Thế giới 21 - Chương 18: Cực hạn sinh tồn

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:50:10

Hai người kia nhận lệnh, ra dấu OK rồi lặng lẽ bò ra ngoài. Hai tên NPC chạy từ đầu này xe sang đầu kia, cùng lúc đó, nhóm Xuân Miên cũng đã âm thầm tiếp cận, không gây ra một tiếng động nào. [A a a a, quay đầu lại mau! Hai thằng ngu này, nói cho tao biết bọn này thuộc chủng tộc nào thế? Không có não à?] [Trùng Tộc chứ gì nữa?] [Lầu trên kiếm chuyện à? Cái bảng giới thiệu to đùng thế kia không thấy à? Ba chữ Bán Thú Nhân to lù lù kìa!] [Thế nên mới nói, thú nhân vẫn chỉ là thú nhân, đầu óc ngu si tứ chi phát triển!] [Nhất định phải thành công nhé!] - Khán giả còn sốt ruột hơn cả NPC, tiếc là tiếng gào thét của họ không thể truyền đến tai nhân vật trong game. Nhóm Xuân Miên lặng lẽ áp sát, nhắm thẳng vào gáy đối phương. Xuân Miên và Hứa Thiên đồng loạt bật dậy, tung đòn chặt mạnh vào gáy đối thủ. Chris và David cũng làm y hệt. Hai tên NPC đang định chạy tiếp thì lăn quay ra đất. NPC: "?" Cái quái gì thế này? Hai tên này hoàn toàn ngơ ngác, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Khi nằm sóng soài trên mặt đất, nhìn lên trần gara chằng chịt các loại ống dẫn, bọn chúng vẫn còn tự hỏi: Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Xuân Miên mặc kệ bọn chúng nghĩ gì, cô chỉ huy mọi người lột sạch đồ chiến đấu của NPC, sau đó trói gô chân tay lại. Tiếp theo, nhét cả hai vào gầm xe tải. Xử lý xong hai tên NPC! Hai tên này không cử động được nữa, chẳng mấy chốc sẽ bị hệ thống cho "đăng xuất". Giải quyết xong xuôi, nhóm Xuân Miên lại lặng lẽ mò mẫm tiến về phía trước. [Mẹ ơi, bọn họ làm được thật kìa?] [Bán Thú Nhân đúng là mất mặt, đụ má, chúng mày làm cái trò gì thế?] [Chỉ thế thôi á? Thế thôi á?] [Chắc là nhường đấy nhỉ?] [Thừa nhận người khác giỏi hơn mình khó thế sao?] - Khu bình luận lại nổ ra tranh cãi, kéo theo một đợt donate mới, nhưng số tiền không nhiều lắm. Nhóm Xuân Miên không phải lúc nào cũng gặp may. Sau khi đổi địa điểm phục kích không lâu, họ bị bốn tên NPC đồng loạt phát hiện và truy đuổi. Bốn tên NPC lận đấy! Một chọi một thì khó mà quật ngã được bọn chúng. Hơn nữa lại là đối đầu trực diện thì càng khó đánh! Thế nên, nghĩ nhiều vô ích, chạy trước đã! Bốn người không dám tách ra chạy, vì nếu tách ra thì NPC cũng sẽ chia nhau đuổi theo, lúc đó tình thế lại thành một chọi một, rất bất lợi. Chạy cùng nhau ít nhất còn có một đường sống! Cùng lắm thì khô máu luôn! Bốn người chạy vòng vèo khắp cái gara ngầm, luồn lách qua đủ loại chướng ngại vật. Chạy mãi chạy mãi, họ lại vô tình làm một tên NPC chóng mặt đến mức phải dừng lại nghỉ. Tên này không chịu nổi kiểu chạy vòng vo tam quốc như thế nên đành dừng lại điều chỉnh trạng thái. Xuân Miên nhìn thấy cảnh này