Thế giới 11 - Chương 10: Nữ hoàng ảnh chế từ “hắc” thành “hồng”

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:23:07

"Có cần giúp không ạ?" Xuân Miên đã nhìn ra vẻ bất lực của anh bảo vệ, cô suy nghĩ một lát rồi cười hỏi. Anh bảo vệ nhìn thân hình to lớn mét chín của mình, rồi lại nhìn Xuân Miên tay chân nhỏ nhắn, vẻ mặt không thể tin nổi: "Cô chắc là muốn giúp chứ? Trông cô, có vẻ yếu đuối và mềm mại quá." Giây tiếp theo, Xuân Miên yếu đuối và mềm mại đã chứng minh cho anh thấy một câu ngạn ngữ của phương Đông: Không thể trông mặt mà bắt hình dong! Xuân Miên tiến lên hai bước, tách hai người phụ nữ đang đánh nhau túi bụi ra, toàn bộ quá trình nhẹ nhàng như thể đang xé một tờ giấy trắng. Đương nhiên, đó không phải là điều quan trọng nhất. Quan trọng nhất là, hai người họ vốn đang nắm chặt tóc nhau không buông, nhưng khi Xuân Miên tách họ ra, cả hai lại đồng loạt buông tay, bỏ qua cho nhau. Nhìn thấy cảnh này, đừng nói là người ở hiện trường, mà cả khung bình luận cũng đều ngơ ngác, hay nói đúng hơn là ngớ cả người. [... Gì đây? Tà thuật bí ẩn đến từ phương Đông à!] [Viên Lộ còn có chiêu này nữa à?] [Tôi còn tưởng cô ấy chỉ nổi tiếng nhờ mấy bộ ảnh chế thôi chứ... ] [Không biết tại sao, nhưng chiêu này của chị đẹp ngầu quá đi. Mà chị đẹp cũng xinh nữa, chỉ cần sau này không đi phá hoại phim truyền hình nữa, em sẽ là fan nhan sắc trung thành của chị!] [Nói một câu khách quan nhé, bộ phim chiếu mạng đó, diễn xuất tệ đâu chỉ có mình Viên Lộ. Chẳng hiểu sao mọi người cứ bám riết một cô gái nhỏ không tha. Đó cũng là bộ phim đầu tiên của cô ấy, lại không phải xuất thân chính quy, lúc đó kinh phí lại thấp, chắc đạo diễn cũng không nghiêm khắc, cứ quay bừa thôi, ai ngờ... ] - Khán giả trên mạng luôn nghĩ gì nói nấy. Không nhìn thấy bình luận, Xuân Miên cũng chẳng có suy nghĩ gì. Hiện trường lúc này đã hoàn toàn im lặng, ít nhất là trong vòng bán kính hai mét xung quanh Xuân Miên, tất cả mọi người đều đơ ra. Đây, đây là công phu phương Đông ư??? Anh bảo vệ há hốc miệng, vẻ mặt không thể tin nổi: "Ôi, lạy Chúa, thiếu nữ xinh đẹp đến từ phương Đông! À không không, phải là thiếu nữ sét đánh xinh đẹp đến từ phương Đông!" Anh bảo vệ cảm thấy cách miêu tả này vẫn chưa đủ chính xác, nhưng vốn từ của anh lại quá nghèo nàn. Anh nghĩ ngợi một hồi, rồi chỉ biết há hốc miệng, không bình luận gì thêm. Lúc đang hăng máu thì hai người phụ nữ không để ý, nhưng giờ bị mọi người vây xem, họ mới nhớ ra hình tượng của mình rất quan trọng. Sau khi hoàn hồn, cả hai vừa chỉnh lại quần áo, vừa âm thầm quan sát Xuân Miên. Người khác không biết tại sao họ lại buông tóc nhau ra, nhưng là người trong cuộc, họ biết rõ rằng, ngay khoảnh khắc Xuân Miên nắm lấy tay họ, cánh tay họ bỗng tê rần, mất hết sức lực, coi như là bị động buông tóc đối phương ra. Cho nên, đây thật sự là công