Có lẽ cũng vì thế mà một kẻ xuất thân bần hàn, không thân thế như Trình Bắc Nghĩa mới có cửa leo lên chức Thượng thư Công Bộ.
"Oa oa oa, bất ngờ quá đi mất! Vậy Cẩm Nương ơi, ta có thể đặt làm riêng không? Ta muốn đặt nhiều nhiều một chút, mười cái khóa Lỗ Ban, rồi cả ghế Lỗ Ban, cửu liên hoàn nữa... À đúng rồi, còn món gì hay ho nữa không?" Trì Dương nghe Xuân Miên xác nhận thì mừng như bắt được vàng, không kìm được sự phấn khích.
Vừa nói, nàng vừa luống cuống lục lọi trong ngực áo, trong tay áo để tìm tiền. Nhìn cái điệu bộ là biết định móc hầu bao trả tiền ngay và luôn.
Nhưng cái Xuân Miên cần lúc này là nhân mạch, là sự trợ lực từ các mối quan hệ, tiền bạc có thể xếp xuống hàng thứ yếu.
Vì thế, cô mỉm cười ngăn hành động của Trì Dương lại, nhẹ nhàng nói: "Nếu Quận chúa thích thì cứ nói một tiếng là được. Ta và Quận chúa gặp nhau âu cũng là cái duyên, coi như đây là quà gặp mặt ta tặng Quận chúa."
"Thế không được! Chuyện nào ra chuyện đó. Cho dù chúng ta là bạn bè thì cũng không có lý nào ta lại lấy không đồ của bạn. Có qua có lại mới toại lòng nhau, tình nghĩa mới bền lâu được. Nếu ta chỉ biết nhận mà không biết cho thì ta thành loại người gì chứ?" Trì Dương tuy còn nhỏ nhưng hiểu chuyện vô cùng. Nàng biết Xuân Miên đang gặp khó khăn, phải ăn nhờ ở đậu nơi cửa Phật, mọi chi tiêu đều phải tự mình xoay sở.
Nàng đời nào nỡ lòng lấy không công sức của Xuân Miên. Nhưng đang định đưa tiền thì lại nghe Xuân Miên nói vậy, nàng chợt nghĩ việc đưa tiền mặt trực tiếp có vẻ hơi thô thiển, thiếu tế nhị.
Nghĩ ngợi một chút, Trì Dương rụt tay về, rồi dứt khoát đưa tay lên đầu... gỡ trang sức xuống.
Đám tỳ nữ đứng sau: "!!!"
Quận chúa ơi! Dừng tay! Mau dừng tay lại!!!
Người đang ở ngoài đường đấy, làm ơn giữ chút hình tượng đi mà!
Cũng may Trì Dương quận chúa vẫn còn chút lý trí sót lại, nàng chỉ tháo một cây trâm ngọc nạm vàng và một chiếc trâm cài bộ diêu hình hoa hải đường bằng vàng ròng nạm đá quý.
Cầm hai món trang sức trên tay, Trì Dương bỗng khựng lại khi nhìn thấy bông hoa hải đường.
Hôm nay ra cửa vội quá, tâm trí nàng lại để đâu đâu nên không để ý tỳ nữ cài cái gì lên đầu mình.
"Hải đường" dạo gần đây không phải là từ ngữ hay ho gì cho cam, nhất là khi cả kinh thành đang lưu truyền câu thơ châm biếm về loài hoa này.
Đám tỳ nữ này thật là, về nhà phải giáo huấn lại một trận mới được!
"Tỷ có để ý chuyện hoa hải đường không?" Trì Dương quận chúa sợ Xuân Miên chạnh lòng nên ướm hỏi trước một câu.
Nếu Xuân Miên không thích, nàng sẵn sàng tháo luôn cái vòng tay ngọc quý giá xuống để thay thế.
"Hoa cỏ vô tội mà." Xuân Miên đương nhiên hiểu Trì Dương đang nghĩ đến bài thơ châm biếm kia.
