Thế giới 19 - Chương 2: Sao trời lộng lẫy

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:45:09

Dù cốt truyện được tóm tắt khá mơ hồ, Xuân Miên vẫn tinh ý nhìn ra được vấn đề cốt lõi. Nếu nói Cố Bạch Tô lúc đầu thật sự rất nỗ lực, vì muốn nổi tiếng mà ngày nào cũng bán mạng lăn lộn ở các phim trường thì còn có lý, đáng khen. Nhưng từ khi có cái hệ thống "Hải vương" kia, nào là diễn xuất, nào là tài nguyên, rồi cả hình tượng đều được đạo cụ buff tận răng, cô ta thậm chí đã sớm quên mất lý tưởng nghệ thuật ban đầu của mình rồi... À, khoan đã, không đúng. Cô ta đâu có quên, vì mục tiêu ban đầu của người ta vốn chẳng phải là cống hiến hy sinh gì cho nghệ thuật cao cả, mà chỉ đơn giản là muốn nổi tiếng như cồn, muốn được vạn người tung hô thôi mà! Thế nên xét ra người ta có quên mục tiêu ban đầu đâu, cuối cùng chẳng phải đã nổi đình nổi đám, danh lợi song thu rồi còn gì. Chỉ là, nếu cuối truyện tác giả không "vẽ rắn thêm chân", thêm vào câu đánh giá sặc mùi đạo lý đó, có lẽ Xuân Miên cũng chẳng buồn cà khịa làm gì cho tốn nước bọt. Nhưng một khi đã viết đạo đức giả như vậy thì cô không thể nào nhịn được. Môn Chi Linh biết tính cô nên chẳng dám hó hé gì, chỉ đành trơ mắt ếch nhìn Xuân Miên vặn tay nắm cửa. Mở cửa xong, Xuân Miên lùi lại vài bước để chừa đủ không gian cho người đối diện bước ra. Ngay sau đó, một cô gái với thân hình gầy gò, ốm yếu đến mức đáng thương bước vào. Cô gái tuy đã gầy trơ xương, hốc hác nhưng vẫn có thể nhìn ra được những đường nét thanh tú, trước đây hẳn là một đại mỹ nhân rạng rỡ. Bởi lẽ, dù gầy gò ốm yếu đến thế, cô vẫn cố gắng trang điểm tinh xảo, che đi vẻ tiều tụy, dường như không muốn dọa người khác sợ. Sau khi bước vào, cô gái gật đầu chào Xuân Miên một cái lịch sự rồi mới từ từ, yếu ớt đưa ngón tay ra. Dù trên người chẳng còn chút sức lực nào, đứng cũng không vững, cô vẫn cố giữ dáng vẻ tao nhã, lưng thẳng, không hề đổi sang một tư thế thoải mái hơn để dễ chịu hơn, chứ đừng nói đến việc dựa dẫm vào cánh cửa như những người khác. Môn Chi Linh chứng kiến cảnh này thì cảm động đến rưng rưng nước mắt, thầm nghĩ cuối cùng cũng gặp được người có ý tứ, không còn ai dựa dẫm, đè đầu cưỡi cổ nó nữa! Hai ngón tay vừa chạm nhau, một dòng ký ức khổng lồ chứa đầy bi thương lập tức truyền thẳng vào đầu Xuân Miên. Cô gái vẫn đứng yên tại chỗ như một bức tượng điêu khắc buồn bã, đợi đến khi thấy Xuân Miên dường như đã tiếp nhận xong xuôi ký ức mới cất giọng khàn khàn, mệt mỏi: "Thật ra tôi không hiểu nổi, tại sao mình lại biến thành bộ dạng thảm hại thế này? Đây không phải là tôi, dù tôi rất thích, rất rất thích Cận Tinh Quân, nhưng điều kiện tiên quyết khi yêu anh ấy là phải biết tự tôn tự trọng, không được đánh mất chính mình. Thế nhưng..." Nói đến đây, cô gái cười khổ một tiếng, giữa hai hàng lông mày thanh tú vẫn còn vương nét u sầu không tan, có vẻ như cô thật sự nghĩ nát óc cũng không hiểu ra nguyên do. "Xin lỗi, tôi đã nói hơi nhiều những lời vô nghĩa. Thật ra tôi chỉ là không hiểu rõ nguyên nhân, lại sợ nếu được làm lại một lần nữa, mình vẫn sẽ đi vào vết xe đổ, trở thành một con người xa lạ, lụy tình như vậy, nên mới đến đây cầu xin sự giúp đỡ của cô. Lần này, tôi muốn làm một nhà tư bản vô cảm, lạnh lùng, chứ không phải vì Cận Tinh Quân, vì muốn chứng tỏ bản thân với anh ta mà cố tình đâm đầu vào giới giải trí đầy thị phi để tự hành hạ mình." "Đường quang không đi lại đâm quàng bụi rậm. Nhà tư bản đàng hoàng, quyền lực không làm, lại đi làm một nghệ sĩ quèn vô danh, chịu sự dè bỉu, đã thế còn sĩ diện không dựa dẫm vào gia đình, giờ nghĩ lại thấy thật nực cười và ngu ngốc." Cô gái thực sự rất hoang mang về quá khứ của mình, nói một hồi lại không nhịn được mà tự giễu cợt bản thân. Nhận ra mình đã than vãn hơi nhiều, cô gái vội chỉnh lại vẻ mặt, cười áy náy với Xuân Miên: "Xin lỗi, tôi lan man quá. Tóm lại, tôi chỉ muốn làm một nhà tư bản vô cảm, chỉ biết kiếm tiền, không muốn trở thành vật cản đáng ghét trên con đường tình yêu của Cận Tinh Quân và Cố Bạch Tô nữa. Họ yêu nhau thì mặc kệ họ, tôi sẽ chúc phúc, chứ không phải như trước đây, điên cuồng ghen tuông phá hoại họ như một kẻ mất trí. Việc gì phải khổ sở thế chứ? Đời còn dài, trai còn nhiều mà." Cô gái nói xong tâm nguyện liền mỉm cười nhẹ nhõm với Xuân Miên rồi không nói thêm gì nữa, dáng vẻ như đã trút được gánh nặng ngàn cân. Biết được tâm nguyện đơn giản nhưng dứt khoát của đối phương, Xuân Miên cũng lịch sự gật đầu đồng ý rồi nhanh chân bước vào cánh cổng không gian. Môn Chi Linh: [Ơ kìa? Khoan đã nào! Này này, mua đạo cụ đi chứ! Nữ chính người ta có cả lố đạo cụ buff đó, cô không mua thì sao lại được!] Tiếc là Xuân Miên đi quá nhanh như một cơn gió, còn Môn Chi Linh thì chậm mồm chậm miệng, khiến cho cửa hàng thế giới lần này lại ế chỏng chơ, không bán được món nào. [Haizz, Môn Môn số khổ quá, tháng này lại rớt KPI rồi. ] - Khi Xuân Miên bước vào, đập vào mắt cô là một tấm gương lớn phản chiếu toàn thân. Bên cạnh có hai cô gái trẻ đang tất bật giúp cô sửa soạn, có lẽ là stylist chuyên nghiệp để tạo hình cho buổi tiệc quan trọng. "Cô Hứa, kiểu tóc này thế nào ạ? Cô có thích thiết kế này không?" Hai cô gái thỉnh thoảng lại lễ phép lên tiếng hỏi ý kiến Xuân Miên, giọng điệu vô cùng cung kính.