qua kính chiếu hậu của một chiếc xe, đôi mắt cô bỗng sáng rực lên. Ánh sáng trong mắt cô lúc này quá mãnh liệt, đến mức khán giả xem livestream cũng nhận ra rõ ràng. [Không biết tại sao nhưng tôi có cảm giác cô em này sắp gây chuyện rồi!] [Đừng quên nha các bạn trẻ, cô em này không phải dạng vừa đâu!] [Tôi có linh cảm số phận của ba tên NPC kia cũng sắp giống hai tên Bán Thú Nhân lúc nãy rồi!] - Thấy ánh mắt của Xuân Miên, khán giả đua nhau đồn đoán. Thực tế thì Xuân Miên đúng là muốn "gây chuyện" thật! Một chọi một thì chúng ta không chắc thắng, nhưng bốn đánh ba thì hoàn toàn có cửa ăn. Cứ chạy mãi thế này cũng không phải cách, còn hơn ba tiếng nữa cơ mà. Thế nên, quay xe thôi! Chọn đối đầu trực diện! Nói là bốn đánh ba, nhưng đối đầu trực diện chưa chắc đã chiếm được lợi thế hoàn toàn. Thế nên ngay khi quyết định "làm gỏi" bọn chúng, Xuân Miên đã ra hiệu cho đồng đội bằng một loạt thủ thế, ý bảo: Bọc đánh! Từ hai hướng khác nhau, bao vây ba tên NPC rồi mới tấn công trực diện. Đừng có múa may quay cuồng làm gì cho mất thời gian, dồn lực một đợt quật ngã chúng luôn! Mọi người hiểu ý Xuân Miên. Vừa nghe thấy tín hiệu tấn công, tất cả đồng loạt lao lên! Ba tên NPC có nằm mơ cũng không ngờ đám người chơi này không những không chạy trốn mà còn dám quay lại khô máu với mình. Dũng khí đáng khen đấy! Nhưng không biết thực lực thế nào? Thực lực thế nào ư? Hai phút sau, ba tên NPC nằm chỏng chơ nhìn trần gara, trong đầu vẫn còn luẩn quẩn câu hỏi: Tại sao mình lại bị lột sạch đồ và trói gô thế này? Chuyện này không khoa học tí nào! Thể lực bọn chúng đều đạt cấp A. Tuy so với các đại lão hàng đầu thì chỉ là "gà mờ", nhưng so với đám người Trái Đất yếu nhớt này thì bọn chúng phải chiếm ưu thế tuyệt đối chứ! Tại sao cuối cùng kẻ bị đo ván lại là mình? Ba tên NPC nghĩ mãi không ra. Tiếc là chẳng ai cho chúng cơ hội để suy ngẫm thêm. Rất nhanh, nhóm Xuân Miên tìm được một chiếc xe gầm cao, nhét cả ba tên vào đó. Phải giấu kỹ để đồng bọn của chúng không tìm thấy mà giải cứu, chờ đến khi chúng tự động "đăng xuất" khỏi game. Đúng một giờ sáng, số lượng NPC còn lại trong game là 16 tên. Ngoài 5 tên bị nhóm Xuân Miên hạ gục, tên bị quay như chong chóng lúc trước cũng chịu không nổi nhiệt, đã tự động rời khỏi cuộc chơi. 10 người chơi đấu với 16 NPC, nếu mọi người đoàn kết lại thì việc tiễn vong đám NPC này dễ như trở bàn tay! Dù sao NPC cũng hoạt động riêng lẻ hoặc theo nhóm nhỏ, trường hợp đụng độ cùng lúc 4 tên NPC là rất hiếm. Tiếc là chạy suốt chặng đường dài mà Xuân Miên chẳng gặp được ai. Không biết do gara quá lớn hay do mọi người trốn kỹ quá. Xuân Miên cũng không muốn lãng phí tinh thần lực để dò quét, chỉ dùng mắt thường quan sát. Dù thị lực của cô rất tốt nhưng vẫn không thấy bóng dáng ai.