Thực tế thì hoa hải đường có tội tình gì đâu.
Hơn nữa, chiếc trâm bộ diêu trên tay Trì Dương có chất lượng cực phẩm, tinh xảo vô cùng. Tuy Xuân Miên cần nhân mạch hơn, nhưng nếu có một vị "Đồng tử tống tài" cứ nằng nặc đòi tặng quà đắt tiền thì cô cũng chẳng dại gì mà từ chối.
Đồ tốt thì cứ ưu tiên nhận cái đã!
-
Nghe Xuân Miên nói hoa hải đường vô tội, Trì Dương quận chúa cười tít mắt đồng tình: "Đúng quá đi mất! Hoa đẹp thế này cơ mà, chỉ là bị người ta mượn để châm biếm thôi, sao lại đổ vạ lây cho nó chứ?"
Biết Xuân Miên không câu nệ tiểu tiết, Trì Dương quận chúa gói ghém hai món trang sức vào khăn tay rồi đưa cho cô: "Cẩm Nương, lần đầu gặp mặt, chút tâm ý nhỏ, tỷ đừng chê nhé."
"Quận chúa đã có lòng thì ta xin nhận." Xuân Miên cũng không khách sáo, dù sao sớm muộn gì cũng phải nhận thôi. Với tính cách hào sảng của Trì Dương, chắc chắn cô bé sẽ không chịu đứng đây đôi co cả buổi chỉ vì vài món đồ cỏn con này.
Thế nên, Xuân Miên nhận lấy một cách thoải mái, rồi mỉm cười nói: "Trong phòng ta còn một số món hay ho khác, Quận chúa đợi một lát, ta đi lấy rồi quay lại ngay."
Vừa nghe Xuân Miên bảo còn đồ chơi khác, mắt Trì Dương quận chúa lại sáng rực lên như đèn pha.
Tuy nhiên, giáo dưỡng của nàng cũng rất tốt. Chưa được sự cho phép của chủ nhân, nàng vẫn chưa dám động tay vào cái khóa Lỗ Ban kia, chỉ dám liếc mắt hau háu nhìn nó không rời.
"Quận chúa cứ chơi thử cái này trước đi, ta vào rồi ra ngay." Xuân Miên ra hiệu cho Trì Dương cứ tự nhiên, rồi quay người vào phòng.
Ngoài khóa Lỗ Ban và ghế Lỗ Ban, Xuân Miên còn chuẩn bị sẵn một số món đồ chơi trí tuệ khác.
Ví dụ như cầu Lỗ Ban, lồng nhốt hạt châu, khóa 24 thanh...
Từ kết cấu mộng và lỗ mộng, cô có thể biến tấu ra cả ngàn thứ hay ho!
Chỉ cần đầu óc nảy số nhanh thì đến cụ tổ Lỗ Ban sống lại cũng không múa tay nhanh bằng cô!
Nhưng mà làm ra cái gì thì còn phải tùy hứng.
Những món đồ này đều là đồ chơi trí tuệ nhỏ gọn, tinh xảo, rất thích hợp để các thiếu nữ khuê các giết thời gian.
Xuân Miên nhanh chóng quay lại, trên tay ôm một chiếc hộp khá lớn.
Trì Dương đang mân mê cái khóa trên tay, vừa thấy cái hộp to đùng kia, hai mắt lại càng thêm lấp lánh.
Một tay vẫn giữ khư khư cái khóa, tay kia xách váy chạy lon ton đến trước mặt Xuân Miên: "Cho ta xem với, cho ta xem với! Cẩm Nương, tỷ giấu nhiều hàng tốt thế!"
Đã trao đổi quà gặp mặt thì coi như là bạn bè thân thiết rồi, Trì Dương quận chúa lúc này chẳng còn chút khách sáo nào nữa!
Xuân Miên cười tủm tỉm đưa hộp cho đối phương: "Lần đầu gặp mặt, mong Quận chúa đừng chê quà mọn."