Thế giới 21 - Chương 32: Cực hạn sinh tồn

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:50:49

Nếu không bị Hách Cường ngăn cản, Xuân Miên thật sự định lột luôn quần lót của hai tên NPC. Dù sao cũng là vải vóc công nghệ cao của Tinh Tế, chắc cũng đáng giá chút đỉnh, không nhiều thì một đồng vàng cũng có chứ nhỉ? "Đi đi đi, cô đừng làm thế, tôi sợ." Hách Cường sợ thật sự, chủ yếu là vì ánh mắt của Xuân Miên như muốn thiêu đốt người ta. Dù Xuân Miên nhìn chằm chằm vào quần lót của hai tên NPC, nhưng không hiểu sao Hách Cường lại thấy lạnh cả tứ chi... Thế nên anh vội vàng lôi Xuân Miên đi. Tất nhiên còn một lý do khác là anh nghe thấy tiếng bước chân dồn dập đang đến gần. Có thể là người chơi hoặc NPC, chỗ này không còn an toàn nữa, tốt nhất là nên chuồn sớm. Vì một hai đồng vàng mà mạo hiểm thì không đáng. Xuân Miên cũng nghe thấy tiếng bước chân, nhưng cô ước lượng khoảng cách còn khá xa, chạy vẫn kịp nên cũng không vội lắm. Nhưng Hách Cường đã không muốn thì cô cũng không ép. Hơn nữa lột xong nhìn cũng đau mắt, Xuân Miên xét đến khả năng chịu đựng tâm lý của đối phương nên quyết định tha cho hai tên NPC con đường sống. Hai người chạy thêm một đoạn thì đụng phải Sử Quyên. Sở dĩ nhận ra tên và người là vì trong 5 người chơi nữ tối nay có 3 người nước ngoài. Còn lại 2 người châu Á, một là Xuân Miên, người kia chắc chắn là Sử Quyên. Không cần phân biệt nhiều cũng nhận ra ngay. Thấy Xuân Miên và Hách Cường, Sử Quyên thở phào nhẹ nhõm, chỉ tay về phía sau mình thì thầm: "Chạy mau đi." Ý là phía trước có sói, phía sau có hổ? Xuân Miên và Hách Cường nhìn nhau, ánh mắt cả hai lóe lên tia sáng muốn "gây chuyện". Hai người giờ đã khá ăn ý, chỉ một ánh mắt là hiểu nhau. Trong khi Sử Quyên đã bật chế độ chạy trốn tốc độ cao, thì hai người kia lại một trái một phải lẩn vào những kiến trúc lòe loẹt bên đường. Sử Quyên: "?" Sử Quyên không hiểu. Cô nhận ra Xuân Miên, cũng nhận ra Hách Cường. Nhưng thực lực cô không mạnh, lại không muốn làm gánh nặng cho đồng hương, nên ngay từ đầu cô cũng không có ý định ôm đùi ai. Thế nên dù nhận ra người quen, cô cũng không nói gì thêm, chỉ vội vã liếc nhìn một cái rồi rẽ vào một góc khuất và biến mất trong rừng kiến trúc sặc sỡ. Hai tên NPC đuổi theo Xuân Miên và Hách Cường lúc nãy đã bị cắt đuôi. Hết cách, muốn tìm người trong Thành Phố Trên Không này quá khó. Nếu gặp phải "thánh núp" như Thường Hoan Hoan thì NPC có chạy gãy chân cũng không tìm thấy! Vì thế, chuyện bị mất dấu con mồi ở bối cảnh này là chuyện thường ngày ở huyện. Đám NPC cũng quen rồi, bên này đuổi không kịp thì chuyển sang nghe ngóng tiếng bước chân ở chỗ khác. Hai tên NPC đuổi theo Sử Quyên thì vẫn chưa bị mất dấu do tốc độ của cô không quá nhanh. Chỉ là khi đến gần, bọn chúng bỗng không nghe thấy tiếng bước chân nữa. Hai