Nửa tháng sau, ruộng hoa của Xuân Miên đã bắt đầu lốm đốm nụ, tưởng tượng đến lúc nở rộ chắc chắn sẽ đẹp mê hồn.
Khu vườn được quy hoạch gọn gàng ngăn nắp, từng loại hoa được chia lô trồng riêng biệt, chế độ chăm sóc khác nhau, cây nào cây nấy phát triển tươi tốt khiến đám tiểu đạo cô vô cùng mong chờ.
Vốn chẳng biết gì về trồng trọt, đám tiểu đạo cô thấy hoa của Xuân Miên lớn nhanh như thổi cũng chẳng thắc mắc hay ngạc nhiên gì cho cam.
Có lẽ vì người ta tu hành tâm tịnh, lại thờ phụng Tôn thần, nên cứ thấy cái gì lạ lùng, phi lý thì auto đổ tại là do "Thần linh phù hộ".
Thế nên, chuyện này có hợp lý không?
Xin lỗi, với các tiểu đạo cô thì: Quá hợp lý luôn!
Nhìn ngắm vườn hoa đầy nụ, Xuân Miên hài lòng gật gù, sau đó lặng lẽ xuống núi một chuyến.
Xuân Miên toàn đi đường mòn, lại ăn mặc giản dị hết mức có thể nên ngay cả lính gác cổng thành cũng chẳng nhận ra đây là Trình phu nhân cao quý ngày nào.
Lần này về thành, Xuân Miên không định xách dao đến tận nhà ai cả.
Chuyện báo thù cứ từ từ, dục tốc bất đạt. Phải đợi Trình Bắc Nghĩa và Mạnh Tư San khóa chặt vào nhau, Trình gia và Mạnh gia buộc chặt trên cùng một chiếc thuyền đã, lúc đó Xuân Miên mới ra tay một mẻ lưới gọn ghẽ.
Tuy không cầm dao chém người, nhưng mài dao cho sắc thì được chứ nhỉ?
Ví dụ như trong nửa tháng qua, ngoài việc trồng hoa, Xuân Miên còn tranh thủ viết thoại bản.
Kỹ năng "múa bút thành văn" này Xuân Miên chưa bao giờ lụt nghề cả.
Dù sao cũng đã viết nát tay bao nhiêu lần rồi, giờ cầm bút lại cứ gọi là mượt như sunsilk.
Mười lăm ngày là quá đủ để Xuân Miên nhào nặn ra một cuốn tiểu thuyết xuất sắc!
Hơn nữa cuốn này còn dựa trên "người thật việc thật", viết lên tay đừng hỏi.
Tên của cuốn tiểu thuyết này vô cùng trực diện, lại còn đậm mùi cẩu huyết.
[Ta và tiểu kiều thiếp 18 tuổi]!
Đúng vậy, tác phẩm đầu tay của Xuân Miên có cái tên sốc tận óc như thế đấy.
Nghe thì có vẻ rẻ tiền, nhưng lại đánh trúng vào tâm lý tò mò của thiên hạ!
Tất nhiên, khả năng bị ăn chửi là rất cao.
Nhưng Xuân Miên bày tỏ: Thì đã làm sao nào? Sợ gì vết bẩn!
Vấn đề là bán bản thảo này cho nhà sách nào. Mấy hiệu sách bình dân chắc chắn không dám nhận bừa, vì nội dung câu chuyện "đá xéo" quá rõ ràng, ai đọc cũng biết là đang ám chỉ ai.
Nhưng có những hiệu sách "máu mặt" thì chẳng sợ bố con thằng nào cả. Ví dụ như mấy hiệu sách có chống lưng là Hoàng thân quốc thích, hay các đại gia tộc lâu đời. Bọn họ sợ quái gì một tên Trình Bắc Nghĩa mới nổi?
Ngươi tuy là tân quý, nhưng quyền lực đến đâu? Cùng lắm là quan Chính nhị phẩm. Ở cái đất Kinh thành này, quan Chính nhị phẩm trở lên nhiều như lợn con.
Đặc biệt là các vị Thân vương, Công hầu, Bá tước thì đếm không xuể.
