, Xuân Miên hào phóng trích ngay hai ngàn lượng đem tặng cho quan chủ.
Vi Lộ quan chủ ban đầu còn ngượng ngùng từ chối.
Nhưng Xuân Miên đã có lý do chính đáng: "Quan chủ cứ coi như đây là tiền đúc tượng vàng cho các vị Tôn thần, với lại ta ở đây lâu như vậy cũng nên đóng góp chút tiền công đức chứ."
Vừa nghe đến việc đúc tượng vàng cho Tôn thần, Vi Lộ quan chủ lập tức đổi thái độ: Thí chủ đưa bao nhiêu bần đạo cũng dám nhận hết!
Hai người vui vẻ hoàn tất giao dịch tài chính, sau đó quan chủ huy động toàn bộ lực lượng tiểu đạo cô đến giúp Xuân Miên một tay.
Xuân Miên vừa làm xong mẻ xà phòng mới, đang cần người cắt bánh và phơi khô.
Có thêm nhân lực hỗ trợ, hiệu suất công việc tăng lên đáng kể.
Đương nhiên Xuân Miên không để ai làm không công. Cô tặng mỗi người một bánh xà phòng thơm từ mẻ trước.
Đám tiểu đạo cô hí hửng ôm xà phòng về phòng, túm năm tụm ba bàn tán sôi nổi, người này đòi kỳ lưng cho người kia, người kia đòi rửa tay cho người nọ.
Tóm lại, tối hôm đó đạo quán nhộn nhịp hẳn lên, gần như tất cả đạo cô đều rủ nhau đi tắm...
Cảnh tượng này mà gộp lại thì... ừm, cũng khá là kích thích đấy.