Xuân Miên thầm nghĩ: "Thôi, từ từ tìm hiểu sau vậy, chuyện giới tính này cay mắt lắm, mình đừng nên nhìn bậy thì hơn."
Một người bạn vừa lên tiếng, những con khác cũng hùa theo.
"Đúng đó, đi làm một vố đi, tớ thấy cách đây không xa có một con cá mập Greenland đang ngủ đấy, hay là mình xử nó đi, tớ thèm gan của nó quá."
"Gan là thứ tốt, nhưng trước đó tớ có để ý một con hải cẩu nhỏ. Thịt của con này ngon lắm, vừa dày vừa béo, chỉ tội là nhỏ quá, không đủ cho tớ nhét kẽ răng."
"Hay là tụi mình đi săn cá voi Minke cũng được, con đó to, đủ chia."
Đám bạn đồng lứa cứ ríu rít không ngừng bên tai, có lẽ vì thấy Xuân Miên cứ mãi im lìm bất động nên một con trong số đó lại cất tiếng gọi: "Khải Hi, cậu sao thế? Tâm trạng không tốt à?"
Vì đã có hai con gọi cái tên này và đều nhắm về phía mình nên Xuân Miên có thể chắc chắn đó là tên của cô.
"Khải Hi."
Trong hầu hết các trường hợp, đây là tên của con trai phương Tây, cho nên mình...
"Chà, xem ra thế giới mạo hiểm này còn khắc nghiệt hơn mình tưởng, đến cả giới tính cũng không giữ được..."
Xuân Miên còn chưa kịp trả lời thì một người bạn khác đột nhiên cười hắc hắc một cách đầy ẩn ý: "Hiểu rồi, hiểu rồi! Khải Hi nhà ta vừa mới trưởng thành nên muốn làm chút chuyện kích thích đây mà, hắc hắc hắc! Hay là tụi mình ghé qua đàn của Elizabeth, hoặc đàn của Susan cũng được, tớ thấy mấy cô em bên đó để ý Khải Hi từ sáng sớm rồi."
"Này, đừng chỉ nói Khải Hi chứ, chẳng lẽ tụi mình không muốn thoát ế à?"
"Nói cũng đúng, tụi mình đều vừa mới trưởng thành cả thôi, cớ sao mỗi Khải Hi thoát ế được còn tụi mình thì không?"
"Cũng không thể nói vậy được, ai bảo Khải Hi nổi tiếng chứ. Cậu có giỏi thì cũng khiến đám con gái đó quấn lấy cậu đi."
"Thật ra không phải con gái cũng được mà, giới tính đâu cần phải cứng nhắc thế, cứ sảng khoái trước đã rồi tính sau."
"Đúng đúng, dù gì tụi mình cũng không sợ vác bụng bầu, quất một phát rồi chuồn thôi."
-
Cuộc trò chuyện đã bắt đầu bẻ lái sang những chủ đề nhạy cảm, còn Xuân Miên thì chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng quẫy đuôi một cái tạo nên những gợn sóng lăn tăn như để đáp lại đám bạn.
Vì hành động này của Xuân Miên, cộng thêm việc cả đám đang hăng say bàn về chủ đề "mới lớn" đầy kích thích nên trong chốc lát, chẳng ai để ý xem cô có nói chuyện hay không.
Nhân cơ hội đó, Xuân Miên tổng hợp lại những gì mình đã thấy và nghe được để xác định thân phận và hoàn cảnh hiện tại.
Mình là một con cá voi cọp đực vừa trưởng thành, tên Khải Hi, độ tuổi tương đương khoảng mười bốn, mười lăm tuổi ở người. Đám bạn xung quanh có lẽ là những người anh em họ hàng trong cùng một đàn.
"Khải Hi, sao cậu lại im re thế?"
"Lý do Khải Hi nổi tiếng là gì, mấy cậu không phân tích thử à? Còn không phải vì cậu ta biết giả bộ làm hoàng tử u sầu sao?"
"Vãi chưởng, cậu học được cả từ "u sầu" rồi cơ à?"
