Hoặc cũng có thể không phải nhân tính gì cả, bọn chúng chỉ sợ con mồi chết quá nhanh thì chẳng còn gì để xem nữa thôi.
Rốt cuộc phải chạy đủ 12 tiếng đồng hồ cơ mà. Nếu mới chạy được 4 tiếng đã kiệt sức nằm lăn ra đấy thì mấy tiếng sau khán giả xem cái gì? Xem không khí à?
Khi khán giả xem livestream và donate, hệ thống sẽ được chia hoa hồng!
Đây cũng là nguồn thu nhập của bọn chúng. Nếu trò chơi quá nhàm chán, không thu hút được người xem thì sẽ không kiếm được tiền, trò chơi cũng khó mà duy trì tiếp.
Vì thế, trò chơi được chia làm ba hiệp, tương ứng với mỗi lần thả NPC. Cứ sau 3 tiếng rưỡi, người chơi sẽ có nửa tiếng nghỉ ngơi.
Tất nhiên, sau khi nghỉ ngơi xong, họ sẽ phải đối mặt với một đợt NPC mới được thả vào. Đây chính là hiện thực tàn khốc!
Một giờ cuối cùng, cổng donate của khán giả sẽ đóng lại.
Nửa giờ cuối cùng, NPC sẽ rút lui, không còn truy sát nữa, người chơi bước vào thời gian nghỉ ngơi cuối cùng chờ kết thúc.
"Ôi thượng đế ơi, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi." David vừa nghe được nghỉ, cả người đổ ập ra sau, nằm vật ra sàn không muốn động đậy.
Dù đã uống thuốc trợ lực nhưng anh ta vẫn quá mệt mỏi. Cảm giác mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần này không phải cứ uống thuốc là bù đắp được ngay.
Tâm lý cũng cần được điều chỉnh lại.
"Đi nào, đây là cơ hội tốt, chúng ta đi tìm những người khác."
Hứa Thiên cảm thấy thời gian nghỉ giữa hiệp rất có lợi cho họ. Trước đó còn lo không biết tìm người ở đâu vì sợ NPC, nhưng giờ thì có thể thoải mái đi tìm rồi.
Xuân Miên nhanh nhẹn đứng dậy. David tuy mệt lả nhưng cũng không than vãn gì, cố gắng lê tấm thân nặng trịch đứng lên.
Ba người vừa đi vừa nghỉ, liên tục tìm kiếm tung tích các người chơi khác.
Người đầu tiên họ gặp không phải cô gái mà Xuân Miên muốn tìm, mà lại là cô nàng tóc vàng chạy nhanh như gió lúc đầu.
"Hi." Cô gái tóc vàng lúc này trông thê thảm vô cùng, trên mặt có một vệt máu dài, túi tiền cũng đã không cánh mà bay. Nhưng khi thấy nhóm Xuân Miên, cô ấy vẫn chủ động chào hỏi, tinh thần xem ra vẫn khá lạc quan.
Nhóm Xuân Miên cũng đáp lại, mọi người tranh thủ làm quen với nhau.
Cô gái tóc vàng tên là Chris, năm nay 27 tuổi. Cô ấy có gương mặt trẻ hơn tuổi thật khá nhiều, Xuân Miên lúc đầu còn tưởng cô ấy chỉ tầm 23,24 tuổi.
Sau màn chào hỏi, Hứa Thiên với vai trò "nhà ngoại giao" chủ động kể cho Chris nghe về kế hoạch lợi dụng BUG của họ.
"Chiêu này có dùng được không?" Chris không phải không muốn thử, chỉ cần thoát được ra ngoài thì cách gì cô cũng chơi, nhưng cô sợ chiêu này không hiệu quả.
Nên nghi ngờ cũng là điều dễ hiểu.
