Thế giới 18 - Chương 58: Nông trại hạng nhất tinh tế
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
undefined09-02-2026 23:44:31
"Chuyện lũng đoạn thực phẩm trước kia tôi lười nói đến rồi, nói mãi cũng nhàm. Thỉnh thoảng tôi nghiên cứu một công thức, coi như phục dựng lại món ăn thất truyền trong sách cổ rồi đăng lên Tinh Võng cho vui. Ngay lập tức sẽ có người đến lải nhải bên tai, giáo huấn nói tôi đường đường là công chúa lá ngọc cành vàng mà không có chí tiến thủ, suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy thứ bếp núc tầm thường, đúng là sa đọa. Hễ đụng đến lợi ích là bọn họ lại sủa lên như chó điên bị giẫm phải đuôi, phiền chết đi được."
"Lần này còn quá đáng hơn, trên đường tới đây phi thuyền của tôi đã bị tập kích bí mật hai lần. Chắc chắn là do bọn chúng không muốn chúng ta hợp tác thành công, nhưng tôi đã chuẩn bị phương án dự phòng từ trước rồi, không dễ ăn đâu."
"Bọn chúng đã dám ra tay trước thì chúng ta phải phản đòn mạnh hơn gấp bội. Bách Linh, cô nhất định phải cố gắng lên đấy, lần này hoàng thất đặt cược hết vốn liếng vào cô rồi!"
"Thực ra nói vậy cũng không hoàn toàn chính xác. Hy vọng của cả nhân loại cũng đang đặt nặng trên vai cô. Chúng ta có thể sống tốt hơn, có thể không còn bệnh tật hành hạ hay không, đều trông cậy vào vườn cây thuốc của cô cả."
"Nhưng cô cũng đừng áp lực quá, cứ từ từ mà làm thôi. Xã hội rồi sẽ tiến bộ, và rất nhiều thứ nan giải rồi sẽ bị chinh phục bởi tri thức!"
-
Đại công chúa nói rất nhiều, xả bầu tâm sự, ban đầu là than phiền về đám tài phiệt hám lợi, sau đó lại phàn nàn về hành vi ngáng đường của chúng.
Xuân Miên cũng không ngờ đối phương lại gặp phải tập kích nguy hiểm trên đường đi như vậy.
"Đương nhiên, có tiến bộ mới có phát triển. Nếu cứ dậm chân tại chỗ bảo thủ, nhân loại sẽ chẳng đi đến đâu, tự diệt vong. Những kẻ đó chỉ nhìn thấy lợi ích ngắn hạn trước mắt, nên chúng nhất định sẽ bị bánh xe lịch sử nghiền nát và đào thải. Không cần quan tâm chúng làm trò mèo gì, chỉ là chó cùng rứt giậu, giãy chết mà thôi." Đối với những kẻ này, Xuân Miên lại rất bình tĩnh, cô mỉm cười tự tin nói.
"Tôi thích cách nói chuyện thẳng thắn của cô đấy, ai da, nghe sướng cả cái lỗ tai!" Đại công chúa nghe vậy liền cười phá lên sảng khoái, vỗ tay bôm bốp không màng hình tượng hoàng gia. Sau đó, dưới sự nhắc nhở hắng giọng của người hầu thân cận bên cạnh, cô lại lập tức thu lại nụ cười, nghiêm túc trở lại.
Đại công chúa trông có vẻ hiên ngang, uy nghiêm nhưng lại vô tình để lộ nét đáng yêu, chân thật và phóng khoáng hiếm thấy.
Hai bên "than nghèo kể khổ" xong xuôi mới chính thức vào việc bàn chuyện hợp tác. Hoàng thất sẽ đứng ra làm "cây cao bóng cả" chống đỡ áp lực chính trị và hỗ trợ Xuân Miên hết mình. Họ không chỉ đầu tư tiền bạc, nhân lực chất lượng cao mà còn sẵn sàng dùng mọi lực lượng quân đội để bảo vệ an toàn tuyệt đối cho vườn thảo dược chiến lược.
