Bà Ngụy nghe xong mặt liền đen lại: "Ở nhà thì vẫn bình thường, vừa mới gả đến nhà họ Cao một chuyến đã biến thành lực sĩ? Nhà họ Cao đúng là không phải thứ tốt đẹp gì, tao phỉ nhổ, tao..."
Không kìm được, bà Ngụy đứng ngay giữa ruộng nhà mình mà hùng hổ chửi rủa. Ông Ngụy bị vợ đột ngột đổi sắc mặt làm cho giật mình lùi lại một bước. Ngược lại, Ngụy Thục Hương ở bên cạnh nghe thấy lại cảm thấy rất có lý, sau đó liền tham gia vào "trận doanh" của mẹ. Hai mẹ con cứ thế ở bên kia chửi rủa, ông Ngụy chỉ cảm thấy thái dương mình giật thình thịch, đau buốt.
-
Xuân Miên ở nhà đương nhiên không thể biết được những chuyện này. Cô đang dạy cho Ngụy Khải Hải.
Cách dạy người của Xuân Miên không giống ông nội Ngụy, không theo từng bước một mà rất tùy hứng, nghĩ đến đâu nói đến đó. Ông nội Ngụy đã từng dạy Ngụy Khải Hải nhưng hiệu quả không rõ rệt. Điều này cho thấy hai vấn đề: hoặc là Ngụy Khải Hải không đủ năng khiếu, hoặc là phương pháp không phù hợp.
"Tuy mình thấy Ngụy Khải Hải trông không được thông minh cho lắm, nhưng cứ thử điều chỉnh phương pháp xem sao."
Nếu thật sự không được, vậy thì đành ngoan ngoãn làm một chân chạy vặt học việc vậy.
Chỉ một buổi chiều cũng đủ để Xuân Miên biết Ngụy Khải Hải rốt cuộc thuộc loại nào. Sự thật chứng minh, cho dù đã thay đổi vài phương pháp, Ngụy Khải Hải trông vẫn không được thông minh cho lắm. Thiên phú đã như vậy, Xuân Miên lại còn có nhiệm vụ cần hoàn thành, thật sự không có đủ kiên nhẫn để ở đây mài giũa một người trẻ tuổi. Vì vậy, vẫn là để cậu ta chạy vặt cho mình thôi. Cùng lắm thì sau này mình thành công rồi sẽ quan tâm đến cậu ta nhiều hơn.
-
Trong thôn không có chuyện gì náo nhiệt, hoạt động giải trí cũng chỉ có radio và tivi. Hai thứ này không phải nhà nào cũng có. Cả thôn có tổng cộng hai chiếc tivi, một chiếc ở nhà trưởng thôn, chiếc còn lại ở nhà đồ tể. Dù nhà họ Ngụy điều kiện không tồi, nhưng bên dưới còn ba đứa trẻ chưa lập gia đình, ông Ngụy không đời nào mua những món đồ xa xỉ như tivi. Cùng lắm là bọn trẻ con kéo đến nhà trưởng thôn xem ké. Mùa hè, trưởng thôn hào phóng một chút thì sẽ dọn tivi ra sân cho cả làng cùng xem.
Bởi vì hoạt động giải trí không nhiều nên chuyện Xuân Miên vác về một con lợn rừng đã được cả thôn truyền tai nhau suốt nửa tháng, nhiệt độ mới dần dần hạ xuống.
Cuối tháng chín, sự nghiệp rượu thuốc của Xuân Miên cuối cùng cũng bắt đầu. Sau lần chưng cất thứ hai, cô để lại cho gia đình mười cân rượu trắng nồng độ cao, lại tự mình chưng cất nhiều lần ra một chai cồn nhỏ, số còn lại đều dùng để ngâm các loại rượu thuốc. Mỗi khi nhìn thấy Xuân Miên loay hoay với đám rượu thuốc, bà Ngụy lại cảm thấy ngực mình đau nhói.
Số rượu trắng Xuân Miên cố ý để lại, ông Ngụy cũng không giữ uống một mình mà chia cho các anh em mỗi người một ít. Anh em thân thiết cũng phải có qua có lại, nên mấy nhà cũng mang biếu lại vài thứ.