Cho nên, cái danh Chính nhị phẩm Thượng thư Công Bộ nghe thì oai đấy, cũng có thực quyền đấy, nhưng đụng phải mấy tảng đá tảng kia thì cũng phải biết điều mà tránh đường nếu muốn quan lộ hanh thông!
Hơn nữa, Trình Bắc Nghĩa có thế lực chống lưng không?
Không có! Kẻ xuất thân bần hàn như hắn lấy đâu ra gốc rễ?
Kể cả có Mạnh gia đi chăng nữa, nhưng xét kỹ thì Mạnh gia tuy mấy đời làm quan nhưng cũng chỉ quanh quẩn ở mức trung bình khá ở kinh thành. So với các đại gia tộc khác thì chẳng thấm vào đâu. Mạnh đại nhân hiện giờ làm Thái thường tự khanh, chức quan này còn thấp hơn cả Trình Bắc Nghĩa ấy chứ.
Gia đình mấy đời làm quan, phấn đấu cả đời mới leo lên được vị trí ấy, chứng tỏ cái "gốc" cũng chẳng to tát gì cho cam.
Thế nên, rất nhiều hiệu sách có "đại lão" chống lưng chẳng việc gì phải nể mặt Trình Bắc Nghĩa. Nhờ vậy mà thoại bản của Xuân Miên nhanh chóng bán được giá hời.
-
Sau khi bán xong bản thảo, Xuân Miên mua sắm một ít vật dụng thiết yếu rồi lại cưỡi lừa thong dong trở về núi.
Có lẽ chẳng ai ngờ được vị phu nhân quyền quý ngày nào giờ lại cưỡi con lừa con lóc cóc đi lại như dân thường, nên tuyệt nhiên không ai nhận ra cô.
Về đến núi, Xuân Miên tiếp tục sự nghiệp trồng hoa, đồng thời tận dụng những thanh gỗ cũ trong đạo quán để điêu khắc vài món đồ chơi nhỏ như khóa Lỗ Ban, ghế Lỗ Ban... Tiện thể cô còn tự chế thêm mấy cái hộp đựng xà phòng thơm và lọ đựng tinh dầu.
Xuân Miên trồng hoa đâu phải để chơi cho vui. Mục đích của cô là kiếm tiền từ túi của các quý phu nhân, sau đó lợi dụng các mối quan hệ này để thâm nhập vào giới thượng lưu, và cuối cùng là tiếp cận Hoàng gia.
Xuân Miên muốn chứng minh rằng giá trị của mình còn vượt xa Trình Bắc Nghĩa. Hơn nữa, cô chỉ là một phụ nữ chân yếu tay mềm, không gây uy hiếp gì đến vương quyền. Một nhân tài như vậy, chắc chắn Hoàng đế sẽ rất trọng dụng.
Đến lúc đó, đem hai người ra so sánh, ai cũng sẽ biết nên chọn bên nào!
Trong lúc Xuân Miên đang tận hưởng cuộc sống tiêu dao tự tại trên núi, thì cuốn thoại bản của cô đã tạo nên một cơn sốt hừng hực ở kinh thành.
Ban đầu, nghe cái tên "Ta và tiểu kiều thiếp 18 tuổi" rẻ tiền và dung tục ấy, rất nhiều người khinh khỉnh không thèm liếc mắt.
Nhưng mà...
Sự tò mò đã giết chết con mèo. Có nhiều người, nhất là đám thư sinh hủ nho, muốn mua về đọc để tìm cớ viết bài chửi bới tác giả cho sướng miệng.
Lúc đầu, người mua thoại bản chủ yếu là thư sinh nghèo. Có người trong túi rỗng tuếch, xấu hổ không đủ tiền mua nên đành rủ mấy người bạn góp tiền mua chung một cuốn rồi chuyền tay nhau đọc.
Đọc xong, đám thư sinh không chỉ thấy "cuốn" không dứt ra được, mà còn cảm thấy áy náy vô cùng.
Thực sự là, cuốn thoại bản này viết quá xuất sắc!!!