"Chứ sao, mấy hôm trước có đám người tới chụp ảnh tụi mình cứ lải nhải từ này. Tớ ngẫm một hồi cũng đoán ra ý nghĩa, chẳng phải chính là kiểu của Khải Hi sao, ngày thường thì câm như hến, sau đó lại chải chuốt cho mình trông thật bảnh bao."
-
Xuân Miên: "?"
"Khoan đã, một sinh vật biển như cá voi cọp thì làm cách nào để "chải chuốt cho bảnh bao" nhỉ? Chẳng phải đứa nào trông cũng na ná nhau sao?"
Xuân Miên ngớ người một lúc nhưng cũng nhanh chóng phản ứng lại, cô khẽ quẫy đuôi rồi lên tiếng: "Tớ đang nghĩ xem nên ăn gan cá mập, thịt hải cẩu hay thịt cá voi Minke đây. Món nào cũng ngon nên hơi khó chọn."
"Ô hô hô, Khải Hi của chúng ta biết đùa rồi kìa!"
"Hoàng tử u sầu hết u sầu rồi!"
"Thật ra thì gan cá mập ngon hơn!"
"Vậy thì đi xử con cá mập Greenland thôi."
"Nhưng thịt hải cẩu cũng ngon mà, nhất là phần bụng vừa dày vừa béo, ăn sướng miệng cực kỳ!"
"Vậy thì thịt hải cẩu đi!"
-
Phải công nhận, cá voi cọp đúng là loài lắm mồm của đại dương. Chỉ trong nháy mắt, tai Xuân Miên lại ong ong bởi những tiếng ríu rít không ngừng.
Cá voi cọp là loài rất chú trọng tinh thần đồng đội, vì thế mỗi khi đi săn, hoặc là cả đàn cùng xuất kích, hoặc là một nhóm nhỏ sẽ hợp tác với nhau.
Qua cuộc trò chuyện, Xuân Miên biết được nhóm của mình đều là những con đực vừa trưởng thành. Tít đằng xa kia là bà Roland, tộc trưởng của họ, một con cái lớn tuổi.
Cá voi cọp cái có thể sống tới trăm tuổi, nên một "bà ngoại" chưa đầy sáu mươi như Roland vẫn còn rất khỏe mạnh, hoạt động nhanh nhẹn và hiện vẫn là thủ lĩnh của cả đàn.
Xung quanh bà Roland là hầu hết những con cái trong đội, trong đó có cả mẹ của Xuân Miên. Vòng ngoài cùng là các cô con gái của họ và những con đực đã trưởng thành. Cả đàn tạm thời chưa có cá con nên sức chiến đấu vẫn rất mạnh.
Thấy đám trai trẻ choai choai muốn đi gây sự, những con cá voi cọp lớn tuổi khác cũng không can thiệp nhiều.
Trong đàn, những con đực có phận làm công ăn lương nên từ nhỏ đã phải học kỹ năng săn mồi. Lũ cá cái sẽ phối hợp cùng cả đội, nhưng nhiệm vụ vây bắt chính vẫn do phần lớn lũ cá đực đảm nhiệm.
Lúc này, các bậc trưởng bối chỉ nhìn theo đám trai trẻ bằng ánh mắt trìu mến, thỉnh thoảng còn cất giọng cổ vũ.
"Làm nó đi! Khải Hi!"
"Tiến Văn, xông lên!"
"Hà Luân, đừng có nhát gan!"
"Cát Ân, mày yếu thế à?"
-
Những lời thách thức vang lên từ phía sau, trong khi nhóm "trẻ trâu" gây sự đã từ từ bơi đi.
Đây là lần đầu tiên Xuân Miên làm sinh vật biển, nhưng có lẽ nhờ bản năng của giống loài nên cô thích nghi rất nhanh.
Các bà mẹ chỉ dõi theo từ xa vì biết lũ con trai sẽ không chạy mất đâu nên chẳng có gì phải lo lắng.
Tính cả Xuân Miên, tổng cộng có năm thành viên. Cả nhóm đã bàn bạc xong xuôi trước khi xuất phát: Xuân Miên và Tiến Văn một đội, Địch Phu và Cát Ân một đội, còn Hà Luân sẽ hoạt động độc lập.