Đợi vụ thu hoạch kết thúc, cải thảo được gieo, lương thực cho mùa đông cũng đã trồng xong, người trong thôn bắt đầu dần dần nhàn rỗi. Vào tháng mười một, thời tiết cũng càng lúc càng lạnh hơn. Tuy thôn Tiểu Oa trong tình hình bình thường sẽ không có tuyết rơi, nhưng mùa đông lạnh lên cũng là lạnh thật sự. Mặt đất sẽ đóng một lớp băng mỏng, lúc đi đường nếu không cẩn thận sẽ rất dễ trượt chân.
Hôm nay, khi Xuân Miên đang ở trong nhà bào chế thuốc mỡ thì nghe thấy gian ngoài có động tĩnh.
"Chị, chị, chị, chị, chị..." Xuân Miên còn chưa kịp đi ra xem, Ngụy Khải Hải đã tất tả chạy vào, giọng hốt hoảng kêu lên: "Nhanh, nhanh lên! Chú ba bị ngã từ trên núi xuống rồi!"
Nghe chuyện liên quan đến chú ba, Xuân Miên vội dừng công việc đang làm, sau đó từ trên tủ của mình lấy ra vài loại thuốc mỡ, lại cầm thêm một chai rượu thuốc, cất cả vào hòm gỗ nhỏ rồi vội vã đi ra ngoài. Cô vừa ra khỏi phòng, chú ba Ngụy đã được người ta khiêng vào.
"Thục Mai à, con xem chú ba của con thế nào, có chữa được không. Nếu không được thì chúng ta phải nhanh chóng tìm cách đưa đến bệnh viện." Ông Ngụy xông vào trước nhất, người có chút lấm lem nhưng thần sắc vẫn còn bình tĩnh.
Sau lưng ông Ngụy, một đám anh em họ đang khiêng một người bê bết máu.
"Trước tiên cứ đặt lên giường đất đã." Xuân Miên ra hiệu cho mọi người khiêng chú ba Ngụy vào gian phòng phía đông.
Đợi gạt mọi người ra, Xuân Miên lúc này mới nhìn rõ, chú ba Ngụy lần này ngã quả thật không nhẹ chút nào. Nửa người đều đầm đìa máu, nửa bên mặt cũng toàn là máu. Người ông cực kỳ lấm lem, vừa dính cỏ khô, vừa có vệt nước.
Áo bông của chú ba Ngụy đã được cởi ra, chỉ còn lại lớp áo mỏng bên trong. Xuân Miên tiến đến, trước tiên đơn giản kiểm tra qua miệng vết thương, sau đó làm bộ làm tịch bắt mạch. Trên thực tế, Xuân Miên hiểu biết rất nhiều về thảo dược, nhưng kỹ năng bắt mạch thì hiện tại học vẫn chẳng ra gì. Tuy nhiên, cô có tinh thần lực, thứ này còn chuẩn xác hơn bắt mạch nhiều.
"Không bị thương nội tạng, nhưng gãy xương nghiêm trọng, cần phải nẹp lại. Đùi phải và cánh tay đều có nhiều vết trầy xước, có hai vết rách sâu đến thấy cả xương, những vết còn lại là vết thương nhỏ." Sau khi "bắt mạch", Xuân Miên nói sơ qua tình hình rồi bắt đầu cởi quần áo của chú ba Ngụy.
Bà Ngụy định tiến lên ngăn cản. Dù là chú ruột, nhưng dù sao nam nữ cũng khác biệt, vừa đến đã cởi quần áo người ta, trời ạ, thế này không được, không thể... Chỉ là, mạng người là trên hết, bà Ngụy cũng không phải người máu lạnh, cuối cùng chỉ có thể ôm ngực, quay mặt đi không nhìn nữa.
Vết thương trên người chú ba Ngụy quá nhiều, hơn nữa gần như toàn bộ phần thân bên phải đều có vết trầy xước, cần phải khử trùng, xử lý và bôi thuốc. Cuối cùng, ông bị cởi đến mức chỉ còn lại một mảnh vải che chỗ kín. Ông Ngụy nhìn mà cũng thấy không nỡ, thầm nghĩ: "Sau này không thể để Thục Mai tiếp nhận bệnh nhân nam được nữa."