tên nhìn nhau, cảm thấy có gì đó sai sai. Nhưng cụ thể sai ở đâu thì bọn chúng chịu, đành đi bước nào tính bước đó. Hai tên không dám lao lên ầm ầm nữa mà giảm tốc độ, vừa đi vừa thận trọng lắng nghe động tĩnh xung quanh. NPC thận trọng, nhóm Xuân Miên càng phải thận trọng hơn. Dù sao chênh lệch về vũ lực là quá lớn. Cho dù Hách Cường rất mạnh, Xuân Miên cũng không hề yếu, nhưng đó là so với người Trái Đất. Còn khi so với đám người Tinh Tế này... Đặc biệt trong số NPC còn có Bán Thú Nhân, Thú Nhân, thậm chí là Trùng Tộc hóa hình, thể lực của bọn chúng tốt đến mức không thể tưởng tượng nổi. Mặc dù những cường giả chân chính khinh thường việc vào game "bón hành" cho gà mờ, nhưng những kẻ tầm trung vào đây cũng đã đủ khiến người chơi khốn đốn. Thế nên nhóm Xuân Miên cần phải cực kỳ cẩn thận mới có thể thực sự hạ gục được NPC. Hiện tại hai bên đang đấu trí tâm lý căng thẳng. Cả hai đều biết đối phương đang ở gần nhưng lại không xác định được vị trí cụ thể. Khi Xuân Miên và Hách Cường ẩn nấp vào một góc khuất, tầm nhìn bị hạn chế, muốn biết khoảng cách của đối phương thì hoàn toàn dựa vào việc nghe tiếng bước chân và quan sát bóng đổ chập chờn do kiến trúc tạo ra. Phía NPC chắc cũng đang trong tình trạng tương tự. Lúc này, ai kiên nhẫn hơn người đó sẽ thắng. Hách Cường và Xuân Miên đều không vội. Cả hai giữ trạng thái cảnh giác cao độ, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào. Họ không có vũ khí, dù sao đây cũng là game parkour, không khuyến khích bạo lực quá mức. Tất nhiên, trong quá trình "cướp tiền" mà xảy ra va chạm gây thương tích thì đó là chuyện ngoài ý muốn, không thể tránh khỏi. Tiếng bước chân ngày càng gần. Hai tên NPC vẫn duy trì tư thế lưng tựa lưng, chứng tỏ mức độ phòng bị rất cao. Hơn nữa, bọn chúng đang di chuyển về phía Xuân Miên. Xuân Miên và Hách Cường bị ngăn cách bởi một con đường rộng. Hai người có thể nhìn thấy nhau nhưng khoảng cách khá xa. Nếu một người bị tập kích, người kia rất khó ứng cứu kịp thời. Và chuyện có ứng cứu hay không lại là một vấn đề khác. Lúc này, làn đạn đang thảo luận sôi nổi về vấn đề này. [Oa oa oa, Lăng Tiếu sắp "lật xe" rồi à?] [Bọn họ tham vọng quá lớn rồi đấy, chỉ chăm chăm muốn hạ gục NPC mà quên mất NPC cũng biết phòng bị sao!] [Mọi người đoán xem, nếu Lăng Tiếu bị tấn công thì Hách Cường có cứu không? Khoảng cách xa thế kia mà. ] [Tôi nghĩ là không đâu, Hách Cường từng bị phản bội nhiều lần rồi, chắc anh ta mất niềm tin vào đồng đội rồi. ] [Tôi nghĩ là có đấy, dù sao cũng là đồng hương Trái Đất mà!] [Chỉ có mình tôi nghĩ Lăng Tiếu sẽ mang lại bất ngờ cho chúng ta sao?] [Lầu trên ơi, bạn là người Trái Đất đúng không?] - Đa số khán giả đều không lạc quan về tình hình của Xuân Miên và Hách Cường, thậm chí cho rằng nếu Xuân Miên bị vây công, Hách Cường sẽ bỏ mặc cô.