phu phương Đông hả? Đúng là có chút thần kỳ rồi... Hai người phụ nữ liếc nhìn nhau, đương nhiên vẫn không ưa gì đối phương, nhưng vì Xuân Miên mà họ đã đạt được một sự đồng thuận ngầm: "Không thể trêu vào, không thể trêu vào, hay là thôi đi?" Thực ra cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chỉ là một người chen hàng, người kia ngứa mắt nên cả hai mới "xé" nhau! Mà đã "xé" thì dễ bị cuốn, mất kiểm soát, ai cũng không muốn nhường ai, kết quả là càng lúc càng hăng... Đúng là một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Bây giờ bị Xuân Miên làm cho một phen hú vía, hai người phụ nữ kia sợ mình bị di chứng gì đó, còn thử vung vẩy cánh tay, kết quả phát hiện tay không hề có vấn đề gì. Nếu để họ "xé" nhau lần nữa, chắc chắn vẫn đủ sức đại chiến 500 hiệp! Cả hai không gây sự nữa, nhưng cũng không muốn để người khác hưởng lợi, bèn vội vàng đứng dậy, nhìn Xuân Miên một cái thật sâu, rồi lại tiếp tục đi xếp hàng. Thực ra, các cô rất muốn hỏi xem công phu phương Đông có nhận đệ tử ngoại quốc không. Nhưng đáng tiếc, họ không dám, sợ bị ăn đòn! Xuân Miên thấy tình hình đã được kiểm soát và cũng đã biết rõ sự tình, cô bèn chào tạm biệt anh bảo vệ rồi quay về nhóm của mình. Kết quả, vừa quay lại cô đã bắt gặp ánh mắt phức tạp của các khách mời nữ. "Tiểu Lộ, cô biết công phu à?" Tâm trạng của Thư Thái khá phức tạp. Anh Trần đã nhờ cô chiếu cố, và cô vẫn luôn ghi nhớ điều đó. Chỉ là Xuân Miên vốn chỉ là người dẫn đường, muốn cố tình thêm cảnh quay cho cô cũng không dễ. Thư Thái đã nghĩ, nếu không thêm được cảnh quay, thì ít nhất cũng phải để mắt đến cô, đừng để cô bị người khác bắt nạt. Kết quả là... Anh Trần đúng là không có võ đức gì cả! Với chiêu đó của Xuân Miên, ai mà dám bắt nạt cô chứ? Không bị cô đánh cho thì đã là may lắm rồi! Hai người phụ nữ kia vừa rồi "xé" nhau hăng thế nào, đến cô nhìn còn phải tránh xa. Vậy mà Xuân Miên tiến lên, nhẹ nhàng một cái là đã tách được họ ra! Cô gái nhỏ này, chắc là biết phép thuật rồi? Lam Tuyết đứng bên cạnh, vẻ mặt có hơi ngơ ngác. Mãi một lúc sau cô mới tìm lại được giọng nói của mình: "Tiểu Lộ, khai thật đi, cô là người của đỉnh núi nào?" Bị hai người họ hỏi dồn, Xuân Miên có chút bất đắc dĩ, đành cười giải thích: "Lúc rảnh rỗi, em có học một chút về huyệt vị. Vừa rồi là em bấm vào huyệt của hai người họ, khiến họ tạm thời mất sức mà buông tay. Như vậy vừa có thể ngăn họ không gây sự nữa, lại đảm bảo không làm họ bị thương." Nói đến đây, Xuân Miên lại giơ tay chỉ về phía bên kia: "Bên đó siêu thị đang phát phiếu giảm giá, nhưng chúng ta không nhận được đâu, không đủ điều kiện." Dù sao cũng là người nước ngoài mà, chuyện này rất bình thường. Mọi người vốn cũng chỉ tò mò xem bên đó có chuyện gì, tại sao hai người phụ nữ kia lại "xé" nhau hăng thế. Giờ biết là đang phát phiếu giảm giá thì cũng hiểu ra.