Thế giới 20 - Chương 2: Vợ cả của quyền thần

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:47:29

[Ban đầu, Trình đại nhân định cưới Mạnh Tư San làm bình thê. Nào ngờ ngay lúc đang chuẩn bị hôn lễ, Trình phu nhân đột ngột mắc bệnh hiểm nghèo rồi qua đời. Mạnh Tư San danh chính ngôn thuận bước vào cửa với tư cách là vợ kế, vẻ vang gả cho người trong mộng. Từ đó về sau, nàng cùng lang quân sống cuộc đời thần tiên quyến lữ. ] Đoạn giữa cốt truyện dài lê thê mô tả tâm tư thiếu nữ của Mạnh Tư San, tiếp đó là quá trình hai người yêu nhau thắm thiết ra sao, gặp phải trắc trở thế nào, và cuối cùng phá tan mọi xiềng xích lễ giáo để đến bên nhau. Nói trùng hợp thì cũng thật quá trùng hợp. Trình phu nhân - rào cản lớn nhất ngăn cách tình yêu của họ - lại lăn đùng ra chết ngay trước thềm hôn lễ. Kể ra bà ấy chết cũng "đúng quy trình" thật, dọn đường sạch sẽ cho Mạnh Tư San leo lên ghế chính thất. Mang tiếng "vợ kế" dù sao cũng êm tai hơn là "bình thê" hay "vợ lẽ" nhiều, phải không? Đọc xong cái kịch bản này, Xuân Miên bật cười thành tiếng: "Tôi khá là chấm cái vị trí Trình phu nhân này rồi đấy. Không biết bà ấy có tỉnh ngộ ra điều gì không, chứ cái cốt truyện này làm bà đây buồn nôn quá thể." Mặc dù biết ở thời cổ đại chuyện tam thê tứ thiếp là bình thường như cân đường hộp sữa, nhưng Xuân Miên vẫn thấy tởm không nuốt trôi. Môn Chi Linh im thin thít, nửa lời cũng không dám ho he. Nó mà dám bật lại Xuân Miên thì đến lúc cô đi rồi, tên người máy Số Một kia sẽ dần nó ra bã mất. Làm một cái cửa rách nát sao mà khổ quá đi mất! Cười nhạo xong xuôi, Xuân Miên vặn tay nắm cửa rồi lùi lại vài bước. Một lúc lâu sau, từ trong cánh cửa bước ra một người phụ nữ. Người phụ nữ này bảo dưỡng nhan sắc cũng không được tốt cho lắm. Dù là dung mạo hay ánh mắt đều ẩn chứa sự tang thương, mệt mỏi. Vừa nhìn đã biết tuổi tác không còn trẻ và đã trải qua không ít sóng gió cuộc đời. Tuy nhiên, đường nét gương mặt bà ấy cũng không tệ: làn da trắng trẻo, ngũ quan nhỏ nhắn, dáng người không quá cao, chỉ tầm mét năm lăm. Bà mặc một chiếc áo khoác ngoài màu xanh đen giản dị, vừa nhìn thấy Xuân Miên liền khẽ hành lễ: "Xin ra mắt Thần nữ đại nhân." Xuân Miên: [?] Lại là cái tên Môn Chi Linh đi chém gió ở đâu rồi phải không? Môn Chi Linh sợ tới mức rụt cổ, đầu cũng chẳng dám thò ra. Xuân Miên cũng lười vạch trần nó, gật đầu với người phụ nữ kia: "Không cần khách sáo." Sau vài câu xã giao đơn giản, hai người liền đưa tay ra chạm vào nhau, không ai muốn lãng phí thời gian thêm nữa. Sau khi ký ức va chạm, Xuân Miên nở một nụ cười đầy ẩn ý. Còn người phụ nữ kia thì cất giọng nhẹ nhàng nhưng đầy chua xót: "Thực ra tôi biết mình là cái gai trong mắt, là hòn đá ngáng đường bọn họ. Nhưng tôi không ngờ bọn họ, bao gồm cả ông ta, lại tàn nhẫn đến mức muốn lấy mạng tôi. Ha, cũng tại tôi quá ngây thơ." Cảm thán một hồi, người phụ nữ khẽ nhắm mắt, giọng nói trầm xuống: "Lần này, nếu quay lại thời điểm trước khi quen biết ông ta, tôi muốn sống cuộc đời của riêng mình, tuyệt đối không dính dáng gì đến ông ta nữa. Còn nếu quay lại sau khi đã thành thân, vậy thì tôi muốn tự do, và cả báo thù nữa. Tôi đã dành trọn những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất, thậm chí hy sinh nửa cái mạng cho ông ta, vậy mà ông ta lại muốn tôi chết. Trên đời này làm gì có chuyện ngon ăn như vậy? Thật nực cười." "Đáng tiếc là tôi thấp cổ bé họng, lực bất tòng tâm, chẳng làm được gì cả nên chỉ có thể cầu xin Thần nữ ra tay giúp đỡ." Nói xong câu cuối cùng, người phụ nữ chìm vào im lặng, không nhìn cũng chẳng nói thêm lời nào. Xuân Miên đợi một lúc, thấy bà ấy không có ý định nói tiếp liền sải bước đi thẳng về phía trước. Môn Chi Linh rụt đầu rụt cổ trốn sau lưng Số Một, đến mấy câu chào mời bán hàng đa cấp quen thuộc cũng quên sạch sành sanh vì sợ. - Vừa mới đến nơi, bên tai Xuân Miên đã vang lên tiếng nói chuyện của ai đó. Giọng nói trong trẻo nhưng lại pha lẫn chút hân hoan khó giấu. "Cẩm Nương, nàng thừa biết tính ta xưa nay luôn có trách nhiệm mà. Lần này xảy ra cơ sự ấy, lỡ làm hỏng thanh danh của San Nương rồi, ta không thể cứ thế phủi tay bỏ mặc được. Cho dù ta có thể giả vờ như không có chuyện gì, nhưng cả nhà Mạnh đại nhân đời nào chịu để yên cho ta." "San Nương xuất thân cao quý, ta không thể nạp nàng ấy làm thiếp, chịu kiếp lẽ mọn được. Vì thế ta đã xin chỉ thị của Bệ hạ, cưới nàng ấy vào phủ theo lễ bình thê. Nhưng Cẩm Nương à, nàng cứ yên tâm, vợ chồng ta gắn bó bao nhiêu năm nay, nàng lại lớn tuổi hơn San Nương, cho dù nàng ấy có bước vào cửa thì vạn sự trong nhà vẫn lấy nàng làm đầu." "Ta biết trong lòng nàng buồn tủi, nhưng chuyện đã đến nước này, ta cũng là vạn bất đắc dĩ thôi. Hơn nữa Cẩm Nương cũng phải hiểu cho ta, ta đã bước sang tuổi tứ tuần rồi mà dưới gối vẫn chưa có mụn con nào, nói trong lòng không có chút tiếc nuối là nói dối. Nếu San Nương vào phủ, nàng ấy có thể giúp ta nối dõi tông đường. Đến lúc đó, nàng vẫn là mẹ cả, có con cái vui vầy dưới gối, chẳng phải là vẹn cả đôi đường hay sao?" "Cẩm Nương, cho dù có thêm San Nương, nàng vẫn mãi là người vợ tào khang mà ta kính trọng nhất. Không ai có thể lay chuyển được thân phận và địa vị của nàng đâu." Gã đàn ông dường như còn muốn phun ra thêm mấy lời đạo lý rỗng tuếch nữa, nhưng Xuân Miên nghe mà ngứa cả tai nên quyết định mở mắt trừng trừng.