Tuy nhiên, họ cũng hy vọng Xuân Miên có thể "tăng tốc", nghiên cứu ra dược phẩm trong thời gian ngắn nhất có thể.
"Đương nhiên, nhanh nhất là ba tháng, chậm nhất là nửa năm, chắc chắn sẽ có thành phẩm đầu tiên ra lò." Xuân Miên rất tự tin khẳng định về điều này. Nếu không phải chờ thảo dược lớn lên thì có lẽ tháng này đã xong rồi. Nhưng số thảo dược mà Xuân Miên có thể tự mình dùng năng lực thúc đẩy sinh trưởng có hạn, nên vẫn cần chờ chúng lớn lên hàng loạt theo quy trình tự nhiên rồi mới đưa vào sản xuất đại trà.
"Tôi mang cả tiền và người đến đây rồi, cắm chốt ở đây luôn, tạm thời không định đi đâu cả. Chúng ta cùng nhau làm ăn lớn. À đúng rồi, dây chuyền sản xuất xây chưa? Nhà xưởng đâu rồi?" Nghe Xuân Miên cam kết chắc nịch, Đại công chúa thấy vững tâm hẳn.
Đại công chúa rất tin tưởng Xuân Miên, vì cô gái này đúng là một "chị đại" bản lĩnh chính hiệu. Đang lúc nổi đình nổi đám trong showbiz lại dám nói giải nghệ là giải nghệ, quay về cái hành tinh rác tồi tàn mà ai cũng khinh thường để làm lại từ đầu.
Khi mọi người đều nghĩ cô gái này sẽ chìm nghỉm, chôn vùi thanh xuân ở hành tinh rác, cả đời cứ thế mà trôi qua vô vị, thì người ta đã trực tiếp xin nâng cấp hành tinh rác thành hành tinh lạc hậu, mở ra bước phát triển thần kỳ đầu tiên.
Rồi trong lúc không ai coi trọng, cô đã âm thầm phát triển Tân Tinh thành bộ dạng trù phú như ngày hôm nay. Tuy không thể nói là "đao thương bất nhập", nhưng kẻ khác muốn tấn công Tân Tinh bây giờ cũng là chuyện khó như lên trời!
Một cô gái sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được mục đích, lại còn cực kỳ tàn nhẫn, kỷ luật với chính mình. Đại công chúa tin rằng, với một người đầu óc lanh lợi và trái tim sắt đá kiên định như vậy, không có gì là không thể làm được.
Cho nên, Đại công chúa bằng lòng đặt cược niềm tin vào lời hứa của Xuân Miên. Cô đã nói nhanh nhất là ba tháng, vậy thì chắc chắn thuốc sẽ ra lò đúng hẹn, không sai một ngày!
Đại công chúa đã đưa người đến, và dĩ nhiên, vẫn còn một đoàn hậu cần nữa đang rầm rộ trên đường tới. Trong số đó có rất nhiều chuyên gia do hoàng thất cử đi, phần còn lại là tùy tùng thân tín riêng của Đại công chúa.
Dù sao cũng là công chúa Liên Bang lá ngọc cành vàng, ra ngoài phải có chút nghi thức, phô trương cho ra dáng hoàng tộc. Chỉ riêng đội danh dự diễu hành đã có khoảng một nghìn người, cộng thêm lực lượng an ninh hoàng thất cử đến thì cũng ngót nghét hai nghìn quân tinh nhuệ.
Số người này gần bằng cả dân số thường trú hiện tại trên Tân Tinh rồi!
Với lực lượng hùng hậu này, cộng thêm robot thông minh và cơ giáp hiện đại của họ, xưởng thuốc trên Tân Tinh nhanh chóng được xây dựng với khí thế ngùn ngụt như vũ bão.