"Dù sao cũng phải thử một lần, ai dám chắc mình nhất định sẽ thoát được chứ?" Hứa Thiên cho rằng lợi dụng BUG nghe thì có vẻ không đáng tin, nhưng làm gì còn cách nào đáng tin hơn?
Không có. Đây là một cơ hội đáng để thử nghiệm. Nếu thành công, ít nhất có thể đảm bảo tất cả cùng rời khỏi trò chơi an toàn.
Nếu không được thì đành xem hệ thống phán quyết ra sao.
Dù cho họ không dùng BUG thì ai dám khẳng định mình chắc chắn sẽ nằm trong nhóm an toàn để được ra ngoài?
Hứa Thiên phân tích tình hình cho Chris nghe. Chris vuốt lại mái tóc vàng rối bời, quệt vệt máu trên mặt nhưng vì tay dính máu nên càng quệt càng bẩn.
Có lẽ do căng thẳng hoặc do thói quen khi suy nghĩ, cô cứ lau đi lau lại mãi. Cuối cùng, cô quay sang bên cạnh nhổ toẹt một bãi nước bọt: "Được, chúng ta thử xem!"
Vì chưa hiểu rõ phẩm hạnh của đối phương nên Chris tạm thời chưa được xếp vào danh sách đồng minh cốt cán, chỉ được coi là một người chơi bình thường tham gia kế hoạch.
Bốn người bắt đầu kết bạn đồng hành đi tìm những người chơi khác.
Gara ngầm rộng mênh mông bát ngát, đi mãi không thấy điểm cuối khiến người ta phát hoảng!
Sau khi gặp Chris, họ đi thêm gần mười phút nữa mới gặp được hai người.
Hai người này cũng chật vật không kém, nhưng một trong hai người vẫn giữ được túi tiền bên mình.
Túi tiền khá to, mục tiêu rất rõ ràng nên không thể giấu đi đâu được, chỉ có thể đeo khư khư trên người.
Túi tiền nằm trên người cô gái, chàng trai bên cạnh luôn có ý thức che chở cho cô.
"Là một cặp tình nhân sao?" Nhìn hai người họ, David đoán già đoán non về mối quan hệ.
Xuân Miên quan sát kỹ một lúc rồi lắc đầu: "Hai người họ có nét giống nhau đến bảy phần, khả năng là người thân ruột thịt cao hơn."
Trông họ giống anh em. Người đàn ông có chút dấu vết tuổi tác, chắc tầm 30 tuổi. Cô gái trẻ hơn, khoảng 23,24 tuổi.
Nhưng trước đây Xuân Miên từng phán đoán sai, nên cũng không dám khẳng định chắc chắn về thân phận của hai người.
Đối phương có lẽ không ngờ trong giờ nghỉ giải lao lại gặp người lạ.
Hai người vừa ngồi xuống nghỉ, thấy nhóm Xuân Miên liền bật dậy như lò xo.
Phải biết rằng trong trò chơi này, không chỉ NPC cướp của người chơi, mà người chơi cũng có thể cướp của nhau!
Trong tay đối phương còn một túi tiền nên đề phòng là chuyện bình thường.
"Đừng lo lắng, chúng tôi không có ác ý đâu, chỉ muốn tìm đồng đội thôi. Hiện giờ chúng tôi có bốn người, thêm hai bạn nữa là sáu, vậy chắc bên ngoài còn bốn người chưa tìm được. Chúng tôi muốn tập hợp mọi người lại để bàn về kế hoạch lợi dụng BUG, xem thử liệu nhóm chúng ta có thể cùng nhau thoát khỏi đây an toàn hay không."
Hứa Thiên biết lúc này nói vòng vo tam quốc chỉ tốn thời gian và khiến đối phương thêm nghi ngờ.
Thế nên anh ta đi thẳng vào vấn đề, trình bày ngắn gọn về kế hoạch lợi dụng BUG.
Nghe xong, cô gái theo bản năng quay sang nhìn người đàn ông, còn người đàn ông thì nhíu mày suy tư.